“Liên quan ch.ó gì đến .” Thẩm Trân Châu dành sắc mặt cho vị đại thiếu gia phong lưu . Xuyên đến đây, cô kế thừa ký ức của nguyên chủ, rõ Bạch Lạc Phu từng lén lút mờ ám với phụ nữ khác ngay mặt nguyên chủ. Hạng đàn ông bỏ cũng chẳng tiếc.
Bạch Lạc Phu tức đến nghiến răng. Không là do hổ thẹn khi bạn gái cũ gái nhảy, là tức giận vì cô màng đến .
Anh mở chiếc cặp da mang theo, rút mấy xấp tiền ném thẳng lên ghế sô pha, gằn từng chữ: “Đừng mất mặt nữa, cần tiền cho cô, mau cút về nhà ở yên đó!”
Thẩm Trân Châu chộp lấy đống tiền ném thẳng , tức giận quát: “ chia tay với , đừng đến quấy rầy nữa, cút !”
Người phụ nữ lén ở ghế bên cạnh chép miệng, liếc cô bạn cũng đang trố mắt kinh ngạc bên cạnh, nhỏ: “ là kẻ ăn hết, chẳng !”
Bạch Lạc Phu mặc kệ ánh của khác, chỉ thẳng tay mũi Thẩm Trân Châu đe dọa: “Bây giờ tìm má mì. Từ nay cô phép tiếp khách ở đây nữa, rõ ?”
Thẩm Trân Châu khoanh tay n.g.ự.c, vắt chéo chân đáp: “Không .”
Bạch Lạc Phu đùng đùng đến mặt Thẩm Trân Châu, từ cao xuống: “Cô mà còn lời, sẽ cho bố cô phá sản! Có tin —”
“Đe dọa ?” Thẩm Trân Châu vốn định dậy bỏ , liền , vung tay tát bốp một cái mặt . Bạch Lạc Phu dám tin, ôm lấy bên má nóng rát: “Cô, cô!”
Thẩm Trân Châu hếch khuôn mặt nhỏ nhắn lên, vẻ mặt vô cùng gợi đòn: “Xin đấy, nhất định đừng bố phá sản nha!”
Thấy Anh tỷ đang vẫy tay gọi từ đằng xa, Thẩm Trân Châu thèm ngoảnh , thẳng về phía đó.
Ngực Bạch Lạc Phu phập phồng dữ dội. Đàn em cùng ăn chơi trác táng thấy chịu nhục, kinh ngạc hiến kế: “Con nhỏ cũng quá điều, nể mặt Bạch đại thiếu, cần em tìm xử nó một trận ?”
“Mẹ kiếp, tao xử mày bây giờ!” Bạch Lạc Phu phịch xuống sô pha. Anh cái tát là đáng nhận. Lúc chính vì thói trăng hoa của cô bắt gặp nên cô mới tổn thương rời , giờ đ.á.n.h cũng đành chịu. trong lòng vẫn một cảm giác uất ức khó tả.
“Em lằng nhằng với Bạch đại thiếu thế?” Anh tỷ thấy Thẩm Trân Châu đ.á.n.h , thiết khoác tay cô, đ.á.n.h giá trang phục của cô từ xuống . Vẫn là phong cách thanh thuần ngọt ngào đó.
Thẩm Trân Châu nở nụ ngọt lịm, chỉ là thấy núm đồng tiền hiện : “Không hầu hạ .”
Anh tỷ tự cho là kế khích tướng của hiệu quả, : “Cũng đúng, Cố tổng hiện tại của em ăn đứt . Dù thì tự kiếm tiền cũng giỏi hơn loại ngửa tay xin tiền nhà. Sau mà con với đại gia, đời em chẳng lo cái ăn cái mặc nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-quoc-hinh-canh-1990/chuong-100.html.]
Anh tỷ dẫn Thẩm Trân Châu bằng cửa , ngoài miệng thì bảo sợ các cô khác ghen tị, nên tránh ánh mắt lên một chiếc taxi.
“Quán nướng ngon lắm.” Anh tỷ dẫn Thẩm Trân Châu đến một quán thịt nướng.
Thẩm Trân Châu và Thẩm Ngọc Viên từng đến đây một , chính là mất ví.
Cô thanh lịch dùng khăn giấy lau đầu xiên tre, c.ắ.n một miếng gân cừu.
Mùa thu ở Liên Thành ngắn, chênh lệch nhiệt độ ngày và đêm lớn, chỉ mười mấy độ. Cô co ro chiếc ghế nhựa, ăn tùy ý hỏi: “Chị đến quán lắm hả? Đồ ăn ở đây ngon lắm.”
Anh tỷ đưa cho cô một xiên thịt cừu liễu đỏ, tự rót cho ly bia : “Chị đến lắm, tan rủ mấy đứa đây giải rượu. Đằng còn hàng cháo, đau dày thì bát cho ấm bụng. Làm cái nghề thì thể là vốn liếng, chăm sóc bản cho .”
Hai ăn thịt nướng xong, Thẩm Trân Châu uống nốt ngụm soda Bắc Băng Dương cuối cùng, lúc định trả tiền thì Anh tỷ giành : “Lần em trả.”
“Không , cứ để em trả.” Thẩm Trân Châu rút ví đếm tiền. Nhìn cọc tiền dày cộp trong ví cô, Anh tỷ giấu nổi nụ đắc ý khóe môi. Lát nữa tất cả tiền sẽ là của cô .
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Đường phố đêm vắng tanh một bóng . Chiếc taxi đỗ chờ khách bên đường cuối cùng cũng đợi khách.
“Đến tiểu khu Thái Hòa, ?”
Không Trường An gia viên ?
Chắc Đội trưởng Cố theo kịp chứ.
Người lái xe phía chính là đội viên Đội Một cải trang. Anh đáp lời: “Năm đồng, mặc cả.”
Anh tỷ thu ánh mắt dò xét, lẩm bẩm: “Càng ngày càng đắt, mấy năm xe ba đồng.”
“Bây giờ xe ba gác cũng ba đồng rưỡi .” Tài xế vẻ mất kiên nhẫn: “Chê đắt thì xuống xe.”