Chính vì lợi nhuận khiến đỏ mắt như thế, những năm nay nảy sinh ít băng nhóm cướp đường, kẻ chuyên cướp của những buôn lậu. Cướp của thường thì tiền, nhưng cướp của dân buôn lậu thì nào cũng trúng lớn, là xấp tiền dày cộp.
Kết quả, một tên cấp của Văn Quân tên là Liễu Ngũ cướp đường Quảng Châu lấy quần áo. Cướp tiền đành, nhưng trong quá trình tranh chấp, Liễu Ngũ đ.â.m c.h.ế.t vô ý, mất mạng ngay tại chỗ.
Thân phận dân buôn lậu vốn mấy quang minh chính đại, bây giờ còn đỡ hơn một chút, cơ bản giấy tờ tùy , đang ở nơi đất khách quê , đồng bọn tìm một chỗ chôn cất nơm nớp lo sợ về báo cáo, dù đồng đội cũng c.h.ế.t ngay mắt , ai nấy đều dọa cho khiếp vía.
Văn Quân đau đầu vô cùng, cộng thêm nhà Liễu Ngũ cứ gào thét đòi bồi thường và tiền, đang sứt đầu mẻ trán.
"Đưa cho bọn họ ít tiền là xong chuyện mà." Tôn Chính Nghĩa là kẻ tiêu chuẩn kép thẳng thừng, Vương Nham cùng đ.á.n.h hạ giang sơn thực sự năng lực, coi đó là , chuyện là kéo một tay.
Còn hạng tôm tép như Liễu Ngũ, chẳng thèm quan tâm: "Em cho gửi đến nhà họ Liễu một trăm đồng, chắc là đủ ."
"Dù cũng lo liệu chuyện cho , đừng đến phiền nữa. Ra ngoài ." Văn Quân trầm giọng , trực tiếp hạ lệnh đuổi khách.
Tôn Chính Nghĩa hiếm khi thấy họ vẻ mặt âm trầm thế , chỉ đành im lặng ngoài, mở cửa thư phòng thấy chị họ dâu Tân Mộng Kỳ đang mang bụng bầu tới.
"Chị dâu, chị tìm họ ? Anh lúc chắc là…" gặp chị .
Lời còn dứt, Tân Mộng Kỳ nhanh miệng hỏi : "Vương Nham bắt thật ?"
Hôm nay là ngày cô khám thai, cô sai thông báo cho Vương Nham mới phát hiện điều .
"Ừ." Tôn Chính Nghĩa nghĩ Tân Mộng Kỳ là quan tâm đến sự an nguy của họ nên thêm một câu để cô yên tâm, "Chị cứ yên tâm, họ sẽ , chỉ là chắc hy sinh Vương Nham ."
Sau khi Tôn Chính Nghĩa khỏi, Tân Mộng Kỳ ôm bụng bầu thư phòng của Văn Quân, đến cửa thấy Văn Quân đang ghế đờ .
"Văn Quân…"
Khi đàn ông , sự lạnh lùng trong mắt hiện rõ mồn một.
"Hôm nay em khám thai, nhưng Vương Nham thấy …"
"Ừ, sẽ sắp xếp khác đưa em ." Lời của Văn Quân chút nhiệt độ nào, khiến Tân Mộng Kỳ cảm thấy chạnh lòng.
"Anh thực sự tù ?" Tân Mộng Kỳ vẫn chút dám tin.
"Phụ nữ các hỏi chuyện gì?" Văn Quân liếc bụng cô, m.a.n.g t.h.a.i nhiều tháng , "Em cứ yên tâm dưỡng thai, đừng quản chuyện khác."
"Vậy thể cùng em một ? Dạo em thấy bụng khó chịu." Nhớ đến việc Cố Thừa An nào cũng đưa Tô Nhân khám thai, đáy lòng Tân Mộng Kỳ trào dâng vài phần cảm xúc bùi ngùi.
Văn Quân tiếp tục lật xem sổ sách, đáp lời đó: "Em về phòng nghỉ ngơi , sẽ sắp xếp ."
Tân Mộng Kỳ hậm hực đợi Văn Quân sắp xếp đến tự đến bệnh viện, một cô đơn hành lang bệnh viện chờ kết quả xét nghiệm.
