Đại Mỹ Nhân Hương Cảng Những Năm 80 - Chương 167
Cập nhật lúc: 2026-01-26 10:17:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhìn xuống bản , nghĩ đến hiện nay hai mươi lăm tuổi, một sự nghiệp thành, chỉ ăn chơi đàng điếm, đến gia sản như nhà họ Trình, ngay cả gia sản Trần thị nhà , cũng gánh vác nổi.
Cơ thể Trần Tùng Hiền bỗng chốc mất hết sức lực, đôi chân như đổ chì, khó lòng di chuyển nửa bước.
Mình lấy cái gì để so với họ chứ.
“Tùng Hiền, họ khuyên một câu.” Trình Vạn Đình chậm rãi dậy, em họ chỉnh bờ vai áo sơ mi nhăn, vỗ nhẹ hai cái: “Khả Doanh hiện giờ chỉ là Kevin Trần, là khách hàng của tòa nhà Hỷ Thiên, còn thể ôn tồn gọi một tiếng Trần , chung sống hòa bình với . Nếu một ngày, cô Trần chính là vị hôn phu lúc nhỏ từng ghét bỏ cô , đòi sống đòi c.h.ế.t giải trừ hôn ước với cô , đưa cô về đại lục, thử đoán xem, cô còn ôn tồn chuyện với , gọi một tiếng Trần nữa ?”
Một câu bừng tỉnh trong mộng, Trần Tùng Hiền câu trả lời, bao giờ.
Anh thậm chí dám tự tay phá hỏng hình tượng tồi hiện nay trong lòng Lâm Khả Doanh.
Vô lực lùi , lùi, cuối cùng đập cửa gỗ thư phòng, Trần Tùng Hiền bại lui từng bước, hết đến khác thất bại, bại còn gì để bại.
Cuối cùng chỉ thể ôm đầu đau khổ.
Ngoài cửa thư phòng, thư ký Dương Minh Huy lái xe vội vã chạy đến đang canh giữ, mặc dù lúc đó trong điện thoại, đại thiếu gia phủ nhận ý định ngăn cản Trần thiếu của , thậm chí còn để Trần thiếu đến cứ đến.
Dương Minh Huy thể yên tâm , vẫn cứ chạy đến biệt thự núi, Trần thiếu theo đại thiếu gia thư phòng đối chất, bản thì canh ở cửa thư phòng, phòng trường hợp biến cố phát sinh.
Cuộc trò chuyện trong thư phòng truyền tai Dương Minh Huy, đặc biệt là sự vùng vẫy vô lực cuối cùng của Trần Tùng Hiền.
“Minh Huy, đưa Trần thiếu về nhà an .” Trình Vạn Đình nhàn nhạt lên tiếng.
“Vâng, đại thiếu gia.” Dương Minh Huy đỡ Trần Tùng Hiền đang thất thần rời , nghĩ đến một tiếng , đàn ông hùng hổ đối chất với họ, giờ đây biến thành bộ dạng .
Dương Minh Huy khỏi cảm thán, đại thiếu gia đó là bản lĩnh lăn lộn thương trường nhiều năm, trải qua vô sóng gió lớn lao, việc nắm thóp lòng , đàm phán một đòn chí mạng đều là chuyện thường như cơm bữa.
Trần thiếu ơi, vẫn còn non lắm. Làm là đối thủ của đại thiếu gia chứ!
Mang theo chút đồng cảm và nỡ, Dương Minh Huy tự lái xe đưa Trần Tùng Hiền về nhà, trong lúc đó quên an ủi vài câu: “Trần thiếu, nghĩ thoáng chút , đừng... đừng quá đau lòng, thiên hạ thiếu cỏ thơm.”
Trần Tùng Hiền vật ghế như còn sức sống, lẩm bẩm tự : “Anh Dương, cứ là họ chứ, cứ là Lâm tiểu thư chứ.”
“Haiz.” Dương Minh Huy nắm vô lăng, nhanh ch.óng qua gương chiếu hậu thấy đàn ông đang suy sụp đau khổ, quên khích lệ: “Trần thiếu, đây từng quen bao nhiêu bạn gái, mỗi chia tay chẳng đều vẫn sống đó ? Nghe khuyên một câu, chuyện vợ nuôi từ bé qua thì cho qua , với điều kiện của , ngoại hình của , còn sợ tìm bạn gái ?”
Trần Tùng Hiền bây giờ còn hứng thú gì với việc tìm bạn gái nữa chứ, khổ một tiếng, cuộn ở ghế , suy nghĩ về việc thất bại t.h.ả.m hại, còn lối thoát nào .
Lối thoát duy nhất, duy nhất khả năng giúp đỡ chính là...
