[Đam Mỹ] Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng - Chương 50: Im thin thít

Cập nhật lúc: 2026-01-18 16:34:12
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khách sạn chương trình đặt cho đêm đầu tiên gần địa điểm ngày mai mà ngay gần sân bay.

Từ sân bay về khách sạn chỉ mất đầy nửa tiếng.

Livestream vẫn tiếp tục gián đoạn.

Khán giả chạy qua chạy giữa các kênh, các bé xuống xe thì dòng chữ nhắc nhở của chương trình hiện lên: [Đây là chợ Grand Bazaar nổi tiếng nhất địa phương, chỗ ở của các bé ngay gần đây đó nha.]

Chương trình giấu giếm địa điểm vì ngày mai mới chính thức và địa điểm cũng gần chợ.

Xe dừng cửa khách sạn.

Li Li cẩn thận trèo xuống khỏi chiếc xe gầm cao, Lạc Lạc và Cố Tiểu Trạch cũng nhảy xuống theo.

Vào ngày lễ, chợ đông nghịt , chen chúc nổi nhưng hôm nay là thứ Hai nên vắng hơn hẳn, tuy nhiên khí vẫn náo nhiệt, tiếng ồn ào vọng từ xa.

Li Li tò mò ngó nghiêng, ngửa mặt đông tây, đến khi Thời Phục Xuyên nắm tay dắt mới lẽo đẽo theo lớn trong.

Bữa chiều ăn tại khách sạn. Ăn xong, livestream sắp kết thúc, dòng chữ nhắc nhở hiện lên, khán giả thi comment “Hẹn gặp tuần ”.

Thời Phục Xuyên tuy rành về show thực tế nhưng nhờ vợ nên cũng sơ qua về livestream.

“Li Li? Con chào tạm biệt các chị đang xem livestream ?” Nhân viên nhắc nhở, Thời Phục Xuyên bèn hỏi con.

Li Li đang chiếc ghế rộng, đầu quanh quất, thấy các chị mà bố , mặt ngơ ngác.

Thời Phục Xuyên nhắc nhỏ: “Nhìn ống kính kìa con.”

Lần giải thích nên Li Li cũng lờ mờ nhớ là nhiều đang qua ống kính nhưng tự thì phân biệt lúc nào là livestream, lúc nào là phim bình thường.

Hiểu vấn đề, Li Li bỗng thấy hồi hộp.

Các bạn khác ăn xong theo bố về phòng, chỉ còn Li Li ăn chậm nên vẫn .

Phòng ăn trở nên trống trải.

Nhóc con tóc đen cẩn thận trượt xuống ghế, ngước bố đến máy .

Lạc Lạc chạy theo chân chủ.

Li Li sực nhớ , xổm xuống: “Lạc Lạc?”

Cậu vẫy tay, chú cún liền chạy đến mặt.

Trên màn hình livestream hiện lên hình ảnh nhóc con xổm thu lu một cục, ôm chú ch.ó bông xù còn bé hơn cả .

Cậu bé chậm rãi giới thiệu: “Đây là Lạc Lạc, cún con của Li Li ạ, em ngoan lắm.”

“Là bố mua cho Li Li đấy ạ.”

Câu thêm tuy nhỏ nhưng như một lời khẳng định quan trọng, thu âm rõ ràng.

Thời Phục Xuyên sững .

Đôi mắt đen láy của Li Li cong lên, dường như việc đến điều vui.

Cậu cầm chân của Lạc Lạc vẫy vẫy: “Lạc Lạc, chào tạm biệt các cô chú và các chị nào.”

Vừa dứt lời, màn hình tối đen.

[A a nha! Tui còn kịp chào mà!]

[Lạc Lạc là con ch.ó Bichon , ngoan yêu quá, nựng cả cả cún!]

[Dì hôn hai thiên thần nhỏ cái nào, bái bai!]

[Hóa là Thời tổng tặng , món quà tinh tế và ấm áp ghê.]

[Nghe đồn Thời tổng gà trống nuôi hai con, cô con gái cả nghịch ngợm lắm, nếu ông nóng tính thì chắc bạc cả đầu .]

[Mọi ơi, ai ở gần chợ Grand Bazaar , tui một ý tưởng táo bạo...]

Thời Phục Xuyên đưa Li Li và Lạc Lạc về phòng suite chương trình sắp xếp. Vì là phòng gia đình nên khách sạn kê thêm một chiếc giường nhỏ theo yêu cầu.

Phòng ốc trang trí theo phong cách cổ tích, t.h.ả.m và giấy dán tường màu xanh biển, nội thất sang trọng, đúng chuẩn chủ đề “Thế giới đại dương”.

Chỉ ở một đêm nên Thời Phục Xuyên chỉ lấy những đồ dùng cần thiết như bát ăn cho Lạc Lạc và loại thức ăn đặc biệt chống chảy nước mắt.

