Đại Mỹ Nhân Hương Cảng Những Năm 80 - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-01-26 09:56:55
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thứ nhất, việc giấu trong bất động sản tên dễ ông nội hoặc phát hiện; thứ hai, ngoài dinh thự chính của nhà họ Trình, nơi họ thích ở một nhất chính là căn biệt thự ở lưng chừng núi . Bây giờ đưa đến đó, khiến họ dù quản cũng quản, đúng là một mũi tên trúng hai đích.

 

Tự cho là giải quyết xong chuyện , Trần Tùng Hiền lái chiếc Bentley về nhà. Chiếc xe từ từ tiến căn biệt thự ở vịnh Nước Cạn (Repulse Bay), hai tòa nhà màu trắng đan xen, cùng với hồ bơi ngoài trời ở sân phản chiếu sắc xanh trắng hòa quyện, vô cùng hài hòa.

 

"Tùng Hiền, cái cô Lâm..." Trần Hoa Cao, bác cả của nhà họ Trần, còn nhớ rõ tên cô vợ nuôi của Trần Tùng Hiền từ mười bốn năm , thấy cháu trai cuối cùng cũng trở về, vội vàng gọi sang một bên hỏi chuyện: "Chuyện cô vợ nuôi đó giải quyết xong ?"

 

"Giải quyết xong , đưa sang chỗ họ ." Trần Tùng Hiền giấu nhẹm câu trả lời mập mờ của họ, khẳng định chắc nịch: "Anh họ tay thì còn gì lo lắng nữa, ước chừng tối nay cô vợ nuôi đó sẽ lên tàu về đại lục thôi."

 

"Vậy thì ." Tống Tú Quyên, bác gái của Trần Tùng Hiền, khi cho bố chồng uống t.h.u.ố.c xong thì xuống lầu, thấy cuộc trò chuyện của chồng và cháu trai cũng thấy an tâm. Bộ đồ tây đắt tiền hình đẫy đà và khuôn mặt tròn trịa che lấp mất vài phần thanh lịch, đôi mắt tam giác khẽ liếc qua, lộ chút khinh miệt: "Năm đó bố nên định cái gì mà vợ nuôi, nếu thực sự để Tùng Hiền kết hôn với một cô gái quê mùa từ đại lục tới thì thấy cả Hương Cảng sẽ nhạo nhà họ Trần chúng suốt ba tháng mất."

 

Trần Hoa Cao tán đồng: "Bố là già lẩm cẩm , chúng lẩm cẩm, thể để một cô gái quê mùa bước chân cửa!"

 

Tống Tú Quyên nở nụ rạng rỡ, hùa theo lời chồng, nhớ rằng gia đình hơn mười năm cũng từ đại lục tới. Những năm nay ở cảng Thơm phất lên nhanh ch.óng, trở thành hào môn nắm trong tay khối tài sản hàng tỷ đồng. Những gả nhà họ Trần đếm xuể, thể để một cô gái quê hưởng lợi.

 

"Tùng Hiền, chuyện ông nội cháu thì bác và bác cả cũng sẽ về phía cháu." Tống Tú Quyên cháu trai tính tình phong lưu, từng hẹn hò bao nhiêu cô bạn gái, bà mắt thấy tâm phiền, nhưng thèm mối quan hệ giữa và nhà họ Trình: "Chỉ là họ cháu sắp liên hôn với con gái của Giám đốc Lý ở ngân hàng HSBC, còn tâm trí giúp cháu xử lý chuyện vợ nuôi ?"

 

Trần Tùng Hiền xua tay, vẻ mặt đầy khẳng định: "Anh họ em , đến cả muỗi cái cũng gần . Đừng là dượng bắt họ liên hôn, ngay cả khi họ thể chuyện dịu dàng với phụ nữ nào dù chỉ hai câu, em thề sẽ vặn đầu xuống!"

 

Tống Tú Quyên thấy lời , ý trong mắt càng đậm hơn, trong lòng đang thầm tính toán tìm cách gả con gái của nhà họ Trình. Dù thì nhà họ Trần gia thế cũng lớn, nhưng so với nhà họ Trình thì vẫn kém xa, nếu mối quan hệ thông gia thì sẽ lợi ích vô cùng lớn!

 

...

 

Lúc đó, "cô gái quê" Lâm Khả Doanh trong miệng nhà họ Trần đang A Huy lái xe đưa dinh thự ở lưng chừng núi của Trình Vạn Đình.

 

Khác với những căn hào môn ven biển ở vịnh Nước Cạn của nhà họ Trần vịnh Thâm Thủy (Deep Water Bay) của nhà họ Trình, biệt thự lưng chừng núi vị trí độc đáo, những tòa nhà màu trắng ẩn hiện giữa sắc xanh của cây cối, từ cao xuống, tự một cảm giác bao quát cả Hương Cảng vô cùng hùng vĩ.

 

Sau khi gia đình phú thương trốn sang cảng Thơm, nguyên nương tựa quản gia cũ, cuộc sống vô cùng khốn khó. Còn Lâm Khả Doanh tuy sống ở thời hiện đại nhưng cũng chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường, nỗ lực việc suốt mười năm mới thăng chức tăng lương, mua một căn hộ hai phòng ngủ cho riêng .

