Đại Viện Năm 70 Đón Một Mỹ Nhân Nghiêng Nước Nghiêng Thành - Chương 340

Cập nhật lúc: 2026-01-25 06:02:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Cái mùi vị , thơm thật đấy."

 

Hà Tùng Bình tò mò: "Chú Hạ, bây giờ chú hút t.h.u.ố.c , sợ lát nữa về để dì Tần ngửi thấy mùi ?"

 

Khuôn mặt đẫy đà của Hạ xưởng trưởng lộ một nụ điềm tĩnh như thể liệu tính việc: "Thiên Tuấn về , bà nhà mà ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c lá, sẽ bảo là thằng bé hút!"

 

Hà Tùng Bình: "...?"

 

Có kiểu bố hố con như thế ?

 

đầu , liền thấy dáng vẻ như quá quen thuộc và quan tâm của Hạ Thiên Tuấn, chắc hẳn là thấy quá nhiều .

 

Hà Tùng Bình xác định xong phương án dỡ tường với công nhân, tiếng đập tường "uỳnh uỳnh", lùi vài bước tránh làn khói bụi mù mịt, liền thấy Cố Thừa An và Hồ Lập Bân tới.

 

"Hà Tùng Bình, thế nào ?" Hồ Lập Bân tăng tốc bước chân tới gần, khói bụi mịt mù xông cho xa một chút, "Ôi, đập tường ?"

 

" , bức tường xử lý xong là cơ bản thành ."

 

Hà Tùng Bình phụ trách giám sát cải tạo nhà xưởng, còn chuyện giấy tờ thủ tục là do Cố Thừa An và Hồ Lập Bân lo liệu.

 

"Mấy cái chứng từ linh tinh đó vấn đề gì chứ?"

 

"Sáu cái chứng từ, năm cái , còn mỗi cái giấy phép kinh doanh là cho qua, hì." Hồ Lập Bân xắn tay áo, chống nạnh hai tay, đầy phẫn nộ.

 

Thực đó họ chạy vạy các mối quan hệ để ngóng, hàng năm chỉ tiêu mở xưởng kinh doanh trong tay Cục Công thương vẫn còn dư, cũng hỏi qua điều kiện, cơ bản là vấn đề gì, chỉ đợi nhà xưởng chốt, phạm vi kinh doanh xác định đó đơn xin là .

 

Kết quả thật, bên đó cứ nhất quyết bảo là chỉ tiêu năm nay hết , xem thể điều động , nhưng đảm bảo .

 

Lòng , ai xong cũng cảm thấy chút cố ý.

 

"Vậy ?" Hà Tùng Bình chút sốt ruột, thể nào vạn sự hanh thông mà đến bước cuối cùng vấp ngã chứ.

 

"Cũng chuyện gì lớn." Cố Thừa An nhà xưởng cơ bản chuẩn xong, trong mắt dường như phác họa khung cảnh rầm rộ trong tương lai, "Chúng tìm Chủ nhiệm Cao ở Cục Công thương nữa, trực tiếp tìm Cục trưởng Tôn nghỉ hưu."

 

Ngày hôm , Hồ Lập Bân theo lời dặn của Cố Thừa An, mua một túi lưới táo Quốc Quang, xách theo bánh đào hoa do vợ Hà Tùng Bình , cùng xuất phát.

 

Vợ Hà Tùng Bình khéo tay, đặc biệt giỏi những loại bánh pha thêm hoa theo mùa, đều hưởng lộc ăn uống.

 

Dọc đường, Hồ Lập Bân vẫn thấy tò mò.

 

"Anh An, chúng cầu xin việc thì cũng nên tìm cục trưởng đương nhiệm chứ, tìm nghỉ hưu?"

 

Xét về tình về lý đều thông.

 

"Mấy vị lãnh đạo ở Cục Công thương hiện nay đều là do lão Cục trưởng Tôn nghỉ hưu của Cục Công thương một tay bạt thiệp lên. Lần rõ ràng là lo lót trì hoãn thời gian của chúng , chắc chắn tìm con đường khác." Cố Thừa An đồ đạc trong tay Hồ Lập Bân. Nghe vị lão cục trưởng nghỉ hưu đó xưa nay liêm khiết chính trực, nên cũng chỉ tặng trái cây và bánh do nhà tự . Tặng đồ ăn là thứ ít gây điều tiếng nhất, là tự tay , thể hiện lòng thành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-vien-nam-70-don-mot-my-nhan-nghieng-nuoc-nghieng-thanh/chuong-340.html.]

