[Đam Mỹ] Bé Omega Xuyên Vào Show Thiếu Nhi Trở Nên Nổi Tiếng - Chương 100: Lên máy bay

Cập nhật lúc: 2026-01-18 16:35:23
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thời Li ngủ ngoan, cả đêm cựa quậy, cùng lắm chỉ trở rúc sâu trong chăn.

Thiếu niên đang ngủ say ai đó lay nhẹ.

Vốn lờ mờ tỉnh vì ánh nắng và tiếng điện thoại rung, Thời Li mơ màng mở mắt: “Ai đẩy em thế?”

Đầu óc cuồng,

Cứ tưởng đang ngủ một ở nhà.

Cho đến khi giọng vang lên ngay bên tai: “Điện thoại.”

Thời Li: “Hửm?”

Chiếc điện thoại lạnh ngắt áp má, giọng quen thuộc vang lên: “Thời Li.”

Thời Li mở to mắt, giọng ngái ngủ, dính dính: “Anh hai? Sao gọi em sớm thế?”

Thời Trình vốn đùa cợt với em trai nay bỗng nghiêm giọng: “Em đang ở ?”

Thời Li ngẫm nghĩ: “Em đang... ở chỗ Tiểu Trạch mà.”

Thời Trình sững sờ, nhíu mày. Nghe chính miệng Thời Li xác nhận, mới tin đàn ông máy đúng là Cố Trạch.

Bay một thì thôi, đằng đầy nửa tháng bay hai ?

Sao cứ thấy sai sai thế nào nhỉ?

Thời Trình nghĩ thầm.

Bên Thời Li vẫn chậm chạp giải thích: “Tối qua về đột xuất, em họp lớp về muộn quá, bảo uống rượu thì cần về nhà cũng nên em ở trông .”

Giọng Thời Trình giãn : “Được , visa để bàn em đấy, về nhớ cất kỹ.”

Thời Li gật đầu: “Vâng ạ!”

Thời Trình tiếp: “Vừa thi xong, chơi lâu lâu chút cũng , uống một hai ly cho mùi đời cũng chả .”

“Thôi, đây.”

“Cúp nhé.”

“Tút tút...”

Thời Li ngẩn ngơ, kịp phản ứng còn gọi với theo “ hai”, thấy trả lời mới tỉnh táo quanh.

Nửa khuôn mặt chăn che kín, vì ủ trong chăn nên mặt đỏ bừng, đầu bắt gặp ánh mắt Cố Trạch đang dựa đầu giường, cất điện thoại .

Thời Li mở to mắt: “Anh?”

Cố Trạch ừ một tiếng.

Thời Li ngơ ngác: “Sao ngủ trong phòng em?”

Cố Trạch: “Phòng em á?”

Thời Li tung chăn dậy, đầu tóc rối bù, giây tiếp theo khựng .

Phòng ngủ chính và phòng ngủ phụ trang trí khác hẳn .

Phòng Cố Trạch màu đen trắng, lạnh lẽo, chẳng chút khí gia đình nào.

Phòng Thời Li thì khác, cửa sổ bày đầy thú bông trong ống trụ trong suốt.

Đệm dày êm ái, xuống là lún cả , phong cách điền viên tươi mát, ở lì trong phòng.

Trên tường còn treo hoa cỏ giả trang trí.

Đó là thói quen từ kiếp của .

Chỉ cần qua là nhầm phòng chứ Cố Trạch.

Tai đỏ bừng lên.

“Em... em ngoài ngay đây.” Thời Li luống cuống tìm dép: “Xin .”

Vừa định chuồn thì nắm tay giữ .

Lòng bàn tay Cố Trạch nóng hổi, chạm Thời Li rụt theo phản xạ nhưng ngay lập tức kéo .

Cậu đầu, bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của bắt đầu lắp bắp: “Sao... thế ạ?”

Cố Trạch một lúc : “Không gì.”

Thời Li chột : “Thế em rửa mặt đây.”

Cố Trạch: “Buồn ngủ thì ngủ thêm tí nữa.”

Thời Li giường chiếu lộn xộn, lắc đầu: “Em hết buồn ngủ .”

Cậu xỏ dép, chạy biến khỏi phòng Cố Trạch như chạy trốn, đóng cửa phòng mới thở phào nhẹ nhõm.

Thời Li quen ngủ chung với khác.

Dù thế giới ABO, 6 giới tính nhưng lớn lên, ký ức mơ hồ ngày xưa dần rõ nét.

Thói quen sinh hoạt mười mấy năm trời khó mà sửa đổi, vẫn quen với thế giới chỉ hai giới tính .

Trừ nhà, Thời Li luôn giữ cách với cả nam lẫn nữ.

Vào phòng khác, ngủ giường khác còn chung cả đêm là chuyện tưởng đối với .

May mà đó là Tiểu Trạch thiết nhất.

Thời Li tự an ủi .

Rửa mặt xong, Cố Trạch xong bữa sáng. Anh lấy pizza, bít tết đông lạnh nướng.

Đồ ăn sẵn mùi vị bình thường.

nướng đúng độ nên vẫn thơm phức.

Cố Trạch pha hai cốc cà phê, cốc của Thời Li thêm nửa cốc sữa và mấy viên đường.

Thực nấu ăn. mấy món đơn giản.

Thời Li ăn ngon lành. - - Truyện chuyển ngữ bởi Page Chị Ba Mê Truyện ---

Hai thanh niên cũng chẳng quan tâm sáng ngày ăn đồ dầu mỡ.

Ăn xong, Cố Trạch lái xe đưa Thời Li về nhà, dừng cổng: “Anh đặt vé máy bay cho, em về thu dọn đồ đạc , sáng mai qua đón?”