 

Cứ như , cô còn kịp hưởng thụ.

 

Giờ đây, căn biệt thự hào hoa của những năm tám mươi đang chiếm trọn tầm một cách đầy quyền lực, tòa biệt thự hai tầng với những đường nét mềm mại và tinh tế ánh lên sắc trắng tinh khôi, ánh nắng chiếu rọi khiến lớp sơn trắng tỏa vẻ lung linh huyền ảo.

 

Nghĩ đến căn hộ nhỏ hẹp của , so sánh với căn biệt thự hào hoa từ bốn mươi năm , đúng là càng nghĩ càng thấy đau lòng.

 

Cánh cửa sắt màu nâu sẫm các vệ sĩ đẩy sang hai bên, trong khi xe tiến , quản gia trong biệt thự đang trao đổi bằng tiếng Quảng Đông với tài xế A Huy, Lâm Khả Doanh hiểu.

 

"Chú Trung, đại thiếu gia nhà chúng chuyện với Trình đại thiếu gia , cứ để ở đây, phiền các vị trông nom giúp."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-my-nhan-huong-cang-nhung-nam-80/chuong-3.html.]

 

"Chuyện ..." Quản gia của biệt thự lưng chừng núi là do đích Trình Vạn Đình tuyển chọn, chú Trung trung thành tuyệt đối với nhà họ Trình, đương nhiên cũng hiểu rõ tính tình của đại thiếu gia.

 

Đâu cho phép lạ ở đây! Ngay cả chị em của đại thiếu gia cũng phép nghỉ .

 

Chú Trung thấy cũng dám tự tiện quyết định, liền gọi một cuộc điện thoại cho thư ký Dương, mới mở lời cắt ngang.

 

"Minh Huy, đại thiếu gia đang bận ? Trần thiếu gia việc nhờ đại thiếu gia giúp đỡ, đưa..."

 

"Chú Trung, đại thiếu gia đang việc quan trọng cần xử lý, chuyện của Trần thiếu gia thì đại thiếu gia , chú cần bận tâm."

 

Cuộc điện thoại ngắt, chú Trung và dì Hoa ngơ ngác, trong căn biệt thự mà thực sự phụ nữ ở!

 

Lâm Khả Doanh đời từng ở trong một căn biệt thự sang trọng như , lộng lẫy nguy nga, chỗ nào cũng tinh tế, ngay cả phòng khách cũng rộng rãi và bề thế hơn căn hộ ở Ninh Thị của cô gấp nhiều , sảnh thông tầng hai tầng chiếu sáng bởi chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ trần nhà, lấp lánh rực rỡ.

 

Lâm Khả Doanh gia đình phú thương giàu , chỉ ngờ khi trốn sang cảng Thơm vẫn còn như .

 

Về thông tin gia đình vị hôn phu của nguyên , trong sách nhắc đến ít, Lâm Khả Doanh tìm kiếm trong cốt truyện dài hàng triệu chữ và thấy nguyên gọi vị hôn phu là "đại thiếu gia".

 

Ở trong căn biệt thự hào hoa tại cảng Thơm, Lâm Khả Doanh chỉ chờ vị đại thiếu gia đó mất kiên nhẫn mà đến vung tiền, vung một triệu để đuổi , cô sẵn sàng nhanh ch.óng hủy bỏ hôn ước mà!

 

Chỉ là, mong ước đó tan thành mây khói nhiều ngày chờ đợi.

 

Lâm Khả Doanh ở biệt thự lưng chừng núi suốt ba ngày vẫn đợi vị hôn phu đại thiếu gia đó xuất hiện, suốt ngày chỉ thể với quản gia, hầu và đầu bếp trong biệt thự. Họ chỉ tiếng Quảng Đông, cô thì , giao tiếp đa phần là hiệu đoán, thực sự khó khăn.

 

Chú Trung thường , tính tình hòa nhã; dì Hoa thì nóng nảy, việc dứt khoát, là hai quản lý chính trong biệt thự, những hầu còn đa đều vẻ rảnh rỗi.

 

Cũng đúng, căn biệt thự rộng lớn vốn dĩ chủ nhân ở, thực sự là rảnh rỗi.

 

Lâm Khả Doanh đoán dì Hoa và A Mai cùng than phiền rằng đại thiếu gia nhiều ngày đến, canh hầm xong cũng chẳng chỗ mà đưa, đúng là buồn thật mà.

 

Những hầu trong biệt thự cũng tò mò về phụ nữ đột nhiên đến ở . Tuy Lâm tiểu thư ăn mặc quê mùa, thậm chí còn bằng những hộ nghèo ở Cửu Long Thành Trại (Kowloon Walled City), nhưng vẻ ngoài thực sự xinh .

 

Dì Hoa trí tưởng tượng bay xa, hạ thấp giọng với chú Trung: "Lâm tiểu thư chắc là do Trần thiếu gia tặng cho đại thiếu gia đấy chứ?"

 

Chú Trung lắc đầu: "Trần thiếu gia đúng là thể chuyện như , năm ngoái chẳng còn đòi giới thiệu phụ nữ cho đại thiếu gia ? đại thiếu gia thể lời chứ."

 

 

Loading...