Đại Viện Có Cô Vợ Tiểu Thư Nhà Tư Bản, Kinh Thiếu Dỗ Dành Mỗi Ngày - Chương 46: Vãn Đường Đừng Sợ, Có Anh Và Đồng Chí Lục Ở Đây
Cập nhật lúc: 2026-03-27 19:02:07
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ôn Uyển Thanh Lục Hoài An mắng cho ngơ ngác.
Khoan đến việc bà là chồng, là con dâu, Tô Vãn Đường nấu cho bà một bữa cơm cũng chẳng chuyện gì quá đáng.
Hơn nữa bà ý kiến, Tô Vãn Đường cũng ý kiến, cái thằng ranh con đó kêu la cái gì.
“Lục Hoài An, mày việc còn đến lượt mày quản!”
“Mẹ, con quản chuyện gì, nhưng bắt nạt vợ con là !”
Mặt Ôn Uyển Thanh trắng bệch, tức đến run cả .
Nghe thấy tiếng động, Tô Vãn Đường nhanh ch.óng tắt bếp, vớt mì nước lạnh vội vàng chạy .
“Mày bằng con mắt nào thấy tao bắt nạt vợ mày hả?”
“Cả hai mắt!”
Ôn Uyển Thanh tức đến trợn ngược mắt lên trời.
Ngay cả Tô Vãn Đường chạy , thấy câu cũng nhịn mà nhếch môi.
Suy nghĩ cũng theo đó mà bay xa.
“Cô chính là Tô Vãn Đường?”
Tô Vãn Đường đang căng thẳng đến mức buồn tiểu, vệ sinh xong thì Ôn Uyển Thanh đang chống nạng gọi .
Đây chẳng là phụ nữ cô đỡ ?
Chẳng lẽ ăn vạ cô?
Tô Vãn Đường cũng chẳng sợ, dù cũng nhiều thấy như .
“Là .”
“ là của Lục Hoài An!”
Một câu khiến Tô Vãn Đường trố mắt ngạc nhiên.
“Ngẩn đó gì? Ngốc ? Đưa về nhà! Nấu cơm cho !”
Lần chạm mặt đầu tiên, Tô Vãn Đường liền cảm thấy bà chồng dễ chung sống!
bệnh viện dù cũng là nơi công cộng, Tô Vãn Đường sợ Ôn Uyển Thanh ầm ĩ lên, đành đáp: “ xin nghỉ.”
Ra khỏi bệnh viện, Tô Vãn Đường đưa Ôn Uyển Thanh về phía huyện thành.
Muốn thông qua việc nấu cơm để oai chồng với cô ?
Tô Vãn Đường thèm phối hợp, cô định đưa thẳng đến tiệm cơm quốc doanh, như thất lễ với Ôn Uyển Thanh, nếu Ôn Uyển Thanh ầm lên, cô cũng lý do để .
“Đạp ngược , đây đường về khu gia thuộc!”
Tô Vãn Đường còn kịp mở miệng thì Ôn Uyển Thanh : “Cô thấy nên sợ đến ngốc chứ? Gan bé thế thì lên bàn mổ ?”
Giọng điệu của Ôn Uyển Thanh khách khí, Tô Vãn Đường cũng sẽ chịu ấm ức để hùa theo bà chồng gặp bới móc .
“Bệnh nhân bàn mổ đều tiêm t.h.u.ố.c tê, yên tĩnh lắm, sẽ giống như mấy kẻ nhà quê thấy sự đời, cứ giật thon thót!”
“Cô mắng ... nhà quê?” Ôn Uyển Thanh ngớ , chuyện cũng chút lưu loát.
Ôn Uyển Thanh việc ở Bộ Ngoại giao nhiều năm, quanh năm suốt tháng đều đấu võ mồm với khác, xưa nay là bà khác cứng họng, hiếm khi khác cho cứng họng.
Ngoại trừ hai ở nhà , cứ như con lừa bướng bỉnh, chỉ nhận lý lẽ c.h.ế.t cứng.
Đây là đầu tiên ngoài bà như ! Lại còn chỉ ch.ó mắng mèo, bóng gió bà!
cảm giác , bà thấy cũng tệ.
“ như , nhưng bà cứ khăng khăng nghĩ thế thì cũng hết cách!”
Bà hừ một tiếng: “Miệng lưỡi sắc bén!”
“Cảm ơn bà khen, bà , cho nên cần ghen tị và tự ti.”
“Ai ghen tị với cô? Ghen tị cô là tiểu thư nhà tư bản ?”
Lời , khí trong nháy mắt ngưng trệ.
Ôn Uyển Thanh cũng nhận sự khác thường, nhưng bà để tâm, cũng cảm thấy , đây vốn là sự thật thể chối cãi.
Đối với sự thật, phủ nhận, phỉ nhổ, căm ghét đều vô dụng, điều duy nhất tác dụng là bản lớn mạnh, ném thực lực mặt khác. Tiểu thư tư bản thì ? vẫn ưu tú hơn các ! Sống rực rỡ hơn!
“Hừ...” Tô Vãn Đường khẩy một tiếng, “Mẹ chồng của tiểu thư tư bản! Chúng cũng kẻ tám lạng nửa cân thôi!”
Mắt Ôn Uyển Thanh sáng lên, rõ ràng bà hài lòng với phản ứng của Tô Vãn Đường.
Bà hừ : “Còn đầu xe?”
“Không , đến tiệm cơm quốc doanh ăn.”
