Đại Mỹ Nhân Hương Cảng Những Năm 80 - Chương 87
Cập nhật lúc: 2026-01-26 10:08:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tòa đại hạ hai mươi lăm tầng thể áp dụng mô hình sáu tầng trung tâm thương mại phía cộng với các tầng văn phòng, trung tâm hội nghị và khách sạn cao cấp phía , tầng thượng còn thể thiết kế tầng quan sát công cộng.
Định vị chuẩn, tại Cảng Thành tấc đất tấc vàng , tuyệt đối thể theo con đường giá rẻ.
Danh sách các thương gia mời gọi sáu tầng thương mại cũng dần hình thành trong đầu Lâm Khả Doanh...
Đợi khi các cửa hàng hoạt động, phía Đông quận Loan T.ử phát triển lên, lưu lượng qua tăng mạnh, tòa đại hạ Hỷ Thiên hình dáng như thanh bảo kiếm đ.â.m thẳng tầng mây cũng sẽ nhờ ưu thế vị trí địa lý mà trở thành một trong những kiến trúc biểu tượng tại đây.
——
Ngay khi Lâm Khả Doanh đang quy hoạch cho tòa đại hạ đầu tiên của , Trình Vạn Đình một mặt điều hành sự phát triển của Cửu Long Thương, mặt khác cùng với công ty Thực nghiệp Vạn Tân mà bí mật nắm giữ cổ phần quy hoạch mảnh đất ở Sa Điền.
Trong những lúc nghỉ ngơi công việc bận rộn, theo phản xạ điều kiện về góc sofa, nhưng nơi đó gì còn bóng dáng của thư ký Lâm nữa.
Bóng hình từng căn văn phòng suốt nửa tháng qua biến mất.
Dương Minh Huy mang thiệp mời đám cưới trưởng nữ nhà họ Trần tới: "Đại thiếu gia, Trần gia gửi một bản tới nhà cũ, hôm nay họ nhớ nên gửi riêng cho ngài một bản nữa."
Người Trần gia đương nhiên rõ ai mới là nắm quyền tại Trình gia lúc , thái độ lễ tiết vô cùng chu đáo.
"Lâm tiểu thư vẫn đang bận rộn với đại hạ Hỷ Thiên ?" Trình Vạn Đình bảo Dương Minh Huy đặt thiệp mời lên bàn, quan tâm đến việc khác.
"Vâng. Lâm tiểu thư dồn hết tâm trí đại hạ Hỷ Thiên, thấy cô ngô khoai." Dương Minh Huy cũng ngờ tới, tòa đại hạ cũ nát tồi tàn, bỏ hoang từ lâu dường như đang dần dần lấy sức sống.
"Ừm." Trình Vạn Đình công việc nhiều, phần lớn thời gian thực sự khó thể quan tâm sát : "Lâm tiểu thư nhu cầu gì, cứ dốc sức phối hợp là ."
"Đại thiếu gia, ngài cứ yên tâm, hiểu mà." Dương Minh Huy dám phối hợp, bây giờ Lâm tiểu thư chỉ cần 1, thậm chí còn chuẩn sẵn 2, 3, 4, 5 nữa cơ!
Chỉ là những ngày tháng như thế bao giờ mới kết thúc đây!
Thấy Dương Minh Huy thôi, Trình Vạn Đình nheo mắt : "Còn chuyện gì nữa, ."
"Trần Tùng..." Suýt chút nữa buột miệng hai chữ Tùng Hiền, thư ký Dương vội vàng sửa miệng: "Thiếu gia Trần mấy ngày nay yên phận... đang khắp nơi ngóng về ở buổi đấu giá, là khi châu Phi sẽ một đoạn tình cảm... tình... tình yêu ngọt ngào."
Dương Minh Huy vẫn luôn quan sát thần sắc của đại thiếu gia, thấy sắc mặt ngày càng cứng đờ, nửa câu còn thực sự dám tiếp nữa.
"Nói tiếp ." Lòng bàn tay Trình Vạn Đình nắm thành đ.ấ.m, gân xanh nổi lên.
"Thiếu gia Trần còn , ở buổi đấu giá thấy yêu c.h.ế.t sống , đến lúc đó sẽ bằng lòng cùng châu Phi nữa."
Trong văn phòng vang lên một tiếng lạnh, Trình Vạn Đình ánh mắt hung dữ: "Cậu đúng là dám nghĩ."
Trong lòng Dương Minh Huy trống đ.á.n.h liên hồi: "Đại thiếu gia, sắp xếp thỏa , thiếu gia Trần thể điều tra phía Lâm tiểu thư , chỉ là..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-my-nhan-huong-cang-nhung-nam-80/chuong-87.html.]
Chỉ là những ngày tháng bao giờ mới kết thúc đây!