Nếu cần thiết, họ hạn chế cho Lạc Lạc ăn rau củ quả cơm, vì giống Bichon Frise dễ chảy nước mắt ố lông.

Vết ố quanh mắt sẽ tạo thành hai vòng tròn đỏ, trông tội nghiệp.

Li Li lấy bình sữa từ ba lô : “Bố ơi, ba lô của Li Li đựng đồ ăn cho Lạc Lạc ạ.”

Thời Phục Xuyên lấy mấy gói thức ăn ch.ó chia sẵn trong túi zip từ túi áo khoác : “Túi bố cũng đựng mà.”

Phòng yên ắng trở , chỉ còn tiếng Lạc Lạc nhai thức ăn rào rạo và tiếng sột soạt khi Thời Phục Xuyên sắp xếp đồ đạc.

Li Li bên cạnh đung đưa chân, suy nghĩ một lúc hỏi: “Bố ơi, lúc máy bay, Tiểu Trạch và chị tiếp viên đang về Lạc Lạc ạ?”

Thời Phục Xuyên khựng : “Ừ.”

Li Li thắc mắc: “Li Li ạ?”

“Không .” Thời Phục Xuyên dừng tay, chọn cách dối đ.á.n.h trống lảng với đứa trẻ ba tuổi mà từ chối thẳng thừng đó bổ sung thêm: “Bố đợi Li Li lớn hơn chút nữa hãy .”

Anh tin rằng thời gian sẽ mờ tất cả, đợi vài năm nữa, khi Li Li lớn hơn, học mẫu giáo, tiểu học, trung học, thậm chí quên mất từng khám tâm lý hồi nhỏ.

Lúc đó hãy cho con Lạc Lạc là ch.ó việc.

Thời Phục Xuyên và Hướng Hiểu Ảnh bao giờ với con tại con uống t.h.u.ố.c, gặp bác sĩ, dù bận rộn đến mấy cũng gửi con các trung tâm chăm sóc trẻ em đặc biệt.

Không yên tâm là một chuyện.

Chuyện thứ hai, lẽ bậc cha nào cũng mong con đối xử như một đứa trẻ bình thường, sống cuộc sống bình thường.

Dù bây giờ Li Li đỡ hơn, hiểu chuyện hơn nhưng Thời Phục Xuyên vẫn . Anh : “Nếu Li Li thực sự , đợi con học tiếng Anh , Tiểu Trạch con sẽ hiểu thôi.”

Anh ngăn cản việc Li Li Lạc Lạc là ch.ó việc từ nguồn khác, vì nhiều lúc cần dùng đến thẻ chứng nhận, giấu cũng , ngoài việc từ chính miệng thì cũng chẳng gì khác .

Tâm thế của Thời Phục Xuyên thoải mái và lạc quan.

So với Thời Thịnh đầu lóng ngóng đưa em chơi, Thời Phục Xuyên rõ ràng kinh nghiệm đầy . Từ việc phối đồ cho con ngày mai đến chuyện tắm rửa buổi tối, ông đều lo liệu đấy.

Sợ Li Li đói, tối ông pha thêm nửa bình sữa cho con còn thì gọi đồ ăn lên phòng, đó bắt tay xử lý công việc công ty.

Cuối cùng ông đoạn chat với Thời Thịnh, hôm nay là ngày đầu tiên Thời Thịnh đến trụ sở chính nhưng từ sáng đến giờ thấy nhắn tin gì. Thời Phục Xuyên xoa ngón tay, gõ một dòng: [Thịnh, con Li Li thích ăn gì ?]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dam-my-be-omega-xuyen-vao-show-thieu-nhi-tro-nen-noi-tieng/chuong-50-im-thin-thit.html.]

Thời Thịnh trả lời ngay: [Em thích đồ mềm dẻo, lực nhai của trẻ con yếu, tiêu hóa cũng kém, những món từ nếp chỉ nên cho ăn ít thôi ạ.]

[Bố . Thế con gì cần hỏi ?]

Bên im lặng một lúc lâu nhưng dòng chữ “Đang nhập...” vẫn hiện lên liên tục.

Lát : [Bố, báo cáo tài chính trợ lý của bố gửi cho con...]

Thời Thịnh trình bày vấn đề chi tiết.

Lúc Thời Phục Xuyên mới giãn lông mày, bắt đầu giải đáp, tiện thể hỏi con trai út: “Li Li ăn bánh nếp ? Bố mua cho.”

Li Li đang ôm bình sữa lắc đầu: “Bố ơi, con no ạ.”

Thời Phục Xuyên: “Thế để mai nhé.”

Li Li chần chừ gật đầu.

Uống hết sữa, Li Li chơi ném đĩa với Lạc Lạc, con thú bông bằng vải để cho ch.ó gặm cũng ướt nhẹp nước miếng.

