Đại Viện Năm 70 Đón Một Mỹ Nhân Nghiêng Nước Nghiêng Thành - Chương 94

Cập nhật lúc: 2026-01-25 05:08:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Lớp trẻ các cháu đúng là giỏi giang, dì bà nội cháu , cháu việc ở Cục Quản lý Nhà đất, thật đáng nể quá." Lương Xuân Lệ bế con trai Nhị Trụ, cúi đầu bảo con: "Nhị Trụ, lớn xem, giỏi kìa, con học tập ?"

 

"Con ... con ..." Nhị Trụ định cãi một câu là nào khác, thì thấy khuôn mặt nghiêm nghị của đàn ông đối diện, khuôn mặt cương nghị tuấn đầy vẻ bất cần, trông chút dọa .

 

Nhị Trụ nuốt những lời còn bụng, rốt cuộc dám mở miệng nữa.

 

"Đồng chí Cố Thừa An, trời lạnh thế . Cháu còn ngoài buốt chân buốt tay, dì chẳng gì khác, đan len thì còn chút ít, cháu xem , đừng chê nhé."

 

Trong tay Lương Xuân Lệ cầm một đôi tất len dày dặn.

 

Ánh mắt Cố Thừa An quét qua đôi tất trong tay Tô Nhân, thật ngờ còn chuẩn đồ cho .

 

"Không cần ạ, nhà dì cứ giữ mà dùng."

 

Vô công bất thụ lộc, nhất là đừng tùy tiện nhận đồ của khác.

 

Quay nhà khách, Lương Xuân Lệ cởi áo bông cho con trai, nghĩ đến dáng vẻ của Cố Thừa An, khỏi cảm thán: "Đứa con trai nhà họ Cố đó trông đúng là khác biệt, chuyện với mà còn thấy sờ sợ."

 

Tất Hoa Cương lôi gói t.h.u.ố.c lá vụn bán ba xu một gói ở làng, rít hai : "Đừng bà, cũng thấy thế! Chẳng trách là gia đình quân nhân nuôi dạy , khí chất đó đúng là giống thường."

 

"Đợi Nhân Nhân gả cho ." Lương Xuân Lệ nghĩ đến cảnh tượng đó, khóe miệng nở nụ : "Đến lúc đó chẳng cũng gọi , gọi ông một tiếng cha !"

 

=

 

Hàng tháng khi phát lương, Tô Nhân đều đưa hết phiếu lương thực, phiếu bột mì cho thím Ngô, cô ăn ở tại nhà họ Cố, những thứ đương nhiên sẽ dùng riêng.

 

Ban đầu cô luôn trích mười đồng từ tiền lương hàng tháng để đóng tiền ăn, nhưng Tiền Tĩnh Phương ngăn , mắng cô khách sáo nên đành thôi.

 

mấy ngày nay thì khác, gia đình ruột cô đến, ở nhà khách miễn phí nhưng cơm nước đều ăn ở nhà họ Cố, Tô Nhân khăng khăng đòi đưa tiền ăn cho thím Ngô.

 

"Đứa nhỏ , thật là." Thím Ngô để tiền sang một bên, định bụng lúc nào đó sẽ lén nhét cho cô, thái củ cải hỏi: "Nhân Nhân, cháu đến , thấy cháu hình như kích động lắm nhỉ?"

 

Tô Nhân giúp rửa rau, chạm nước lạnh chút buốt tay, cô vớt gừng, hành, tỏi để sẵn, lau tay : "Thời gian lâu quá ạ, còn mong ngóng như hồi nhỏ nữa."

 

Nếu lúc cô mới mười tuổi, thấy đến chắc chắn sẽ hưng phấn kích động.

 

giờ cô sắp hai mươi , mong đợi thất vọng quá nhiều , đương nhiên sẽ d.a.o động cảm xúc quá lớn.

 

Sau khi , Tô Nhân sắp xếp xong tài liệu, nhớ đến tờ đơn xin in tài liệu xóa mù chữ giao cho khoa tài vụ , cũng chủ nhiệm khoa tài vụ duyệt .

 

"Ơ, em thế? Khoai lang nướng xong ." Du Phương tranh thủ lúc rảnh rỗi, hôm nay mang bốn củ khoai lang đến văn phòng nướng ăn.

