Đại Tiểu Thư Hệ Câu Dẫn Thuần Phục Chó Liếm Tại Học Viện Quý Tộc - Chương 11: Nhịp Tim Tăng Tốc, Sự Ghen Tuông Của Anh Trai Nuôi
Cập nhật lúc: 2026-01-22 18:00:22
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kiều Thanh Nguyệt lắc cánh tay Khương Tùng Nghi : "Thi đầu xong , thư giãn thật mới ."
"Khương Khương, thi xong hoạt động gì ? Có cùng dạo phố !"
Khương Tùng Nghi nuốt vị ngọt trong miệng xuống, đầu lưỡi còn vương vị ca cao đậm đà, "Không , vốn định về nhà luôn."
Kiều Thanh Nguyệt thở dài, "Về nhà chán lắm."
Ngón tay Kiều Kinh Thù tùy ý đặt túi quần.
"Tối nay ở đường đèo ngoại ô trận đua xe, cùng xem náo nhiệt ?"
Một cơn gió cuốn theo ấm cuối hè lướt qua.
Vài sợi tóc mai bên má Khương Tùng Nghi thổi rối, ngọn tóc đen suýt chút nữa phất mi mắt cô, phiền phức thôi.
Như cảm giác, ánh mắt Kiều Kinh Thù rơi xuống cả hành động, lọn tóc rối phiền , tiến lên nửa bước, khom lưng cúi .
Khoảnh khắc cách kéo gần, Khương Tùng Nghi ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c lá bạc hà thoang thoảng .
Ánh mắt hai chạm , vẻ lười biếng nơi đáy mắt Kiều Kinh Thù lui vài phần, bài hát trong loa phát thanh trường học vặn phát đến 《MY LOVE》.
Cô gái ngửa đầu, khuôn mặt trắng nõn ánh hoàng hôn chiếu sáng, ánh mặt trời đến kinh tâm động phách, đôi mắt trong veo, như vầng trăng sáng treo bầu trời.
Trên Kiều Kinh Thù bớt vẻ bất cần đời.
Nhìn cô một cái, nhếch môi khẽ.
"Tiểu Tùng Nghi đừng dùng ánh mắt ."
Kiều Kinh Thù vê lọn tóc rối , vén tai Khương Tùng Nghi, đầu ngón tay vô tình lướt qua vành tai, để một trận run rẩy nhỏ.
"Tại ?"
Tiếng khẽ theo gió tai, gần như tan trong gió.
Cô thấy Kiều Kinh Thù :
"Bởi vì tim sẽ đập nhanh."
Lông mi Khương Tùng Nghi run lên, tầm mắt rơi đôi môi mỏng nhạt màu , "Hả?"
Kiều Kinh Thù dáng vẻ của cô, giơ tay lên, lòng bàn tay mang theo nhiệt độ lạnh, dịu dàng che mắt cô .
Trước mắt Khương Tùng Nghi đột nhiên chìm bóng tối, chỉ còn thở thiếu niên quanh quẩn nơi ch.óp mũi, thanh liệt nóng rực.
"Bởi vì tim sẽ đập nhanh."
Hắn lặp nữa, nghiêm túc đến nóng bỏng.
Từng chữ từng chữ va tai cô.
Kiều Thanh Nguyệt đối với chuyện thấy mãi thành quen.
Chỉ là...
"Anh Phó đến đây?"
Khóe mắt Kiều Thanh Nguyệt liếc thấy trong ánh hoàng hôn phía xa, một bóng đen lẳng lặng dừng gốc cây cổng trường.
Khương Tùng Nghi gạt bàn tay to của Kiều Kinh Thù .
Kiều Kinh Thù nương theo ánh mắt khựng của cô sang, đỉnh mày khẽ nhướng —— bên cạnh chiếc xe màu đen độ nhận diện cực cao , sườn mặt thanh tú của đàn ông đang về phía họ.
Kiều Thanh Nguyệt tặc lưỡi một cái.
Cô và Khương Tùng Nghi, Kiều Kinh Thù, còn Phó Ký Bạch là cùng lớn lên từ nhỏ.
Phó Ký Bạch sinh cực kỳ xuất sắc, đường nét sắc sảo, là "ngoại hình lý tưởng" mà Kiều Thanh Nguyệt từng thẳng thắn khen ngợi.
thiện cảm chỉ dừng ở mức " trai", nửa phần tâm tư kiều diễm nam nữ cũng .
Xét cho cùng, chẳng qua là Phó Ký Bạch tuy chỉ lớn hơn họ vài tuổi, tính tình trầm quá mức, luôn mang theo áp lực vô hình.
Phó Ký Bạch năng việc già dặn, luôn khiến Kiều Thanh Nguyệt mạc danh nhớ tới dáng vẻ lôi giáo huấn, kính sợ nhiều hơn rung động, tự nhiên nảy sinh ý niệm khác.
Ba về phía cổng trường.
Phó Ký Bạch khẽ gật đầu với họ, giọng điệu bình gợn sóng: "Tùng Nghi, đến đón em về nhà."
Không để dấu vết quét qua cổ tay trống trơn của cô, cổ tay thiếu nữ còn đeo chiếc lắc tay kim cương tặng nữa.
Tay Kiều Kinh Thù tùy ý đặt lên vai Khương Tùng Nghi.
