Đại Viện Năm 70 Đón Một Mỹ Nhân Nghiêng Nước Nghiêng Thành - Chương 551 (FULL)

Cập nhật lúc: 2026-01-25 06:52:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Nhân mím môi im lặng, ngược còn dọa cho giật , đôi mắt vì mới ngủ dậy mà càng thêm thâm trầm sang, Tô Nhân cảm thấy tim như lỡ mất một nhịp.

 

Đặc biệt là lớp da thịt nơi cổ tay nóng hổi.

 

Cô dùng một chút lực thoát khỏi sự trói buộc, thấy Cố Thừa Tuệ gần "nhận tội", lúc mới thở phào nhẹ nhõm.

 

"Anh Thừa An, là em bảo chị Nhân Nhân hù đấy."

 

Cố Thừa An liếc em họ một cái: "Cô cũng tự hào gớm nhỉ, đồng chí Cố Thừa Tuệ."

 

Nói xong, xoay phòng, mạnh tay đóng cửa , đồng thời mang theo sự u ám bao trùm căn phòng.

 

Cô gái thường xuyên xuất hiện trong giấc mơ bỗng chốc hiện mắt, trái tim vốn luôn bình lặng gợn sóng lăn tăn, Cố Thừa An siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, giường .

 

=

 

Ngày sinh nhật mười tám tuổi của Tô Nhân, nhà họ Tô tổ chức ba bàn tiệc tại nhà.

 

Cả gia đình họ Cố và những bạn Tô Nhân quen ở khu nhà thuộc hạ đều đến chung vui.

 

Ba bàn thức ăn quét sạch bách, Tô Nhân nhận nhiều quà sinh nhật, của ông bà nội, của cha , của ông bà cụ Cố và cha Cố Thừa An, những bạn khác cũng tặng ít.

 

Chỉ duy nhất một hề chút biểu hiện nào.

 

Tô Nhân lén lút liếc Cố Thừa An một cái, thầm nghĩ mà thù dai thế .

 

Sau một ngày náo nhiệt, khi màn đêm buông xuống, Tô Nhân xỏ đôi dép lê trở về phòng. Cô vầng trăng ngoài cửa sổ mà ngẩn ngơ xuất thần.

 

Vầng trăng mờ ảo giữa sắc đêm đen như mực, khoác lên mặt đất một lớp áo mỏng màu bạc xám, ánh quang lưu chuyển giữa trung.

 

Tô Nhân nhớ bài hát đó, mãi cũng thuộc lòng.

 

Cô khẽ ngân nga bài hát về tình yêu mà bản từng trải qua: "Anh hỏi em yêu sâu đậm bao nhiêu, em yêu mấy phần①..."

 

Cô gái mười tám tuổi còn m.ô.n.g lung với tình yêu, nhưng đắm chìm trong những giai điệu tuyệt vời, trái tim khỏi khẽ rung động.

 

Cùng với nhịp đập thổn thức là tiếng động của viên đá nhỏ ném cửa sổ. Tiếng hát của Tô Nhân chợt tắt, đôi mắt trong veo như làn nước thu chằm chằm cửa sổ, vẻ mặt như thể tin nổi.

 

Đã lâu lắm thấy âm thanh . Kể từ khi Cố Thừa An cô là đối tượng đính hôn từ bé, từng tới đây nữa.

 

Cộp.

 

Lại một tiếng động giòn tan vang lên. Tô Nhân tận mắt thấy viên đá nhỏ đập cửa sổ rơi xuống, biến mất dấu vết.

 

Đôi mắt cô sáng bừng lên vì kinh ngạc xen lẫn vui mừng. Cô nhanh tay mở toang cửa sổ, ghé đầu xuống phía .

 

Vẫn giống như lúc ban đầu, sân một đàn ông cao lớn đang , hai tay đút túi quần, ngước đầu cô.

 

Tiếng bước chân "thình thịch" chạy từ lầu xuống tận sân. Tô Nhân chạy đến dừng mặt Cố Thừa An, nụ rạng rỡ như hoa: "Sao tới đây?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-vien-nam-70-don-mot-my-nhan-nghieng-nuoc-nghieng-thanh/chuong-551-full.html.]