Gần 9 giờ, Thời Phục Xuyên đang bận rộn ở khu việc nhắc con ngủ.

Li Li mới chịu đ.á.n.h răng rửa mặt đó lăn ngủ ngon lành giường nhỏ.

Lạc Lạc lau sạch sẽ cũng nhảy lên cuộn tròn chân chủ.

Thời Phục Xuyên tắt hết đèn quanh giường, chỉ để ngọn đèn bàn việc, lấy tập tài liệu xem.

Ông quen dùng giấy b.út ghi chép hơn.

Chẳng mấy chốc, bình sữa bẩn rửa sạch, căn phòng yên tĩnh chìm bóng tối.

8 giờ sáng hôm , nhân viên gõ cửa từng phòng đ.á.n.h thức các khách mời.

Điểm đầu tiên hôm nay là một thị trấn cổ cách đây gần trăm cây , xe mất hơn một tiếng.

Li Li là đầu tiên khỏi khách sạn, Thời Phục Xuyên kéo vali đợi ở cửa.

Nhân viên hỏi ông ăn gì để tiện thể mua ở chợ gần đó, Thời Phục Xuyên con trai đang xổm cho ch.ó ăn bằng gói thức ăn tiện lợi.

Ông hồn, lấy tờ tiền trong túi : “Cho mấy cái bánh nếp là , cảm ơn .”

Nhân viên xua tay: “Không cần ạ, đạo diễn Đường bảo những khoản thanh toán hết mà.”

Thời Phục Xuyên nhân viên chạy , cất tiền túi.

Ông vẫn quen dùng thanh toán điện t.ử lắm.

Gói thức ăn đủ một bữa cho Lạc Lạc, túi zip thể tái sử dụng, Li Li nhét vỏ túi áo.

Rất nhanh, xe của chương trình từ bãi đỗ xe tới, nhân viên gọi: “Mọi lên xe đợi ạ.”

Li Li đang xổm định dậy.

“Khoan !”

Tiếng một cô gái vang lên từ đó.

Li Li tò mò theo hướng tiếng .

Hai ba cô gái trẻ, gió sớm se lạnh thổi tóc rối bời, họ mặc áo khoác, vội vã chạy về phía cửa khách sạn.

Về phía Li Li.

Thời Phục Xuyên bước lên vài bước dừng , quan sát bên cạnh.

“Li Li?”

Họ chạy hỏi.

Li Li ngước mặt lên, ngơ ngác gật đầu, lo lắng: “Li Li đây ạ.”

Cô gái đầu tươi: “Không tìm nhầm .”

Họ vẻ hồi hộp, cúi đầu chào nhân viên chương trình, vội vàng cuống quýt đến nỗi để ý đến bố của Li Li đang cạnh.

“Bọn chị tiện đường ghé qua tặng bó hoa thôi.”

“Không phiền .”

, bọn chị ngay đây.”

Họ tranh giải thích.

Nhân viên chương trình ngập ngừng dừng .

Li Li ngước mấy chị gái lạ mặt lục lọi trong túi xách, lấy một bó hoa mười mấy bông buộc với .

Bó hoa đơn sơ, màu sắc rực rỡ nhưng còn vương sương sớm, vẻ như chủ nhân dậy sớm hái vội, thắt thêm chiếc nơ bướm xinh xắn.

Bó hoa đưa đến mặt Li Li, chị gái cầm hoa xổm xuống: “Li Li ? Xin phiền em nhé.” Chị run run nhưng vẫn : “Bó hoa các chị tặng em cũng là hoa bồ công đấy.”

Bồ công nhiều loại, loại các chị chọn loại Li Li hái tivi.

Đây là loại bồ công gió thổi bay.

Được chọn lựa kỹ càng.

“Các chị là fan của em, nhà ở gần đây nên qua thăm em một chút.”

“Thôi, bọn chị đây, tạm biệt nhé.”

Lạc Lạc ngậm lấy bó hoa.

Nhóc con dường như kịp phản ứng, ngây ngô : “Em chào các chị ạ.”

Mấy cô gái dậy cúi chào nhân viên nữa chạy , vài bước, một cô gái .

Đặt một lọ thủy tinh trong suốt mặt Li Li: “Trong đó là hạt bồ công đấy, hẹn gặp nhé!”

Đợi các chị khuất, Li Li mới chậm chạp sang hỏi Thời Phục Xuyên đang bên cạnh, giọng đầy vẻ tin nổi: “Bố ơi, Li Li cũng fan hâm mộ giống ạ?”

Thời Phục Xuyên : “ , Li Li vui ?”

Li Li do dự một chút gật đầu, phản ứng chậm chạp, lúc đôi mắt đen láy mới từ từ cong lên.

“Vui lắm ạ.”

 

Loading...