Thời Li cúi qua cửa kính, gật đầu: “Mai gặp nhé.”

Cố Trạch: “Mai gặp.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dam-my-be-omega-xuyen-vao-show-thieu-nhi-tro-nen-noi-tieng/chuong-100-len-may-bay.html.]

Chiếc xe lăn bánh rời .

Về nhà, Thời Li bắt tay dọn đồ, giấy tờ quan trọng bỏ túi tài liệu trong suốt, nhét ba lô to đó đến quần áo, đồ dùng cá nhân.

Chưa mấy ngày nên mang quần áo đủ mặc cả tháng cho chắc.

Đang bận rộn thì Thời Vân Kinh qua hỏi, em trai du lịch một thì xoa đầu đầy tự hào: “Cần chị giúp ?”

Thời Li lắc đầu: “Em cảm ơn chị.”

Thời Vân Kinh : “Đi đường cẩn thận nhé.”

Thời Li gật đầu.

Lát , Thời Phục Xuyên định xuống lầu cho ch.ó ăn thấy tiếng động cũng ghé qua: “Bay chuyến sáng mai tối nay?”

Rõ ràng ông xem lịch bay.

Thời Li ngẩn : “Sáng mai ạ.”

Thời Phục Xuyên ừ một tiếng: “Cần bố đưa sân bay ?”

Thời Li lắc đầu: “Cố Trạch bảo qua đón con ạ.”

Thời Phục Xuyên hỏi: “Nó về nước ?”

Thời Li gật đầu.

Thời Phục Xuyên , thầm cảm thán hai đứa thật, Cố Trạch còn đặc biệt bay về chúc mừng Thời Li thi xong.

Ông Cố Trạch về từ nửa tháng .

Nghe tiếng Thời Vân Kinh trêu đùa Lạc Lạc nhà, Thời Phục Xuyên cũng xuống.

Nhà chỉ ba bố con, hết. Thời Li dọn đồ cả ngày, kiểm tra kiểm tra xem sót gì .

Tối Hướng Hiểu Ảnh và Thời Thịnh về cũng tin Thời Li mai .

Hướng Hiểu Ảnh lo lắng nhất, ăn tối xong là lên phòng con trai kiểm tra.

Vali mở tung sàn sắp xếp gọn gàng, Hướng Hiểu Ảnh một lúc thở dài : “Li Li lớn thật , cũng cần dọn đồ giúp nữa.”

Thời Li gật đầu lắc đầu, tít mắt: “Anh hai vẫn cần đấy ạ.”

Hướng Hiểu Ảnh bật : “Lớn tướng mà vẫn tưng t.ửng, chẳng hiểu nhân viên sợ nó thế .”

Thời Trình đang tăng ca, ở nhà .

“Đâu ạ, hai nghiêm mặt cũng dữ lắm.”

“Thế á?”

“Dữ hơn cả cả chứ.”

Thời Thịnh ít còn lý lẽ.

Chứ Thời Trình theo cảm hứng.

Hai con trò chuyện rôm rả, thời gian trôi qua...

Trong sự mong chờ và hồi hộp của Thời Li, chuyến bay ngày đến.

Chớp mắt một cái.

Ngày mới sang.

Chuyến bay lúc 9 giờ, đến sân bay 2 tiếng, cộng thêm thời gian di chuyển, trời tờ mờ sáng Thời Li lên xe Cố Trạch.

Cậu thi xong bằng lái xe, lái cũng khá thạo, nhắc Thời Li thắt dây an phóng xe sân bay.

Qua cửa an ninh, ký gửi hành lý, ăn sáng, chờ đợi... lên máy bay, bay đến London.

Mọi thứ diễn đúng như dự kiến.

Thời Li chạm tay cửa sổ máy bay vẫn thấy thực, trời xanh mây trắng bên ngoài: “Bên đó lạnh ?”

Cố Trạch xem thời tiết: “Phải mặc thêm áo khoác đấy.”

Thời Li ừ một tiếng.

“À, áo khoác của em mang theo để trong ba lô , xuống máy bay em đưa cho.”

“Được.”

Thời Li im lặng một lúc kéo áo Cố Trạch, dường như nhiều điều .

“Em ngủ ?”

“Ngủ một lúc thôi, đừng ngủ nhiều quá.”

chỉnh đồng hồ sinh học, Cố Trạch Thời Li thức đến tối ở London hẵng ngủ.

Hỏi xong, Thời Li cố thức.

Cố Trạch gọi cho một cốc cà phê đen.

Thời Li uống một ngụm vội uống một ngụm nước lọc to: “Đắng quá.”

Cà phê đặc pha nước đá, cho mấy viên đường mà vẫn đắng như t.h.u.ố.c bắc, chẳng tác dụng gì.

Thời Li đẩy cốc cà phê xa, uống nữa, lát cơn buồn ngủ ập đến, đầu gật gà gật gù.

Chẳng khác gì hồi bé.

Cố Trạch , khi Thời Li ngả đầu sang, khẽ thẳng dậy.

“Bộp...”

Cậu thiếu niên ngủ say gục đầu lên vai , thở đều đều bên tai.

Như một con thú nhỏ,

Còn cọ cọ má vai .

Cố Trạch nghiêng đầu, cụp mắt lặng lẽ ngắm Thời Li.

Khoảng cách gần, gần đến mức rõ hàng mi cong v.út của dù đang nhắm mắt.

Cố Trạch kìm đưa tay lên, những ngón tay thon dài dừng bên má Thời Li, cách một nhỏ, một lúc mới dùng cạnh ngón tay chạm nhẹ mi mắt .

Rồi như chuyện gì xảy , rụt tay về, dựa lưng ghế.

 

 

Loading...