Ôn Uyển Thanh trừng lớn mắt: “Chỗ cách huyện thành xa như , đợi cô đạp đến nơi thì c.h.ế.t đói .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-vien-co-co-vo-tieu-thu-nha-tu-ban-kinh-thieu-do-danh-moi-ngay/chuong-46-van-duong-dung-so-co-anh-va-dong-chi-luc-o-day.html.]
“Rất trách nhiệm cho bà , bà c.h.ế.t đói ! Cùng lắm là đến tiệm cơm thì đói quá hóa no thôi!”
Hóa chịu đói là cô! Khổ sở bao!
Đột nhiên, trong đầu ý nghĩ gì đó lướt qua.
“Cô nghĩ rằng lấy việc nấu cơm để lập quy tắc với cô đấy chứ?”
Tô Vãn Đường giọng điệu đương nhiên: “Chẳng lẽ ?”
Ôn Uyển Thanh cảm thấy chế giễu: “Phải cái gì mà ? Đại Thanh diệt vong từ đời nào ! cùng lắm là cô thuận mắt, chứ đến mức dùng thủ đoạn chồng ác độc để đày đọa cô.”
“ là đói thật , nấu cơm.”
Lời thẳng thắn và bộc trực, Tô Vãn Đường thêm một chút nghi ngờ về bà " chồng ác độc" .
Chẳng lẽ cô nghĩ sai ?
Ôn Uyển Thanh chỉ là tính cách thẳng thắn?
“Trong nhà mua thịt, mua rau.”
Ôn Uyển Thanh nhíu mày: “Có mì sợi ?”
“Có.”
“Cô nấu mì cho .”
Thấy Ôn Uyển Thanh thật sự giống như đang gây chuyện, Tô Vãn Đường cũng tốn sức đạp một quãng đường dài, bèn đầu xe, đạp về hướng khu gia thuộc.
“ , cô nấu cơm chứ?”
“Tàm tạm.”
Tàm tạm? Chắc là ăn nhỉ?
cũng , Tô Vãn Đường dù cũng là tiểu thư nhà tư bản, cái tàm tạm ...
Thôi kệ, dù cũng là do bà tự đói.
Yêu cầu của bà cũng nhiều, chỉ cần Tô Vãn Đường thể nấu chín mì là .
Tô Vãn Đường trong lòng Ôn Uyển Thanh nhiều kịch bản như , cô cũng thật sự chỉ nấu mỗi mì , mà ghé qua nhà ăn , hỏi mua một bó rau cải nhỏ từ bác đầu bếp.
Cũng vì chuyện mà cô về nhà ngay lập tức, ngược bỏ lỡ Lục Hoài An đang về đơn vị.
Về đến nhà, Ôn Uyển Thanh quả nhiên như lời bà , hề bới móc gì, chỉ thỉnh thoảng ngẩng cổ bếp, trông đúng là bộ dạng đói lả.
“Đồng chí Lục, chậm một chút, đuổi kịp !”
Tô Duyệt dắt xe đạp trong sân, giọng lanh lảnh đột ngột của cô cũng kéo Tô Vãn Đường từ trong hồi ức trở về.
Ôn Uyển Thanh thấy Tô Duyệt, ánh mắt lập tức trở nên sắc bén.
“Lục Hoài An, mày kết hôn , còn ve vãn gái trẻ?”
Hơn nữa còn là cái loại não, lễ phép như thế !
“Mẹ, đừng linh tinh, con và đồng chí Tô quan hệ gì cả.”
“Không ? Người con gái đuổi theo mày về tận nhà! Sao cô đuổi theo tao?”
Tô Duyệt thấy thế, cũng tủi xen .
“Dì ơi, hôm nay là cháu cẩn thận va dì, cháu xin dì. dì thể vu khống mối quan hệ cách mạng trong sáng giữa cháu và đồng chí Lục như ?”
“Trong sáng? Con trai mắt mù tâm mù, thì .” Ôn Uyển Thanh lạnh: “Nói , cô đuổi theo đến tận nhà gì?”
“Dì ơi, dì thực sự hiểu lầm cháu .”
“Lúc dì nghiêm khắc với Vãn Đường như , còn mắng Vãn Đường là phần t.ử tư bản, cháu tưởng dì là kẻ thù của Vãn Đường, cho nên lúc đồng chí Lục đến hỏi Vãn Đường, cháu mới thuận miệng nhắc một câu. cháu ngờ dì là của đồng chí Lục, cháu sợ vì cháu mà gây hiểu lầm gia đình gì đó, nên mới mặt đồng chí Lục giải thích với hai .”
“Nói hươu vượn!”
Bà chỉ chuyện bình thường, bắt nạt chỗ nào!
Cái gì mà phần t.ử tư bản, bà cũng chỉ với ông cụ thôi!
“Xin , là cháu sai, là cháu nên thật, dì đ.á.n.h cháu , ngàn vạn đừng vì cháu mà ảnh hưởng đến tình cảm cả nhà.”
Tô Duyệt vẻ mặt đầy tự trách, Lục Hoài An nhịn nhíu mày.
“Đồng chí Tô, đây là việc riêng của gia đình chúng , mời cô về cho.”
Ôn Uyển Thanh ngắt lời Lục Hoài An: “Về cái gì mà về? Chuyện còn rõ ràng !”
Bà đầu Tô Vãn Đường: “Tô Vãn Đường cô xem, bắt nạt cô ?”
Tô Duyệt cũng hùa theo : “Vãn Đường, cô đừng sợ, cứ thật , và đồng chí Lục đều ở đây, nhất định sẽ để cô chịu bắt nạt!”