[Đam Mỹ] Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng - Chương 109: Từ chối

Cập nhật lúc: 2026-01-19 04:16:44
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoàng hôn sông Thames như lời hẹn ước.

Cả bầu trời nhuộm vàng rực rỡ bởi ánh chiều tà, những tia nắng cuối cùng xuyên qua mây, dát vàng lên mặt nước lấp lánh.

Xa xa, cầu Tháp London sừng sững giữa ráng chiều, đến nao lòng như xuyên từ thế kỷ .

Cho đến khi trời tối dần, ráng chiều chuyển từ vàng sang tím hồng, màn đêm buông xuống bao trùm tất cả.

Thời Li mới sực tỉnh, ở mép boong tàu bao lâu .

Cậu dễ chìm đắm một thứ gì đó, dù là hồi bé một sách trong góc, bây giờ ngắm mây trời biến đổi, thẩn thơ tận hưởng làn gió đêm mơn man mặt.

giờ chút khác biệt so với hồi bé.

Thời Li Cố Trạch vẫn lặng lẽ bên cạnh, mỉm : “Trời tối .”

Cố Trạch ừ một tiếng: “Đi thôi, về nhà.”

Anh tự nhiên đến mức Thời Li cũng phản ứng gì, mãi đến khi du thuyền cập bến, Cố Trạch kéo tay đến chỗ đỗ xe, mới sực nhớ chỉ đang ở nhờ nhà Cố Trạch thôi.

Đó là nhà .

Cố Trạch vòng sang mở cửa cho : “Tay lạnh ngắt , lên xe .”

Ý Thời Li hóng gió một hai tiếng đồng hồ boong tàu, tay lạnh thì chớ, tối về đau đầu cảm lạnh thì khổ.

Nên lên xe bật sưởi.

Thời Li xoa xoa hai tay , hà cho ấm, giây tiếp theo Cố Trạch : “Đừng động đậy.”

Cậu ngẩng lên, ngẩn ngơ ghế lái nhoài tới gần, đôi mắt đen láy mở to phản chiếu khuôn mặt ngày càng gần của đối phương.

Thời Li theo phản xạ mặt .

hành động tiếp theo của Cố Trạch chỉ đơn giản là với tay thắt dây an cho còn hỏi ngược : “Sao thế?”

Tai Thời Li đỏ bừng, hổ vì suy nghĩ viển vông của , lắp bắp: “Không, gì.”

Cậu cứ tưởng, cứ tưởng...

Ôm xong Cố Trạch vẫn thấy đủ.

Sao thể nghĩ thế chứ?

Thời Li hoảng hốt cửa sổ, giả vờ ngắm cảnh.

Tối về đến căn hộ, mở cửa, phòng khách sáng đèn ngủ vang lên tiếng “meo”, Thời Li quen mèo trong nhà liền xuống gọi “Mimi”.

Cố Trạch: “Em tắm nước nóng để lo.” Anh ngập ngừng: “Lát nữa đừng vội phòng.”

Thời Li thấy lạ.

vẫn Cố Trạch dọn vệ sinh mèo đẩy phòng tắm. Vừa cởi đồ bẩn , quạt thông gió đầu thổi vù vù, nước nóng xối lên , kìm hắt một cái.

Nóng lạnh đan xen, hắt liên tục.

Khi Thời Li bước khỏi phòng tắm mịt mù nước, mũi đỏ ửng vì dụi. Chưa kịp về phòng khoác thêm áo, Cố Trạch cầm cốc t.h.u.ố.c cảm tới, nhíu mày: “Uống hết .”

Thời Li bưng cốc t.h.u.ố.c ấm nóng, ngay cửa nhà tắm uống từng ngụm t.h.u.ố.c Cố Trạch pha.

Một cốc t.h.u.ố.c nóng hổi uống xong toát mồ hôi, Thời Li theo thói quen hỏi: “Anh uống ?”

Cố Trạch: “Uống .”

Thời Li: “Thế thì , ...” Cậu ngập ngừng đổi giọng gượng gạo: “Anh cũng tắm nước nóng .”

Tay Cố Trạch định lấy cái cốc Thời Li uống khựng , mặt lạnh tanh: “Được, em nhớ rửa cốc đấy.”

Thời Li ậm ừ.

Khi Cố Trạch tắm xong từ phòng ngủ chính, cái cốc sạch sẽ lau khô đặt trong tủ khử trùng, đèn bếp tắt, đèn phòng khách cũng tắt, chỉ còn vài ngọn đèn hành lang.

Fufu trong ổ, bên cạnh là con thú bông lúc nãy ở đó, chắc là Thời Li đặt .

Cố Trạch về phía phòng ngủ phụ.

Cửa phòng đóng c.h.ặ.t, khe cửa tối om, đèn tắt.

Cả căn nhà yên tĩnh như màn đêm.

Cố Trạch ở cửa một lúc phòng ngủ chính, đóng cửa .

Bên , phòng ngủ phụ.

Thời Li lăn qua lăn giường, dám đạp chăn vì sợ mai ốm thật, lăn hai vòng thì giường chiếu lộn xộn hết cả lên.

Cố Trạch cố ý...

Anh cố ý...

Hai luồng suy nghĩ đấu tranh trong đầu , lúc thì cái thắng thế, lúc thì cái chiếm ưu thế khiến Thời Li đau đầu nhức óc.