Đặc biệt là từng chứng kiến cảnh đại thiếu gia Lâm tiểu thư gọi một tiếng " Tùng Hiền" mà nhẫn nhịn, còn sợ đại thiếu gia phát điên mất!
Dương Minh Huy lấy hết can đảm khuyên nhủ: "Đại thiếu gia, Lâm tiểu thư định ở Cảng Thành lâu dài, thiếu gia Trần cũng thể ở châu Phi cả đời , chuyện sớm muộn... sớm muộn cũng ... Bây giờ Lâm tiểu thư một lòng si tình với Tùng Hiền, thiếu gia Trần trúng tiếng sét ái tình với Lâm tiểu thư, qua thì đúng là lưỡng tình tương duyệt, chúng cứ giấu giếm thế mãi cũng cách lâu dài. Nếu Lâm tiểu thư sự thật, e là sẽ trách tội ngài. Hay là ngài sớm thú thật với Lâm tiểu thư , thể đợi thêm nữa ."
Trình Vạn Đình khẽ thành tiếng, nhớ vô Lâm Khả Doanh gọi " Tùng Hiền" ngọt như mật, cũng như cái kẻ họ Trần sống c.h.ế.t tìm kiếm ở buổi đấu giá, ánh mắt dần trở nên hung tàn.
"Cậu đúng, nên đợi thêm nữa." Trình Vạn Đình tùy tay cầm lấy thiệp mời đám cưới bàn, vài dòng chữ ngắn ngủi dường như đầy lời thề non hẹn biển, rời bỏ.
Dương Minh Huy thở phào nhẹ nhõm, đại thiếu gia cuối cùng cũng nghĩ thông !
"Đại thiếu gia, tin rằng với tấm chân tình của ngài, bây giờ thú thật với Lâm tiểu thư rằng ngài thiếu gia Trần, Lâm tiểu thư cũng thể hiểu . Biết trong lòng Lâm tiểu thư cũng dành cho ngài một vị trí, tệ nhất thì ngài cũng thể cạnh tranh công bằng với thiếu gia Trần mà."
Dương Minh Huy tràn đầy tự tin đại thiếu gia.
Trình Vạn Đình tiện tay ném thiệp mời đám cưới lên mặt bàn, lạnh lùng : "Lưỡng tình tương duyệt? Cạnh tranh công bằng? Hừ... Đã là vị hôn phu vị hôn thê hôn ước với , sớm nên kết hôn , đúng là nên đợi thêm."
Dương Minh Huy sững tại chỗ: Hả?!
Khi Lâm Khả Doanh vị hôn phu nhắc đến hai chữ kết hôn, đó là lúc đang ở bàn ăn của biệt thự bán sơn.
Thời tiết dần chuyển lạnh, cộng thêm những cơn mưa phùn liên miên mấy ngày nay, món cháo hải sản bác Hoa nấu nước dùng tươi ngon ngọt lịm với bào ngư, tôm hùm, ngao, hào, móng tay...
Vị ngon nguyên bản của hải sản toát hết trong quá trình ninh nấu hề pha tạp, ngay cả nước cháo cũng ngọt lịm cả .
Lâm Khả Doanh chính là lúc đang húp một thìa nước dùng hải sản thì thấy vị hôn phu nhắc đến chuyện kết hôn bằng một giọng điệu thản nhiên như đang bảo ngày mai ăn gì tối nay.
"Chúng kết hôn ."
Lâm Khả Doanh suýt chút nữa cầm vững thìa, động tác cứng đờ dừng giữa trung, gần như quên cả thở.
Trình Vạn Đình thong dong dùng đôi đũa bạc trong tay gắp một miếng thịt bào ngư bát cô, nhắc nhở cô ăn cơm.
"Kết hôn?" Lâm Khả Doanh từ lúc xuyên đến khi bước lên con tàu hướng về Cảng Thành bao giờ nghĩ đến từ .
Lúc đó cô chỉ một mực nhận một triệu tiền bồi thường thuận lợi về đại lục, đó hiểu vị hôn phu đổi ý định, mà bắt đầu hẹn hò với . May mà tuấn nhiều tiền, cao ráo chân dài, Lâm Khả Doanh cũng khá tận hưởng.
cô bao giờ nghĩ rằng hai thực sự một ngày kết hôn.
"Sao ?" Ánh mắt u tối của Trình Vạn Đình rơi mặt Lâm Khả Doanh, dường như phân biệt xem sự do dự lúc của cô là kinh hỉ kinh hãi: "Lúc chẳng em luôn miệng chỉ thích , gả cho . Lời chính em lúc đầu, chẳng lẽ quên ?"
"Em..." Lâm Khả Doanh lo lắng liệu đại lão hào môn đột nhiên phát điên , bởi theo suy đoán của cô, nhà vị hôn phu vốn một cô con dâu nuôi từ bé như thực sự bước chân cửa theo hôn ước: "Em vui quá thôi, đây là thật ? nhà ..."