Bà dì chỉ chỉ tai, cái vẻ giả điếc vợ chồng Tô Kiến Thiết tức tối mắng mỏ mấy câu mới hậm hực bỏ .
Manh mối từ bà dì xong, họ hỏi han khắp nơi. Muốn rời khỏi thôn kiểu gì cũng xe lừa. Sau một hồi hỏi han, hai đuổi đến tận ga tàu ở huyện, tình cờ gặp một cùng làng thấy Tô Nhân trong. Suy tính một hồi, Tô Kiến Thiết liền hiểu .
"Hỏng , con nhỏ c.h.ế.t tiệt đó Bắc Kinh !"
Phùng Xuân Tú l.i.ế.m đôi môi dày, bộ suốt quãng đường huyện khiến bà kịp uống lấy một ngụm nước, mồ hôi nhễ nhại: "Đi Bắc Kinh gì?"
"Lão già đó một bạn chiến đấu cũ lãnh đạo, còn định hôn cho thằng cháu trai và con nhỏ đó từ lâu ." Tô Kiến Thiết nhổ một bãi nước bọt, hằn học : "Nó cũng khôn gớm, định trèo cao, cũng xem là dân quê mùa, nhà thèm !"
"Vậy giờ tính ? Chúng nhận của 50 đồng , chỉ đích danh đòi cưới con Nhân, đó là những 200 đồng đấy!"
Vợ chồng Tô Kiến Thiết ngày ngày xuống ruộng lụng kiếm điểm công, nhưng cả hai đều là hạng lười biếng, một năm lương thực chỉ đủ ăn, chẳng dư dả đồng nào. Nghĩ đến 200 đồng sắp đến tay bay mất, họ cam tâm bỏ qua.
"Về thôi, bảo thằng Phú Quý thư. nhớ vị lãnh đạo đó ở quân khu nào ."
"Viết cái gì ạ?" Phùng Xuân Tú theo chồng, bước chân vội vã, trong lòng khỏi xốn xang, đó là nhà lãnh đạo cơ mà!
"Cứ con Nhân còn là con gái nhà lành nữa, sớm lén lút với con trai đội trưởng đội dân binh . tin nhà họ Cố thèm rước một đôi giày rách về!"
Tại nhà họ Cố, ông cụ Cố Hoành Khải bước từ trong phòng. Vị lãnh đạo 70 tuổi dành cả đời trong quân ngũ, tuy mang đầy thương tật nhưng trông vẫn quắc thước, đặc biệt là đôi mắt vẫn còn tinh .
"Đây là con bé nhà họ Tô ?"
Giọng vang dội, đầy khí thế, thoạt giống bước sang tuổi thất thập.
"Cháu chào ông Cố ạ, cháu là Tô Nhân."
"Ngồi , ." Cố Hoành Khải đon đả mời , bản ông cũng cần ai dìu, tự xuống vị trí chính giữa sofa, lưng vẫn giữ thẳng tắp theo thói quen.
"Giống ông nội cháu lắm, nhất là đôi mắt ." Cố Hoành Khải nhớ về bạn chiến đấu cũ, khỏi bùi ngùi: "Ông Tô nhỏ hơn tám tuổi mà , ôi."
"Trước khi ông nội vẫn luôn nhắc về ông, nhớ về những ngày hai cùng xông pha trận mạc ạ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-vien-nam-70-don-mot-my-nhan-nghieng-nuoc-nghieng-thanh/chuong-3.html.]
" , lúc đó còn trẻ, còn khỏe, trời sợ đất sợ, đ.á.n.h bao nhiêu trận! Đâu như bây giờ..." Người thì , thì bệnh.
Giờ trong nhà họ Cố chỉ ông cụ Cố, giúp việc và cảnh vệ ở nhà.
Hai hàn huyên một lát, Tô Nhân lấy bức ảnh chụp ông nội trong bộ quân phục hồi mới nhập ngũ cho ông Cố xem, càng khơi gợi thêm những ký ức của Cố Hoành Khải.
"Thưa ông Cố, đây là củ cải khô và mứt hồng quả nhà cháu tự ạ. Ông nội cháu nhắc là ông thích món ."
