“Anh đừng mấy lời đó.” Tô Nhân thầm kín liếc một cái: “Người khác thấy sẽ hiểu lầm đấy.”
“Hiểu lầm cái gì?” Cố Thừa An xỏ đôi ủng của , dậy Tô Nhân: “Đồng chí Tô Nhân, em xem bây giờ chúng quan hệ gì?”
“Chúng gì quan hệ gì ?” Tô Nhân lập tức phản bác, chuyện với Cố Thừa An nữa, chuyện là gài bẫy, cô .
Cúi định cởi dây giày trượt băng, vì mặc quá dày nên động tác của Tô Nhân vất vả, ngờ Cố Thừa An đột nhiên thụp xuống, trực tiếp tay cởi dây giày giúp cô.
“Ơ, đừng… tự cởi mà.”
“Được , em yên .” Cố Thừa An ngẩng đầu Tô Nhân một cái, khuôn mặt tuấn tú vụt qua, một lát cúi đầu xuống, chỉ để lộ đỉnh đầu đen láy đối diện với Tô Nhân.
Cố Thừa An chăm chú cởi dây giày cho cô, giữ lấy chiếc giày trượt để cô nhấc chân lên, đợi khi xong hai chiếc giày, Tô Nhân xỏ đôi ủng ban đầu của , chỉ cúi đầu chằm chằm mặt đất, những ngón chân tròn trịa nhỏ nhắn cuộn trong ủng, cô luôn cảm thấy ngay cả chân cũng tê dại.
Hù, một trận tim đập nhanh.
=
Cố Thừa An trả giày trượt xong , nhận hai tệ tiền đặt cọc, hai vận động một hồi chung quy cũng tiêu hao thể lực, nhớ đến gánh kẹo hồ lô ở cuối ngõ gần đó, sải bước đến mặt Tô Nhân: “Bên ngoài gió lớn, em cứ đây đợi , đồ cho em .”
Lúc cuối cùng cũng thấu hiểu tâm tư của cháu ngoại Quân Quân, thì thích một thực sự là hận thể đem tất cả những thứ thích dâng tặng cho đó.
“Vâng.” Tô Nhân ngoan ngoãn gật đầu.
Cố Thừa An hai bước, đầu yên tâm dặn dò: “Đứng dịch bên trong một chút, đừng để thổi gió, khăn quàng cổ găng tay mũ nón đều đeo cho kỹ , sẽ ngay.”
Tô Nhân chằm chằm bóng lưng Cố Thừa An nhanh nhẹn rời , tay đặt lên n.g.ự.c, cảm nhận nhịp tim đập nhanh, cụp mắt trầm tư.
Trong lúc chờ đợi, Tô Nhân nhàm chán đến chỗ tránh gió, chằm chằm những sân trượt băng, say sưa, thời tiết lạnh thế mà vẫn ngăn sự nhiệt tình của .
Ánh mắt lướt qua, đột nhiên thấy vài gương mặt quen thuộc trong đám đông.
Tôn Chính Nghĩa, Hầu Kiến Quốc và Văn Quân, Tân Mộng Kỳ, Tôn Nhược Y mấy họ đang ồn ào về phía .
Tôn Chính Nghĩa mua nước ngọt, Hầu Kiến Quốc mua vé, những còn thì quanh quất, xoa tay chuẩn trượt băng.
Tô Nhân dáng cao ráo mảnh khảnh, diện mạo xinh , vô cùng nổi bật giữa đám đông, lâu mấy họ thấy cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-vien-nam-70-don-mot-my-nhan-nghieng-nuoc-nghieng-thanh/chuong-110.html.]
“Tô Nhân?” Tân Mộng Kỳ theo bản năng quanh quất, thấy bóng dáng Cố Thừa An mới yên tâm. , hủy bỏ hôn ước với Cố Thừa An , còn bất kỳ mối đe dọa nào đối với nữa: “Cô trượt băng một ?”
Tô Nhân phủ nhận cũng chẳng thừa nhận, cô ý định thiết gì với Tân Mộng Kỳ cả, đáng để kết giao sâu sắc.
