Đại Viện Năm 70 Đón Một Mỹ Nhân Nghiêng Nước Nghiêng Thành - Chương 154

Cập nhật lúc: 2026-01-25 05:26:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Ơ, về , về !"

 

Tiền Tĩnh Phương và Tô Nhân về, theo đó, Cố Thừa An cũng sải bước trở về.

 

Dưới sáu con mắt rực cháy của ba , : "Mọi gì thế?"

 

"Đối tượng của cháu ?" Ba đồng thanh hỏi.

 

Tô Nhân ở cửa phòng khách Cố Thừa An từ xa, khóe môi thoáng hiện nụ .

 

"Đến ạ." Cố Thừa An cũng sắp nhịn .

 

"Ai đến thế?" Giọng của Cố Thừa Tuệ vang lên từ phía , cô chạy đến lưng họ, "Vào chứ, bốn!"

 

Hôm nay cô cũng mang theo tấm lòng của cha đến chúc thọ thím ba, tiện thể ăn chực luôn, "Thím ba, sinh nhật vui vẻ ạ, cháu mua khăn quàng cổ và áo len tặng thím. Ba cháu ở xưởng việc gấp nên đến ."

 

Tiền Tĩnh Phương dịu dàng: "Đến là , còn mang quà cáp gì, Thừa Tuệ mau , ba cháu bận là chuyện thường, lúc cháu về thì mang ít bánh ngọt về cho họ nhé."

 

"Dạ ạ." Cố Thừa Tuệ bước như về nhà , thấy ông bà nội bên cạnh đang "thẩm vấn" họ, liền ghé qua góp vui.

 

Nghe loáng thoáng một hồi, cô kinh hô thành tiếng: "Đối tượng?! Đối tượng gì cơ? Anh họ đối tượng ạ?"

 

Bà cụ gật đầu, liên tục: " thế, họ cháu tự đấy, hôm nay sẽ dẫn đối tượng về ăn cơm."

 

"Người , ?" Cố Thừa Tuệ đảo mắt quanh phòng, chỉ nhà họ Cố, dì Ngô và chị Nhân Nhân, lạ nào cả, "Anh bốn, đối tượng của là ai thế?"

 

Cố Thừa An ung dung tựa lưng ghế sofa, nhếch môi , hướng về phía khác, dịu dàng : "Còn mau qua đây?"

 

Mấy sofa đồng loạt về phía ánh mắt dừng , chỉ thấy ở đó một cô gái trẻ xinh , chính là Tô Nhân.

 

Tô Nhân mím môi, trong ánh mắt rực cháy của bước đến bên cạnh Cố Thừa An, xuống ôm chầm lấy, xung quanh vang lên những tiếng hít hà kinh ngạc.

 

Cố Thừa Tuệ là phản ứng đầu tiên, trợn tròn mắt họ và chị Nhân Nhân: "Hai ... hai đang yêu ạ?!"

 

Lần Cố Thừa An gì, chỉ dùng ngón tay chọc chọc lưng Tô Nhân, đợi đến khi thấy Tô Nhân gật đầu, khẽ ừ một tiếng, mới mãn nguyện.

 

Trên bàn ăn, Tô Nhân trở thành tâm điểm.

 

Vốn dĩ quen thuộc, nhưng hôm nay phận của cô đổi.

 

Bà cụ khép miệng, cháu trai Tô Nhân, hài lòng khôn xiết: "Tốt quá, còn giấu cả nhà nữa chứ~"

 

Tiền Tĩnh Phương giúp đỡ giảng hòa: "Mẹ, đây là để tạo bất ngờ cho và ba đấy ạ."

 

"Tĩnh Phương, con hài lòng là ." Xưa nay chồng nàng dâu vốn khó chung sống, bà cụ thấy con dâu như càng thêm yên tâm.

 

Ông cụ kinh qua trăm trận rõ ràng bình thản hơn nhiều, chỉ nụ nén nổi khuôn mặt già nua phản bội ông: "Đồng chí Cố Thừa An, hừ!"

 

Một tiếng hừ mang theo ý nồng đậm và sự đắc ý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-vien-nam-70-don-mot-my-nhan-nghieng-nuoc-nghieng-thanh/chuong-154.html.]