 

Trong lòng cô thầm mong đợi, đến để tặng quà cho .

 

Tô Nhân ham hố một món quà, cô chỉ cảm thấy với mối quan hệ của hai , nên tặng cô một món quà mới .

 

Thế nhưng thế giới dường như chẳng gì là "nên" cả, Tô Nhân cũng hiểu rõ , chỉ là theo tiếng gọi của con tim, cô khao khát nhận quà từ Cố Thừa An.

 

Tiếc , đôi tay đang đút trong túi của Cố Thừa An vẫn trống rỗng. Dù , thấy , Tô Nhân vẫn cảm thấy đầy bất ngờ và vui sướng.

 

Cố Thừa An nhận Tô Nhân ban đêm biến thành một chú thỏ nhỏ, lúc nào cũng dùng ánh mắt như thế để . Anh thản nhiên lên tiếng: "Em mười tám tuổi ."

 

Tô Nhân gật đầu, trong lòng dâng lên chút niềm vui len lỏi.

 

"Nói xem, em tìm đối tượng như thế nào?"

 

Tô Nhân ngờ đột ngột hỏi chuyện , đôi mắt đang lấp lánh bỗng chốc chuyển thành vẻ nghi hoặc.

 

Cố Thừa An thấy cô gái dường như quên mất lời lúc : đợi đến năm mười tám tuổi mới cân nhắc chuyện tìm đối tượng.

 

Anh lặp câu hỏi một nữa.

 

Dưới ánh trăng, Tô Nhân vô thức nhớ những lời Cố Thừa An từng ngày hôm đó, bèn trả lời ngược : "Không thấp, béo, cũng là kẻ nhu nhược vô dụng."

 

Cố Thừa An chú thỏ nhỏ chọc cho trái tim ngứa ngáy. Rõ ràng cũng nhớ tới lời tùy tiện của ngày hôm đó, khẽ "tặc" lưỡi một tiếng, vẫn cứ chằm chằm Tô Nhân.

 

Tô Nhân đến mức căng thẳng, lập tức bổ sung: "Vậy thì cao ráo, trai, và tiền đồ."

 

Lần , đàn ông mặt dường như hài lòng với câu trả lời.

 

Anh nhếch môi , đường xương hàm sắc sảo cũng vì nụ mà trở nên mềm mại hơn ít: "Đồng chí Tô Nhân, đây chẳng ?"

 

Đôi mắt hạnh của Tô Nhân tròn xoe, trái tim đập "thình thịch, thình thịch". Dường như cô hiểu, dường như hiểu, chỉ lặng lẽ dùng đôi mắt xinh của để trộm .

 

Chỉ trong khoảnh khắc ánh mắt chạm , Tô Nhân đột ngột cúi đầu, tim đập càng nhanh hơn.

 

Cố Thừa An lấy từ trong túi quần một cuốn băng cassette, đưa qua: "Này, quà sinh nhật cho em."

 

Tô Nhân nỗ lực kìm nén sự xao động trong lòng, vui vẻ nhận lấy cuốn băng. Thế nhưng những chữ cái quen thuộc đó khiến cô ngẩn .

 

"Ánh trăng hộ lòng , em qua mà." Làm gì ai dùng cuốn băng qua để quà sinh nhật chứ, Tô Nhân cứ ngỡ sẽ là một cuốn băng mới mà cô từng .

 

Cố Thừa An nhướng mày: "Cái đó giống ."

 

Tô Nhân cúi đầu lật xem cuốn băng, rõ ràng là giống hệt, chỗ nào cũng giống, cho đến khi... trong tầm mắt cô xuất hiện một vầng trăng khuyết, ngay phía tên bài hát, vẽ bằng b.út chì.

 

Cô ngước đầu Cố Thừa An. Hóa , tặng cho cô một vầng trăng.

 

Ánh trăng đại diện cho trái tim .

 

TOÀN VĂN HOÀN!

Loading...