“ , hôm đó Văn Quân tặng cô vé xem phim, cô thế?” Tân Mộng Kỳ thừa thắng xông lên, vẫn gạt chồng kiếp : “ Văn Quân đợi cô lâu giữa trời tuyết đấy.”
Tô Nhân nghi hoặc Văn Quân bên cạnh: “Tấm vé xem phim đó là tặng ?”
Khi đó bàn việc của đột ngột xuất hiện một tấm vé xem phim, Tô Nhân hứng thú suy đoán là ai tặng, càng xem, cô thích cảm giác cố tình tỏ thần bí .
“Phải.” Văn Quân cũng mặc áo khoác quân đội, chỉ là nho nhã, vẻ tiêu sái bá đạo lộ bên ngoài như Cố Thừa An, mà nội liễm và trầm tĩnh hơn: “Ban đầu định mời cô xem một bộ phim, còn tưởng những đồng chí nữ trẻ tuổi như cô thích kiểu lãng mạn .”
Tân Mộng Kỳ duyên hai tiếng: “Tất nhiên là lãng mạn ~ thôi thấy thú vị , chỉ trách Tô Nhân nhẫn tâm quá, thèm xem.”
Nghe , Tôn Chính Nghĩa và Hầu Kiến Quốc tới cũng phụ họa theo: “Tô Nhân, cô cũng nhẫn tâm thật đấy, nỡ để Văn Quân đợi cô nửa ngày trời giữa tiết trời lạnh thế chứ?”
Lời đồn thật ác độc, nếu là chuyện , chắc chắn sẽ tưởng Tô Nhân và Văn Quân vướng mắc tình cảm gì đó.
Tô Nhân thẳng lưng, mấy họ đính chính: “ từng hứa với ai là sẽ xem phim cả, tự nhiên tính là hẹn ước gì. Mọi đừng hiểu lầm.”
“ hiểu lầm cái gì chứ? đây là đang thấy tiếc cho Văn Quân thôi~”
Văn Quân hề lộ vẻ tức giận, lấy từ trong túi hai tấm vé xem phim: “Vốn dĩ định hôm nay về tìm cô, trực tiếp mời cô xem phim, đồng chí Tô Nhân, cô thời gian ? Năm giờ chiều mai, rạp chiếu phim Hồng Tinh.”
Cảnh tượng tương tự, Tô Nhân hiểu nhớ đến đó Cố Thừa An cầm hai tấm vé xem phim bảo sẽ dẫn cô xem phim.
Chớp chớp mắt, cô định mở lời thì thoáng thấy Cố Thừa An mua kẹo hồ lô xong đang sải bước , trong tay cầm hai xiên kẹo hồ lô đỏ rực, ngay lưng mấy họ, lặng lẽ quan sát bên , đôi lông mày khẽ nhíu .
Cổ họng nghẹn , Tô Nhân từ xa, dường như vài phần vui trong mắt , một sự vui bá đạo, ngay cả bước chân cũng nhanh hơn một chút.
Quay mặt , Tô Nhân lịch sự Văn Quân, hành động cô tự nhiên hiểu rõ ý nghĩa là gì. đối với Văn Quân, cô hề chút tâm tư nào, càng gây hiểu lầm đáng : “Ngại quá, việc , vé xem phim của cũng đừng lãng phí, tìm khác xem cùng , tạm biệt.”
Nói xong, cô trực tiếp lách qua mấy , về phía Cố Thừa An.
“Anh Thừa An!” Tân Mộng Kỳ lúc mới phát hiện Cố Thừa An cũng ở đây, tay còn cầm kẹo hồ lô, hớn hở chạy qua: “Anh Thừa An, mua kẹo hồ lô ? Lâu em cũng ăn! , trượt băng ? Cùng trượt !”
Gần đây cô cảm thấy Cố Thừa An tránh mặt dữ dội hơn, khó khăn lắm mới tình cờ gặp cũng coi như khí, rõ ràng kiếp hề như , kiếp tuy phiền vì theo đuổi nhưng đôi khi cũng thể đáp vài câu mà.
Tại kiếp đổi ?