Ngửi mùi t.h.u.ố.c sát trùng nồng nặc, bỗng thấy chút tủi , Văn Quân để tâm đến đứa trẻ, Vương Nham bắt,…
Cũng may báo cáo cho thấy t.h.a.i nhi bình thường, Tân Mộng Kỳ thở phào nhẹ nhõm, nhét báo cáo túi xách, nhưng đột nhiên chạm một chiếc phong bì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-vien-nam-70-don-mot-my-nhan-nghieng-nuoc-nghieng-thanh/chuong-384.html.]
Không trong túi xuất hiện một chiếc phong bì từ khi nào, cô thấy phong bì gì cả, trắng trơn, nhưng thể chạm thấy đường vân của tờ giấy thư bên trong.
Mở thư xem, Tân Mộng Kỳ kinh ngạc trợn tròn mắt.
Ra khỏi bệnh viện, trong đầu cô vẫn còn hiện lên những dòng chữ giấy thư, lòng rối bời, mãi cho đến khi chạm cái bụng tròn trịa của mới trấn tĩnh .
Suy nghĩ một lát, cuối cùng cô quẹt diêm, đốt bức thư đó .
Mọi tâm trí cô đều dồn bức thư, nhưng thấy bóng dáng lén lút theo phía .
=
Đầu tháng Hai, Tô Nhân hết thời gian ở cữ, cảm thấy như cách cả một đời .
Bên cạnh thêm một nhóc tỳ đáng yêu quá đỗi.
Ngày đầy tháng của Tinh Tinh, gia đình tổ chức tiệc đầy tháng, bày hai bàn ngay trong sân tứ hợp viện, mời bạn bè thích đến dự.
"Tinh Tinh, tiểu Tinh Tinh?" Cố Thừa Huệ mua cho cháu gái dây cột tóc và kẹp tóc xinh xắn, màu đỏ rực rỡ đung đưa mặt con bé, thu hút sự chú ý của đứa trẻ.
"Tóc của Tinh Tinh nhà chúng bây giờ còn dùng đến ." Tô Nhân bế Tinh Tinh ngủ dậy ngoài chơi một lát, gặp gỡ các chú các cô.
"Thì cứ để đó ạ, đến một hai tuổi chắc là dùng nhỉ." Cố Thừa Huệ dạo chỉ thích mua đồ cho cháu gái, thấy cái gì đáng yêu cũng nghĩ đứa trẻ sẽ thích, mua hết! Bây giờ đồ mua từ cỡ một tuổi đến năm sáu tuổi .
Cố Thừa An thấy vội bảo cô dừng , nếu nhà chắc chắn đóng thêm cái tủ quần áo nữa.
Cố Thừa Huệ mảy may quan tâm: "Vậy em tặng thêm cho Tinh Tinh một cái tủ quần áo nữa!"
Cố Thừa An: "...?"
Anh đầu Ngụy Bỉnh Niên bên cạnh: "Quản vợ , đừng tiêu xài hoang phí như thế."
Ngụy Bỉnh Niên bất lực : " đều quản nổi cô ."
Người lớn trêu đùa đứa trẻ, quan tâm đến tình hình phục hồi của Tô Nhân.
Bà nội thấy con dâu chăm sóc cháu dâu hồng hào khỏe mạnh cũng yên tâm, nắm tay Tiền Tĩnh Phương : "Con vất vả ."
"Mẹ, con gì vất vả , vẫn là Nhân Nhân vất vả nhất, sinh cho nhà một đứa cháu gái đáng yêu thế ."
"Phải, Nhân Nhân đúng là chịu khổ ." Bà nội trong thời gian Tô Nhân ở cữ mua ít đồ bổ mang qua, nếu bà tuổi tác cao thì hận thể đích qua chăm sóc ở cữ.
"Nhân Nhân, sinh con xong chỗ nào thoải mái cứ với bọn bà, bà và chồng cháu đều là những từng trải qua . Còn thì việc gì cũng cứ để Thừa An , nó là đàn ông sức dài vai rộng, cứ tùy ý sai bảo."
Tô Nhân đáp ứng, cũng quên khen Cố Thừa An một câu: "Bà nội, Thừa An thể hiện lắm ạ, bây giờ tay nghề nấu nướng tiến bộ , canh hầm cũng khá ngon."