"Từ từ... buông ! Á á á... ông là ai!" Tôn Tú Ngọc chợt nhận điều bất thường, cô nhào xuống giường kéo dây đèn, thấy một gã đàn ông trung niên xa lạ xuất hiện giường , sợ đến mức chân tay bủn rủn, mất kiểm soát.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
"Đừng ồn, đây hôn một cái nào." Đối phương nở nụ khả ố.
Tôn Tú Ngọc hồn siêu phách lạc, chẳng màng đến quần áo xộc xệch, lao phòng khách định hét to "Cứu mạng", nhưng gã đàn ông trung niên tóm ngang eo quật ngã xuống đất: "Không la!"
Gã to lớn, khỏe mạnh hơn cô, đè cô xuống sàn lật váy, xé rách nội y của cô.
"Buông ... Buông ! Đừng chạm ! Thái Quân, Thái Quân!!" Tôn Tú Ngọc giãy giụa điên cuồng, tiếng thét của cô khiến gã nhíu mày khó chịu.
"Đừng la, bảo mày la cơ mà!" Gã cưỡi lên eo cô, bịt miệng Tôn Tú Ngọc , d.ụ.c vọng dâng trào, ngừng lặp lặp : "Ngoan nào, để tao chơi vài cái... vài cái thôi..."
Mượn chút men tan hết, Tôn Tú Ngọc điên cuồng giãy giụa, há mồm c.ắ.n phập xuống!
"Á!" Gã đàn ông trung niên cô kích động, giơ tay tát cô bốn năm cái, c.h.ử.i rủa: "Con phò c.h.ế.t tiệt dám c.ắ.n tao! Vừa nãy chẳng mày còn bắt tao ôm ? Giả vờ trinh tiết liệt nữ cái gì! Tao hết , mày cũng chỉ là đôi giày rách thôi!"
" ! Ông buông !" Tôn Tú Ngọc vốn là cương liệt, đất với lấy vỏ chai rượu bên cạnh bàn định nện đầu gã, nhưng gã khống chế ngược , bịt miệng túm tóc cô lôi xềnh xệch về phía nhà bếp!
"Dám c.ắ.n tao ? Mày cũng dám coi thường tao? Xem hôm nay tao trị mày thế nào!"
Tôn Tú Ngọc đưa hai tay lên cào cấu đầu gã, nhưng đọ sức lực của đối phương. Cô đành thử dịu giọng: " xin ông, tiền trong túi xách của , còn một cuốn sổ tiết kiệm tủ nữa. Xin ông tha cho ... Á á á!!"
Tuy nhiên, trong cơn kích động, đôi mắt gã đàn ông đỏ ngầu. Gã túm đầu cô đập mạnh xuống sàn nhà mấy cái, tiện tay vớ con d.a.o phay thớt, vung lên: "Tao cho mày c.ắ.n tao ! Cho mày la ! Cho mày từ chối tao !"
...
Chờ đến khi gã đàn ông bình tĩnh , Tôn Tú Ngọc co giật trong vũng m.á.u. Gã khó nhọc rút con d.a.o phay găm ở cổ cô , phụ nữ m.á.u tuôn xối xả, gã run lẩy bẩy bỏ chạy ngoài cửa.
Phía ngoài sân đường nội khu, hai vợ chồng lao công đang quét rác. Gã cách đó xa là đồn công an, quanh năm đều trực ban. Nếu cứ thế đường thì quá lộ liễu, gã vội vàng nhét con d.a.o phay dính m.á.u xuống khe cống thoát nước, hoảng hốt tẩu thoát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-quoc-hinh-canh-1990/chuong-5.html.]
"Alo, Tiểu Thẩm, cô dẫn đường đưa t.h.i t.h.ể sang bên . Này , kéo khóa túi xác lên mau!" Lão Hoàng cúp điện thoại bước , thấy Thẩm Trân Châu vẫn c.h.ế.t trân đám đông, khuôn mặt sa sầm , bực dọc với pháp y: "Cái tòa nhà màu xanh lam bên trong mới là nhà xác, chứ nhà ai để nhà xác của Đội Hình sự ngoài cổng thế ? Xanh lam của đồn chúng với cái xanh giống chắc?"
"Thật xin , quản lý khu vực nên thật sự rõ tình hình." Anh pháp y trẻ thấy ông lão cứ càu nhàu lẩm bẩm mãi, bèn đưa ánh mắt cầu cứu về phía Thẩm Trân Châu.
Khuôn mặt Thẩm Trân Châu nhợt nhạt, cô thu ánh mắt đang đậu t.h.i t.h.ể nữ giới, lên tiếng: "Đi theo ."
Anh pháp y đẩy chiếc xe chở t.h.i t.h.ể, cảm kích : "Cảm ơn đồng chí, sư phụ việc đột xuất gọi mất, chứ thì cũng chẳng nhầm."
Thẩm Trân Châu phía dẫn đường. Mới vài bước, lão Hoàng ở phía với theo: "Cô nhớ khiếu nại với bọn họ đấy! Cảnh sát khu vực cũng là cảnh sát, đừng ném những thứ dơ bẩn hôi thối cửa đồn chúng !"
"Vâng."
Anh pháp y trẻ đeo cặp kính cận, tính tình hướng nội bẽn lẽn, áy náy Thẩm Trân Châu: "Làm phiền đồng chí quá."
"Chuyện nhỏ thôi, đồng nghiệp của tính tình là thế, đừng để bụng." Thẩm Trân Châu dẹp đường lên . Những thường ngày cãi vã đ.á.n.h lộn nay thấy án mạng cũng chẳng còn tâm trí mà xô xát nữa, ai nấy đều thò đầu hóng hớt.
Thẩm Trân Châu chào hỏi phòng thường trực thuận lợi tiến Đại đội Hình sự, đưa t.h.i t.h.ể đến phòng phẫu thuật của Phòng Pháp y.
Trong phòng phẫu thuật đang hai pháp y đang bận rộn. Thấy quen, pháp y trẻ vội vàng tiến hành bàn giao.
"Đồng chí cứ nghỉ một lát, lát xong việc sẽ mời đồng chí ăn kem."
Thẩm Trân Châu xua xua tay: "Không cần khách sáo , nghỉ hai phút ngay."
Trong lúc khác bận rộn, Thẩm Trân Châu lén thở hắt , đưa tay xoa xoa vầng trán cứ như sắp nứt toác đến nơi. Cô thể tin những chuyện xảy .