——
Lâm Khả Doanh xem xong tivi, về phòng tắm rửa xong bàn trang điểm thoa sữa dưỡng da, lớp sữa dưỡng ẩm tan trong lòng bàn tay, thoa đều lên khuôn mặt mịn màng. Trong lúc ngừng xoa nhẹ, Lâm Khả Doanh vẫn còn chút ngạc nhiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-my-nhan-huong-cang-nhung-nam-80/chuong-167.html.]
“Nghĩ gì ?” Trước cửa phòng đột nhiên vang lên một giọng nam.
Lâm Khả Doanh hóng hớt: “Vị Kevin Trần đó mà là em họ ? Thật sự ngờ tới, , đây em gặp vài , là khách hàng của tòa nhà Hỷ Thiên chúng .”
Trình Vạn Đình chiều hôm qua chuyện , lúc giả vờ như : “Vậy thì đúng là duyên phận thật.”
“ mà đây mấy đến Hỷ Thiên đều mặc đồ đặc biệt trang trọng, ai còn tưởng sắp tham dự buổi lễ gì đó. Hôm nay giống, cuối cùng cũng phù hợp với khí chất trẻ trung thời thượng của .” Lâm Khả Doanh nghĩ đến chiếc sơ mi hoa Kevin Trần, khỏi trêu chọc Trình Vạn Đình: “Thấy , đàn ông mặc sơ mi hoa cũng chẳng cả, em họ mặc trông khá bảnh đấy chứ!”
“Ồ?” Trình Vạn Đình tựa lưng cửa phòng, hai tay khoanh n.g.ự.c, đôi mắt phượng nheo : “Em thấy em họ bảnh ?”
“Em chỉ tùy miệng thôi.” Lâm Khả Doanh đàn ông giỏi bắt trọng điểm như , trọng điểm là thấy em họ bảnh ? Rõ ràng là đang đàn ông mặc sơ mi hoa cũng , cũng thể thử nhiều hơn mà.
Sáng sớm hôm , Lâm Khả Doanh hiếm khi cùng đàn ông ăn bữa sáng, tiện thể nhờ xe dừng ở Trung Hoàn.
Chuyến , cô đích gửi thiệp mời cho ít bạn bè ở cảng thành của .
Mặc dù đó mời bằng lời , nhưng nghi lễ cần vẫn thể thiếu.
Nhà họ Hà coi là chứng kiến Lâm Khả Doanh từ khi tìm vị hôn phu, đến đăng ký kết hôn, cho đến khi tổ chức đám cưới. Hà tỷ nhiệt tình chúc mừng, hỏi thăm tình hình chuẩn đám cưới của Lâm Khả Doanh: “Hai đây đúng là duyên phận trời định, lúc nhỏ định hôn ước, trải qua hơn mười năm vẫn thể gặp , Trình cũng là thật lòng đối đãi với em.”
Đình Đình thấy lời của , vội vàng bổ sung: “Chị Khả Doanh và Trình cứ như là đóng trong phim truyền hình ạ, duyên phận trời định, bao nhiêu năm cũng tan !”
Tính kỹ , đúng là chuyện như thật.
Lâm Khả Doanh rời khỏi tiệm chè, đến bệnh viện St. Mary gửi thiệp mời cho bác sĩ Hoắc.
Là một trong ít bạn của Lâm Khả Doanh ở cảng thành, Hoắc Hoa Sâm nhận thiệp mời, mỉm nhưng mang theo vài phần chua xót: “Khả Doanh, hôm nay em đưa thiệp mời cho , chút đau lòng, nhưng nếu em đưa thiệp mời cho , sẽ còn đau lòng hơn.”
Lâm Khả Doanh xòa: “Đã đưa còn đau lòng hơn, thì nhất định đưa .”
“Chồng em sẽ ý kiến gì chứ?” Hoắc Hoa Sâm lắc lắc tấm thiệp mời còn thể gì nữa đây, chỉ thể chúc phúc.
“Tất nhiên là .” Lâm Khả Doanh nghĩ đến lời nhắc nhở đặc biệt của đàn ông lúc : “Những khác đều để tâm, duy chỉ nhắc nhở em nhất định đưa thiệp mời cho .”
Hoắc Hoa Sâm: “...”
G.i.ế.c diệt tâm.
Hoắc Hoa Sâm lát nữa còn một ca phẫu thuật, hai trò chuyện vài câu chỉ thể vội vàng từ biệt.
Lâm Khả Doanh xách chiếc túi xách nhỏ màu đen đính một vòng ngọc trai, từ sân khu nội trú bệnh viện St. Mary ngoài, tình cờ gặp một quen.