 

Cục trưởng Tôn nghỉ hưu ở Cục Công thương nay ngoài sáu mươi tuổi, đang nhàn rỗi ở nhà. Bình thường chỉ thích sách chữ. Chỉ là gần đây tinh thần của con gái chút , viện một tuần, mới đón về nhà, cả gia đình đều chút mệt mỏi.

 

Nghe khách đến thăm, trong lòng ông ngay phần lớn là đến nhờ vả việc, ý định đầu tiên chính là đuổi khéo .

 

"Bố, đến là hai đàn ông trẻ tuổi, là mặt dày đến để học hỏi kinh nghiệm ăn, hỏi phương pháp mở xưởng ạ."

 

Lời của con dâu khiến ông chút kinh ngạc, thời buổi còn đến nhờ vả lo việc ở Cục Công thương, mà là đến học hỏi kinh nghiệm ?

 

Chắc chắn chỉ là cái cớ thôi.

 

Ở bên cạnh, bạn già vì con gái mà hao tâm tổn trí trong thời gian , vợ Cục trưởng Tôn lên tiếng.

 

"Hay là ông ngoài xem , nhân tiện đổi tâm trạng chút, đừng cả ngày thở ngắn than dài nữa, hôm nay Tiểu Lâm dễ chịu hơn nhiều , ông đừng còn khổ sở hơn cả nó."

 

"Được ."

 

Cục trưởng Tôn gặp khách ở phòng khách, là hai trai trẻ tuổi, diện mạo ngay ngắn, thoạt thấy chút chính khí.

 

Cố Thừa An mới đến đầu, nhưng thành khẩn, khi tự giới thiệu bản liền dâng đồ ăn lên: "Cục trưởng Tôn, thật ngại quá vì phiền bác, thực sự là chúng cháu trong giai đoạn đầu mở xưởng như đang dò dẫm qua sông, quá nhiều điều hiểu, đến xin bác chỉ giáo ạ."

 

Cục trưởng Tôn táo và miếng vải thô trải bàn, bên trong dùng hộp gỗ đựng bánh ngọt, cũng gì.

 

"Các cháu mở xưởng là vì cái gì?"

 

"Kiếm tiền." Cố Thừa An đáp nhanh như chớp.

 

Sự thành khẩn Cục trưởng Tôn chút kinh ngạc, đó nở nụ : "Thông thường đến đây nhờ vả việc, đều chuẩn một vài lý do hoa mỹ, chính cái câu hỏi , họ đều đáp là vì phục vụ nhân dân, xã hội gánh vác một phần vấn đề việc nghiêm trọng hiện nay, còn thì ..."

 

Cố Thừa An mỉm , xuất từ gia đình quân nhân nên lưng thẳng: "Những điều bác cũng là những tác động tích cực mà việc mở xưởng mang , cháu tự nhiên cũng ý định đó. cháu luôn cảm thấy, kiếm tiền nuôi gia đình gì là hèn mọn, gì là thể miệng cả."

 

Cục trưởng Tôn sâu sắc một cái, bưng chén lên thổi lớp bọt xanh mướt, nhấp một ngụm đậm, lúc mới đặt chén xuống : "Hai cháu cũng đừng khách khí, nếm thử xem."

 

Hồ Lập Bân cảm thấy vị cục trưởng nghỉ hưu khí thế, trông thì tươi dễ gần, nhưng đôi mắt già đục ngầu đó dường như thể thấu lòng .

 

Cố Thừa An đem ý tưởng xây dựng xưởng radio của kể rành mạch cho ông . Cục trưởng Tôn hỏi về quan điểm của đối với chính sách hiện nay, Cố Thừa An suy nghĩ một lát, chỉ đưa một câu.

 

"Đường lớn thênh thang, thể là do bản mỗi , ở giữa gặp đường cùng cũng trách ai, mỗi tự dựa bản lĩnh của mà thôi."

 

"Ha ha ha ha ha." Cục trưởng Tôn rộ lên, lâu lắm vui vẻ như thế , "Thanh niên đúng là chí tiến thủ."

 

Trên lầu, con dâu cùng chồng trò chuyện, hai con cũng yên tâm một chút.

 

"Mẹ, Tiểu Lâm nó..."

 

"Yên tâm , là vì sắp đến sinh nhật Nữu Nữu, trong lòng nó khó chịu, mơ cũng mơ thấy chuyện ." Bà cụ về cháu gái, l.ồ.ng n.g.ự.c như ai đó bóp nghẹt, dù qua mấy năm, nhưng vẫn chịu nổi. "Nữu Nữu khổ mệnh quá."

Loading...