Đại Viện Năm 70 Đón Một Mỹ Nhân Nghiêng Nước Nghiêng Thành - Chương 469
Cập nhật lúc: 2026-01-25 06:27:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đơn giản gọn gàng, màu sắc đơn điệu, quá nhiều thứ hoa hòe hoa sói, ngay cả màu sắc của các loại nội thất cũng cố gắng phối hợp cùng tông.
Tô Nhân hễ nghĩ đến việc trang trí cho ngôi nhà tương lai là tràn đầy động lực, trò chuyện với Vương Dương hơn một tiếng đồng hồ, nêu các yêu cầu trang trí ở từng chỗ: "Phòng vệ sinh chúng lắp vòi hoa sen, bên ngoài lắp bình nóng lạnh. Tủ lạnh để trong bếp , dùng cho tiện..."
Cố Thừa An thỉnh thoảng bổ sung vài câu bên cạnh, nhưng vẫn lấy ý kiến của vợ chủ.
Duy chỉ Tinh Tinh, cô bé hiểu nhiều, nhưng yêu cầu thì cực kỳ nhiều.
Lúc thì đòi đặt một chiếc giường lớn trong phòng ngủ của , lúc thì từ chối đặt bàn học, vì bé thấy để luyện chữ, bài tập bàn học đó.
Vậy thì cái bàn học đáng ghét nha.
Sau khi trao đổi xong, hai bên ký hợp đồng, chi phí trang trí dự kiến là năm trăm tệ, cái giá tuyệt đối hề thấp, nhưng nghĩ đến hiệu quả cuối cùng, Tô Nhân vẫn thầm mong đợi.
Họ còn dự định, căn nhà nếu trang trí , sẽ để đội trang trí của Vương Dương trang trí luôn căn nhà Cố Thừa An mua cho ba .
Tiền Tĩnh Phương đặc biệt cùng chồng xem ngày, chọn ngày lành sáu ngày nữa để khởi công, việc trang trí lúc mới rầm rộ bắt đầu.
Phần còn Tô Nhân quản nhiều nữa, để Cố Thừa An - am hiểu một chút - trông coi, Cố Thừa An bảo Trịnh Nhị trướng thỉnh thoảng qua để mắt tới.
Trịnh Nhị nghề , giúp đại ca giải quyết đủ loại vấn đề, đầu óc linh hoạt, khả năng việc mạnh mẽ, chẳng bao lâu nắm rõ một bộ quy trình trang trí, lúc báo cáo tiến độ trang trí với Tô Nhân rõ mồn một các vấn đề dây điện nước trong nhà mới.
Trong lòng Tô Nhân cảm thán, hổ là cánh tay của Cố Thừa An trong cuốn sách gốc năm xưa, việc thực sự khiến yên tâm.
Nghĩ đến cuốn sách gốc, Tô Nhân đột nhiên nhớ tới mốc thời gian trong chương đầu của cuốn sách, năm 1990.
Nói cách khác là còn hai năm nữa sẽ bắt đầu dòng thời gian của cuốn sách gốc.
Nghĩ đến đây, Tô Nhân khi chồng về đặc biệt hỏi thăm tình hình gần đây của cháu ngoại Quân Quân.
Quân Quân với tư cách là nam chính trong cuốn sách gốc, chính thức xuất hiện là năm mười tám tuổi, nghĩ lúc gặp bé, Quân Quân vẫn còn là một nhóc tỳ, mới hơn bốn tuổi, nhoáng cái bao nhiêu năm trôi qua .
"Quân Quân nghiệp cấp ba , hiện tại đang học đại học ở Đông Bắc, học trường đại học nào nhỉ?" Cố Thừa An cũng nhớ rõ lắm.
Vì cách xa nên liên lạc của gia đình với gia đình chị họ quá thường xuyên, chỉ thằng nhóc Quân Quân cũng coi như chí tiến thủ, thuận lợi đỗ đại học.
"Lần gặp là lúc nào nhỉ?" Cố Thừa An cẩn thận hồi tưởng, "Lúc Thừa Huệ kết hôn ?"
Tô Nhân mím môi, chê bai trí nhớ kém của đàn ông : "Năm mừng thọ bà nội, gia đình cô cả sang đây mà."
"Ồ, đúng !" Cố Thừa An nhớ tới cháu ngoại, cũng chút cảm khái, "Quân Quân năm đó mới bao lớn, giờ là trai lớn . Anh nhớ năm đó, thằng bé cũng lanh lợi, gặp em gọi là mợ ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-vien-nam-70-don-mot-my-nhan-nghieng-nuoc-nghieng-thanh/chuong-469.html.]