Phó Ký Bạch sang như cảnh cáo.
Kiều Kinh Thù thản nhiên đón lấy ánh mắt của .
Ánh mắt hai tránh né, như một cuộc so tài tiếng động.
"Anh Phó, Tiểu Tùng Nghi hôm nay chơi với bọn em, lát nữa em sẽ đích đưa cô về Khương gia, đảm bảo an tuyệt đối."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-tieu-thu-he-cau-dan-thuan-phuc-cho-liem-tai-hoc-vien-quy-toc/chuong-11-nhip-tim-tang-toc-su-ghen-tuong-cua-anh-trai-nuoi.html.]
Phó Ký Bạch chằm chằm bàn tay đặt vai Khương Tùng Nghi , màu mắt trầm xuống, nhưng thêm gì, chỉ sang Kiều Thanh Nguyệt, thản nhiên hỏi:
"Định chơi?"
Trước mặt Phó Ký Bạch cần thiết dối, chỉ cần là thể tra .
Kiều Thanh Nguyệt thành thật trả lời:
"Đến đường đèo ngoại ô."
Lông mày Phó Ký Bạch nhíu .
Con đường đèo đó sớm mấy ấm thích quậy phá trong giới mua , trở thành trường đua xe mặc định của họ.
Không ít con nhà giàu học vấn nghề nghiệp đổ xô tới, coi nơi đó là sân chơi để thể hiện sự to gan và tài lực.
Đường núi quanh co dốc , khúc cua gấp và tầm hạn chế, địa hình cực kỳ nguy hiểm, dạo còn xảy một vụ t.a.i n.ạ.n nghiêm trọng.
"Chỗ đó quá nguy hiểm, ông Khương nếu , sẽ lo lắng đấy."
Kiều Kinh Thù khẩy trong lòng, lưu manh.
"Em gọi điện cho ông Khương hỏi thử xem."
Mẹ của Kiều Kinh Thù và Khương Chi Nhã là bạn mấy chục năm.
Cũng vì thế quan hệ hai nhà giao hảo, đều quen phụ hai bên.
Kiều Kinh Thù lấy điện thoại , ngón tay thon dài lướt vài cái màn hình, tìm của ông cụ Khương, ấn gọi.
Điện thoại kết nối, trong ống lập tức truyền đến giọng hiền từ của ông cụ, "Là Kinh Thù ?"
Kiều Kinh Thù với đầu dây bên :
"Ông Khương là cháu đây ạ. Bọn cháu hôm nay thi xong đầu , tối nay cháu đưa Tùng Nghi ngoài hóng gió, đặc biệt gọi điện báo với ông một tiếng."
Đối mặt với trưởng bối, Kiều Kinh Thù luôn lễ phép.
Hắn lễ phép kể đầu đuôi sự việc cho ông cụ Khương một , khi nhận sự đồng ý của ông cụ Khương, chào tạm biệt ông cụ.
Lúc mới lơ đãng nhướng mày, "Nghe thấy chứ?"
Khương Tùng Nghi ngước mắt Phó Ký Bạch, nhẹ giọng mở miệng: "Anh, đừng lo, tối nay em sẽ về nhà sớm."
Nụ nơi khóe môi Kiều Kinh Thù càng sâu hơn.
"Đi thôi, Tiểu Tùng Nghi."
Khương Tùng Nghi theo Kiều Kinh Thù và Kiều Thanh Nguyệt về phía xe. Động cơ gầm rú, chiếc xe rời khỏi cổng trường, về hướng ngoại ô.
Phó Ký Bạch một trong ánh hoàng hôn, theo hướng bóng xe biến mất, khóe môi dâng lên sự chua xót và... mất mát từ mà đến.
Trong phòng ngủ trang hoàng xa hoa, tiếng chuông điện thoại vang lên cố chấp trong căn phòng yên tĩnh, hết đến khác, ồn ào khiến yên .
Tạ Lẫm trùm chăn kín mít, lông mày nhíu thành một cục, cuối cùng nhịn nữa hất chăn , nheo mắt, đáy mắt ngưng tụ vẻ kiên nhẫn.
Lần theo tiếng chuông mò mẫm lung tung, ấn nút .
"Tốt nhất là mày chuyện gì quan trọng."
Giọng Tạ Lẫm mang theo vẻ khàn khàn mới ngủ dậy, giọng điệu gay gắt, "Nếu tự mày liệu hậu quả."
Mấy đầu dây bên vài giây.
Toang !
Tạ Lẫm vẫn còn đang ngủ!
Ai mà tính khí lúc mới ngủ dậy chứ?
Ninh Thần ném chiếc điện thoại bỏng tay cho Giang Tầm.
Mấp máy môi tiếng: "Cậu ."
Giang Tầm Ninh Thần võ đức: ...
Đầu dây bên truyền đến vẻ mất kiên nhẫn của Tạ Lẫm.
"Có ? Không việc gì tao cúp đây?"
Giang Tầm thăm dò mở miệng: "A Lẫm, tối nay chúng và Kiều Kinh Thù còn trận đấu, vẫn đang ngủ đấy chứ?"
"Đệt."
Tạ Lẫm c.h.ử.i thề một tiếng, bật dậy, mái tóc rối bù bực bội vuốt ngược hai cái, càng thêm lộn xộn.
"Biết , đợi đấy, lát nữa tao đến."