Kỳ lạ quá, khi chơi trò chơi đó xong, Cố Trạch như biến thành khác, chủ động nắm tay , ăn đồ thừa của còn ôm , lên xe thắt dây an cho ...

Trước thế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dam-my-be-omega-xuyen-vao-show-thieu-nhi-tro-nen-noi-tieng/chuong-109-tu-choi.html.]

dù thấy lạ, mỗi việc xảy đều lý do hợp lý, nghĩ mãi Tiểu Trạch cố tình thế trong trò chơi .

Còn những chuyện đó...

Thời Li rúc chăn ấm, kệ , chỉ cần mai cho Tiểu Trạch những hành động mật nữa là .

Cậu thể rõ tình cảm của Cố Trạch mà giả vờ như , thản nhiên đón nhận sự quan tâm chăm sóc của .

Thế thì quá đáng lắm.

Thời Li âm thầm quyết tâm, ngày mai... ngày mai nhất định... Nghĩ đến nửa chừng thì tiếng thở đều đều vang lên, cục u giường bất động.

Thuốc cảm phát huy tác dụng, thiếu niên cưỡng cơn buồn ngủ, .

Ngủ sớm nên sáng hôm Thời Li dậy sớm, khỏi phòng thấy Cố Trạch đang ở quầy bar góc bếp, tay cầm cốc nước đá, xem tài liệu laptop.

“Em sẽ mách dì Cố là sáng uống nước đá.” Thời Li mím môi tới giật lấy cốc nước.

Cố Trạch giữa hai nước, đồng hồ sinh học đảo lộn còn ti tỉ thói quen , lười ăn cơm, sáng uống nước đá, thích uống cà phê như cả để tỉnh táo...

Đến nhà họ Cố chơi, Thời Li dì Cố cằn nhằn Cố Trạch.

Cố Trạch rời mắt khỏi màn hình, chằm chằm Thời Li: “Không cho uống ?”

Thời Li thấy khó hiểu: “Tất nhiên là .”

Cơn giận tối qua tan biến dấu vết.

Cố Trạch ”, hỏi ngược : “Đói ? Anh nướng bánh mì nhé?”

Thời Li nghĩ ngợi: “Em ăn mứt việt quất nữa.”

Thế là Cố Trạch kẹp phô mai bánh mì, cho lò vi sóng nóng đó pha thêm cốc yến mạch.

Bữa sáng giải quyết xong.

Lịch trình hôm nay là thăm một thị trấn du lịch nổi tiếng, kiến trúc ở đó sơn màu sặc sỡ như trong truyện cổ tích là thánh địa sống ảo.

Bình thường Cố Trạch chẳng bao giờ mấy chỗ một nhưng rõ ràng Thời Li thích.

Ra khỏi nhà, Cố Trạch khoác áo đen, bên trong là áo len màu nhạt, quàng khăn nâu.

Họ xem dự báo thời tiết thấy hôm nay mưa, gió thổi thì càng lạnh hơn.

Hôm qua gió biển đau tai nên hôm nay Thời Li đội mũ len màu kem hai cái tai cừu rủ xuống, phối với áo hoodie xanh đậm nổi bật.

Trông trắng trẻo và xinh xắn vô cùng.

Lên xe, Thời Li cảnh giác đề phòng Cố Trạch, quyết tâm hôm nay để thắt dây an cho nữa nhưng một câu của Cố Trạch đ.á.n.h lạc hướng .

“Là thị trấn ?” Cố Trạch lướt màn hình bảng điều khiển xe tìm đường.

“Đợi .” Thời Li lấy điện thoại so sánh địa chỉ lưu với màn hình xe, gật đầu.

Cái tai cừu bằng len lắc lư theo động tác gật đầu, thu hút sự chú ý, Cố Trạch qua gương chiếu hậu kìm sang chằm chằm.

Thời Li thấy ngại: “Sao thế ạ?”

Có gì ?

Cậu nghĩ chiếc khăn quàng cổ màu nâu của Cố Trạch.

Cách ăn mặc khiến trông già dặn hơn hẳn, rõ ràng chỉ hơn hai tuổi, mai bảo Tiểu Trạch mặc trẻ trung hơn chút mới .

phong cách hợp với vẻ mặt lạnh lùng thường ngày của Cố Trạch, tôn lên khí chất ngầu lòi của .

Nhất là đôi mắt sắc sảo .

Thời Li mải ngắm nên khi Cố Trạch nhoài tới như hôm qua, kịp phản ứng, khác hẳn kế hoạch từ chối vạch sẵn trong đầu tối qua.

Đáng lẽ dựa ghế, đẩy bảo tự , cần giúp.

thực tế, Thời Li nín thở, Cố Trạch gần, mùi hương bách tùng quen thuộc xộc mũi.

Thơm quá.

Không đúng.

Trọng điểm cái , gì đó, gì đó chứ.

“Tách...”

Dây an thắt xong.

Khi Thời Li hồn thì Cố Trạch khởi động xe chạy .

Thời Li ủ rũ cụp mắt, lí nhí: “Cảm ơn .”

Thất bại t.h.ả.m hại.

Hình như cách từ chối Cố Trạch.

Hoặc đúng hơn là thể từ chối.

 

Loading...