 

"Không , tìm đối tượng ?"

 

Cố Thừa An lập tức kính rượu ông nội: "Ông nội, thật sự là thể ạ!"

 

Không cuộc hôn ước từ bé mà ông cụ định năm xưa, Cố Thừa An đời để quen với Tô Nhân?

 

"Câu xưa đúng thật mà, lời già là !"

 

Cố Khang Thành hiếm khi thấy con trai một mặt như , cũng nhếch môi , hôm nay đúng là ngày .

 

Ông cụ đắc ý , một vòng lớn, chẳng vẫn đúng ý ! "Thằng ranh , chuyện coi như hài lòng , đối xử với Nhân Nhân, ? Nhân Nhân, cháu cứ yên tâm, Thừa An mà dám đối xử với cháu, ông chẳng thèm quan tâm nó là cháu nội ông , cứ thế mà đ.á.n.h thôi!"

 

"Chắc chắn ạ, ông nội, ông cứ yên tâm!" Cố Thừa An chào ông cụ theo kiểu quân đội, dùng danh dự của một đàn ông, một quân nhân để đảm bảo.

 

Trong bữa cơm, trong nhà đều tặng quà cho Tiền Tĩnh Phương, đống lời chúc , dì Ngô rửa bát xong Tô Nhân vẫn thấy kỳ lạ.

 

"Cái con bé , lẳng lặng yêu đương với Thừa An ! Ôi trời, thật quá!"

 

Dì Ngô thích Tô Nhân, nghĩ đến gả còn thấy nỡ, giờ thì , gả chồng cũng ở ngay đây, rời khỏi nhà họ Cố!

 

Tô Nhân thiết nắm tay dì Ngô: "Dì Ngô, vốn dĩ cháu định với dì, chỉ là tìm cơ hội mở lời ạ."

 

"Được, hai đứa cứ !" Dì Ngô hiền từ vỗ vỗ mu bàn tay cô, "Chỉ là Thừa An , dì cũng là nó lớn lên, đôi khi tính khí bướng bỉnh, cháu hãy bao dung nó nhiều một chút. nếu nó thật sự thối tính bắt nạt cháu, cháu cứ việc tìm ông Cố mà mách, ông cụ là nể nang gì , sắt đá vô tình lắm."

 

Tô Nhân nhớ dáng vẻ Cố Thừa An dỗ dành , thật sự tưởng tượng nổi sẽ bắt nạt , nhưng vẫn đồng ý: "Dạ, dì cứ yên tâm ạ."

 

Về chuyện Cố Thừa An và Tô Nhân yêu , duy nhất chút phẫn nộ chính là Cố Thừa Tuệ, đặc biệt là khi hai nảy sinh tình cảm ở Đông Bắc, cô càng chống nạnh "thẩm vấn" hai .

 

"Hai thể đối xử với em như ?! Ở Đông Bắc yêu , mà đều giấu em?!"

 

Thật là vô tình! Cố Thừa Tuệ đau lòng quá, vốn luôn mong chờ họ ở bên , kết quả đầu tiên.

 

Tô Nhân chột , vội vàng kéo cô xuống, bắt đầu nhận : "Là bọn chị , lúc đó chẳng mới... nên mới tiện ."

 

"Hừ." Cố Thừa Tuệ khiển trách họ, "Anh bốn, như ! Hủy bỏ hôn ước , ở bên chị Nhân Nhân, cho em !"

 

Bây giờ nghĩ , Cố Thừa Tuệ tự giác hồi tưởng từng li từng tí ở Đông Bắc, cố gắng tìm kiếm manh mối xem hai cư xử với gì khác thường .

 

Cố Thừa An dứt khoát ngắt lời em họ, tâm trạng đang : "Được , việc gì thì tìm chị dâu bốn của em ."

 

Tô Nhân: "..."

 

"Anh đừng bậy!" Tô Nhân liếc một cái sắc lẹm, Thừa Tuệ, "Anh bốn em đùa đấy."

 

Cố Thừa Tuệ cảm thấy như , nũng nịu với Tô Nhân: "Chị dâu bốn~"

 

Cố Thừa An tiếng gọi mà lòng sảng khoái: "Gọi thêm mấy tiếng nữa xem nào."

 

 

Loading...