Lưu Hồng Mai hiểu Thẩm Trân Châu hỏi về chiếc xe đẩy. Thấy Thẩm Trân Châu đang mải mê quan sát vệt bánh xe, cô bèn tự tìm con trai.
"Giống ?" Thẩm Trân Châu hỏi Lục Dã.
Lục Dã lấy bức ảnh trong túi , đối chiếu với hoa văn lốp xe, gật đầu mạnh: "Không những giống, mà là giống hệt. Lưu Hồng Mai bảo Mã Hướng Tường ngoài việc dạo trung tâm thương mại thì chỉ đưa con nhà trẻ... Liệu thể nào?"
Thẩm Trân Châu tiến gần chiếc xe đẩy bốn bánh, phát hiện dấu vết xi măng bám trong các khe hở. Cô nháy mắt hiệu cho Lục Dã. Lục Dã lập tức im bặt.
Lưu Hồng Mai dẫn con trai , theo là cô Hiệu trưởng trường mầm non. Cuối cùng cũng gặp phụ của đứa bé, cô Hiệu trưởng đang nóng lòng bao giờ mới thu học phí.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Lưu Hồng Mai giao con trai cho Thẩm Trân Châu. Vừa đầu định lên tiếng thì Thẩm Trân Châu hỏi cô Hiệu trưởng: "Chào cô, là dì út của Mã Tiểu Đông. Nhà cũng cháu bé mẫu giáo. Xin hỏi học phí bên trường tính thế nào ạ?"
Bị Lục Dã lườm cho một cái cháy máy, Lưu Hồng Mai vội ngậm miệng, dắt con trai sang một bên: "Đi, dẫn con đằng tắm nắng."
Cô Hiệu trưởng thấy Lưu Hồng Mai giới thiệu phụ đến, do dự trang phục giản dị của hai họ. Tuy chút e dè về mặt thể diện nhưng cô vẫn giữ phép lịch sự: "Phí cơ bản là 1000 tệ một tháng, ngoài còn các khoản thu khác trong bảng chiết tính . Anh chị cứ xem qua."
Thẩm Trân Châu đưa tờ rơi cho Lục Dã, giả vờ như đang bắt bẻ, đưa mắt về phía cô giáo đang cùng lũ trẻ tắm nắng. Cô thấy phụ nữ trong đoạn hình ảnh phản chiếu , bèn hỏi: "Trường chỉ mỗi vài giáo viên thôi ? Liệu lo xuể cho lũ trẻ ?"
"Vẫn còn một cô giáo đang ở trong trường." Cô Hiệu trưởng đắc ý đáp: "Mặt của tờ rơi ảnh chụp của đội ngũ giáo viên trường chúng . Hai vị cứ xem , là học vấn cao, chuyên môn giỏi cả đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-quoc-hinh-canh-1990/chuong-292.html.]
Mặt của tờ rơi tuyển sinh là phần giới thiệu về cơ sở vật chất của trường mầm non Kim Cảng, mặt là phần giới thiệu về đội ngũ giáo viên.
Tuy là một ngôi trường quá lớn, nhưng trang đội ngũ 25 giáo viên mầm non chuyên nghiệp, 40 cô bảo mẫu theo từng lớp và nhiều nhân viên tạp vụ khác.
Thẩm Trân Châu lướt mắt qua từng hàng ảnh. Ban đầu cô ôm hy vọng quá lớn, nhưng khi bức ảnh của cô Tần đập mắt, cô kìm mà nín thở: "Vị giáo viên ..."
Cô Hiệu trưởng nhoài tới xem: "Đây là cô Tần, giáo viên kỳ cựu của trường chúng đấy. Hoàn cảnh gia đình cô , nhưng cô nỗ lực. Dù là học sinh phụ , ai cũng quan hệ với cô . Cô kính trọng."
"Quan hệ với phụ cũng ?" Thẩm Trân Châu nhẩm câu , hỏi dò cô Hiệu trưởng mà để lộ cảm xúc: " thể chuyện với cô một lát ?"
Cô Hiệu trưởng cảnh giác: "Nói chuyện gì cơ?" Cô Thẩm Trân Châu từ đầu đến chân, sang Lục Dã.
Hai trông giống đến đòi nợ cô Tần, nhưng dù là ai chăng nữa, cô Hiệu trưởng vẫn phản xạ giấu giếm giúp đỡ nhân viên của .
Trường mầm non của cô tuyệt đối thể xảy chuyện gì .
Thẩm Trân Châu bắt biểu cảm vi tế của cô , đoán chừng cô sẽ hợp tác, liền : " thấy cô vẻ hợp với , mong con cũng học lớp của cô ."
Cô Hiệu trưởng thở phào nhẹ nhõm: "Cô đang ở trong trường, dẫn hai qua đó nhé?"
"Được." Thẩm Trân Châu kéo tay áo Lục Dã, nhét chiếc điện thoại cục gạch tay , dặn: "Gọi điện cho rể . Bảo là ưng ý một trường mầm non, cô giáo ở đây vô cùng thiện, còn những chiếc xe đẩy cực kỳ đáng yêu nữa."