Tô Nhân vốn nhiều tiền, đầu đến nhà họ Cố cũng chẳng thể mua quà cáp gì sang trọng, chợt nhớ tới chuyện ông nội từng kể nên mang theo thứ .
Nhìn những miếng củ cải khô quăn và hũ mứt hồng quả đỏ rực, ký ức về những ngày đ.á.n.h giặc ở vùng Tây Nam lập tức ùa về trong tâm trí ông cụ Cố. Lòng ông dâng trào cảm xúc: "Tốt lắm, cháu lòng quá. Món nhớ quắt hơn mười năm nay !"
Hai chuyện thêm một lát, ông cụ Cố bảo Tô Nhân cứ yên tâm ở : "Trong nhà nhiều , bình thường chỉ chú thím cháu, còn lão già , bà Vương nữa. À đúng , còn thím Ngô."
Người giúp việc ở nhà họ Cố là Ngô Tú Phân, là họ hàng bên nhà của Vương Thải Vân – vợ Cố Thành. Ngô Tú Phân gả cho một gã đàn ông nát rượu, cứ say là đ.á.n.h đập vợ con. Bà bỏ trốn nhưng gã đàn ông cứ bám đuôi dai dẳng như âm hồn tan, để bà sống yên ngày nào.
Cuối cùng chính Cố Hoành Khải dùng s.ú.n.g đe dọa, tuyên bố nếu còn dám quấy rối sẽ b.ắ.n c.h.ế.t, gã mới chịu thôi. Ngô Tú Phân thoát khỏi gã chồng tệ bạc nhưng một phụ nữ ly hôn khó lòng nuôi nổi bản và con cái. Sau đó nhà họ Cố giúp đỡ, bảo bà qua giúp việc. Đến nay con gái bà lấy chồng, Ngô Tú Phân cũng ở luôn tại nhà họ Cố, tính theo nhà nửa đời . Sau khi dâng hai tách , bà liền xuống bếp lo cơm tối.
"Còn một nữa là cháu nội , Thừa An. Thằng nhóc đó , nhân phẩm thì cháu cứ yên tâm, chỉ là còn trẻ non , chín chắn lắm." Cố Hoành Khải Tô Nhân đang ngay ngắn sofa bên cạnh, tuy giữ lễ nghĩa nhưng hề tỏ rụt rè, ông thầm hài lòng. Qua vài câu trò chuyện thể thấy đây là một đứa trẻ ngoan, đặc biệt là ánh mắt trong sáng.
Cả đời ông tiếp xúc với bao nhiêu , đôi khi chỉ một cái là thấu tận tâm can đối phương.
"Năm nay cháu mười tám mười chín ?" Cố Hoành Khải nhẩm tính thời gian.
"Dạ cháu mười chín ạ."
"Thừa An hai mươi, tuổi tác hai đứa cũng xấp xỉ ." Cố Hoành Khải càng nghĩ càng thấy ưng ý: "Đợi hai đứa kết hôn , nó chắc chắn sẽ thế nào là trách nhiệm của đàn ông thôi."
Tô Nhân: "!"
Tô Nhân vạn ngờ tới, ông cụ Cố gặp mặt chuyện thẳng thắn như . Cô tự rõ gia cảnh của , nhà cô và nhà họ Cố cách quá lớn. Nếu năm xưa ông nội cô cứu mạng ông cụ Cố, lẽ ông cụ cũng sẽ nhất thời hứng chí mà đề chuyện hôn ước từ bé.
Ai ngờ ông cụ Cố cực kỳ trọng lời hứa, còn ông nội cô thì trèo cao, mãi đến lúc lâm chung còn cách nào mới nghĩ đến chuyện cầu xin bạn cũ che chở cho cháu gái, cầu kết , chỉ cầu một nơi bình yên.
Tô Nhân cố gắng sắp xếp ngôn từ, tìm cách giải thích ý định của : "Thưa ông Cố, thực cháu đến đây, một là theo lời dặn của ông nội, bảo cháu ông đến thăm ông, gặp bạn chiến đấu cũ..."