 

"Em sang khoa tài vụ một lát, đợi em về ăn ạ~"

 

Văn phòng khoa tài vụ ở cuối hành lang, cách văn phòng Tô Nhân bảy tám mét, lúc chỉ một bên trong.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-vien-nam-70-don-mot-my-nhan-nghieng-nuoc-nghieng-thanh/chuong-94.html.]

 

"Tô Nhân? Sao cô đến đây?" Tân Mộng Kỳ ngẩng đầu Tô Nhân.

 

" tìm chủ nhiệm Phùng."

 

"Ồ, tìm bác họ , bà ở đây." Tân Mộng Kỳ đảo mắt một vòng hỏi: "Cô tìm bà việc gì?"

 

"Vậy để lát nữa , phiền cô nữa."

 

Tô Nhân về văn phòng ăn khoai lang nướng, đợi đến lúc tan cũng đợi chủ nhiệm Phùng , đó mới chủ nhiệm Khâu nhắc là bà xin nghỉ mấy ngày nay .

 

"Việc in tài liệu đó cũng vội lắm, đợi bà về ."

 

"Vâng ạ."

 

Kim đồng hồ tường chỉ năm giờ chiều, Tô Nhân thu dọn đồ đạc chuẩn về nhà, dù nữa, ngày mai là sinh nhật cô, trong lòng chung quy cũng thấy vui vui.

 

=

 

Trong khu tập thể, gia đình Lương Xuân Lệ và Tất Hoa Cương ở mấy ngày thích nghi với cuộc sống nơi đây.

 

Ăn uống hơn ở quê nhiều, trong thành phố định mức phiếu lương dầu gạo muối mì, thỉnh thoảng còn ăn thịt, chẳng bù ở quê, lễ Tết mới miếng thịt mỡ.

 

"Cha, chúng thể ở đây mãi ?" Nhị Trụ cũng từ chỗ ban đầu quen thành chỉ hận thể cắm rễ ở đây luôn.

 

Tất Hoa Cương dẫn con trai dạo trong khu tập thể, Lương Xuân Lệ ở nhà họ Cố trò chuyện với bà cụ: "Đợi chị con gả đây là ! Đến lúc đó chúng nhà ngoại duy nhất của nó, chắc chắn nó giúp đỡ chúng ."

 

"Con chẳng chị nào..." Nhị Trụ cứng đầu.

 

"Cái thằng ranh !" Hôm nay Tất Hoa Cương nhất quyết uốn nắn tư tưởng cho nó: "Con dùng cái não chút ! Biết cái cao lớn đó là ai ? Con trai của gia đình ăn ngon mặc ở rộng rãi đấy, những thứ đó đều là của ! Còn chị hai con , hôn ước từ bé với đấy, chỉ cần nó gả , con là em nó, chẳng thể ăn ngon mặc theo ?"

 

Đầu óc Nhị Trụ cũng tính là linh hoạt, cha giải thích như , lập tức kích động hẳn lên: "Vậy đó là rể con ?"

 

"Chứ còn gì nữa!" Tất Hoa Cương nghĩ đến cũng là thông gia nhà họ Cố, lưng bỗng thẳng thêm mấy phần, dẫn con trai dạo tiếp: "Chuyện , cũng may là chú ba của chị hai con kể với chúng , nếu cha và con còn chẳng con bé nhà họ Tô lên kinh thành cậy nhờ nhà họ Cố, đúng là thật!"

 

"Cha, con nhận chị hai ! Chỉ cần đồ ngon là con nhận!" Hai mắt Nhị Trụ sáng rực, mắt dường như là bánh bao thịt.

 

"Thằng ranh đúng là nhanh nhạy." Tất Hoa Cương xoa đầu con trai một cái.

 

Hai thong thả con đường lát đá xanh của khu tập thể, thấy phía mấy bà thím đang xách rau tụ tập chuyện, lướt qua nhanh hình như thấy tên của Tô Nhân.

 

Tất Hoa Cương khựng bước, lân la gần, vểnh tai lên chỉ hận thể hết.

 

"Thúy Hoa, bà định thật sự kết mối thông gia lệch lạc với nhà họ Cố đấy chứ?" Bà nội Hầu Kiến Quốc bĩu đôi môi dày, lộ vẻ khinh thường.

 

 

Loading...