Tô Nhân nhớ tới chuyện bèn hỏi thắc mắc từ nhiều năm : "Chắc bảo Quân Quân gọi đấy chứ?"
Lúc đó hai còn ở bên , ban đầu cô còn cảm thấy Cố Thừa An lúc đó cực kỳ ưa cơ.
"Làm thể chứ." Cố Thừa An hắng giọng, sang chỗ khác, "Anh là loại đó ?"
Nói đến chuyện , Tô Nhân dứt khoát dùng điện thoại trong nhà gọi cho chị họ Tạ Thừa Anh, trò chuyện về tình hình gần đây.
Tạ Thừa Anh ở Đông Bắc nhiều năm, giờ chuyện mang theo phong thái hào sảng của Đông Bắc, nhắc đến con trai là dứt .
"Quân Quân chuẩn nghiệp xong là Bắc Kinh, lúc đó em và Thừa An giúp chị để mắt tới nó một chút, tuổi trẻ dễ bốc đồng, kéo nó một chút." Tạ Thừa Anh con trai xa như , dù cha đều mong con cái ở bên cạnh , nhưng chị cũng hiểu rõ, hơn hai mươi năm , Đông Bắc là một nơi , lương thực nhiều, đất rộng vật nhiều, là một nơi để lập nghiệp.
hiện nay, những nơi khác phát triển nhanh, chị thường xuyên thấy nhiều tin bài báo chí, những thứ mà chị hiểu, cái gì mà máy tính cái gì mà máy nhắn tin cái gì mà nhà ở thương mại, chị hiểu đến mấy cũng hiểu là nên ủng hộ con trai đến nơi tiền đồ phát triển hơn.
Tô Nhân nhận lời ngay, đây là chuyện , Quân Quân là nam chính trong cuốn sách gốc, theo diễn biến cốt truyện cũng sẽ đến Bắc Kinh, nhưng cốt truyện trong sách gốc đổi lớn, gia đình Quân Quân tan vỡ, cha yêu thương , gia đình hạnh phúc, Quân Quân hiện tại đến đây đương nhiên sẽ u ám như .
Còn về nữ chính trong cuốn sách gốc, Tô Nhân tiện miệng hỏi một câu: "Chị Thừa Anh ơi, thế còn Miêu Miêu thì ạ? Em nhớ Quân Quân với Miêu Miêu chơi với lắm, từ nhỏ cứ đòi cưới Miêu Miêu cho bằng ."
"Miêu Miêu ." Giọng Tạ Thừa Anh truyền đến từ ống điện thoại, "Nhà Miêu Miêu mấy năm giải ngũ chuyển ngành chuyển nhà , hai đứa trẻ luyến tiếc lắm, lúc còn giận dỗi nữa, bao nhiêu năm nay cũng là chuyển ."
Tô Nhân ngẩn , vận mệnh gia đình Quân Quân đổi, kết quả là hai vẫn xa sớm ?
Xem diễn biến cốt truyện định sẵn của nam nữ chính trong cuốn sách gốc vẫn tiếp tục, theo con đường gặp nhiều năm xa cách.
Có lẽ đây chính là nam nữ chính trong cuốn sách gốc, dễ dàng đổi tiến triển tình cảm của họ, tất cả đều do định mệnh sắp đặt.
Cúp điện thoại, Tô Nhân nhắc chuyện với Cố Thừa An, khỏi bùi ngùi: "Em cứ tưởng Quân Quân và Miêu Miêu sẽ cùng học đại học, thanh mai trúc mã lớn lên trực tiếp ở bên luôn chứ."
Cố Thừa An nhạo cô: "Em nghĩ nhiều quá , lời đùa lúc nhỏ mà cũng coi là thật ? Biết Quân Quân và Miêu Miêu sớm còn nhớ đối phương là ai nữa ."
Loại lời đùa như trò chơi đồ hàng lúc nhỏ của trẻ con, Cố Thừa An bao giờ coi là thật.
Duy chỉ Tô Nhân - duy nhất cốt truyện gốc, Quân Quân và Miêu Miêu sẽ ở bên - là nỗi khổ nên lời, cô bảo Cố Thừa An rằng, chính cô mới rõ, họ mới là một đôi xứng đôi nhất!
Thôi bỏ , cô thể .
Chỉ để một câu: "Em cứ thấy Quân Quân và Miêu Miêu chắc chắn sẽ thành đôi."
Cố Thừa An: "... Tự nhiên hứng chí lên thế ~"