Lần , chỗ vẫn luôn che giấu lộ rõ mồn một, cứng rắn chống nàng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Mặt Ôn Cừ Hoa đỏ bừng, nàng gì.
"Đồ khốn, hổ hả!"
Hắn ôm nàng trở giường, mặt đổi sắc : "Phải, là đồ khốn, hổ."
Hắn đặt nàng lên giường, ôn tồn hỏi: "Giờ thể ngoan ngoãn ngủ ?"
Ôn Cừ Hoa vội vàng nhắm mắt , sợ lên cơn điên.
Dương Khâm thấy nàng cuối cùng cũng chịu yên, thở phào nhẹ nhõm. Hắn đắp chăn mỏng cho nàng, đóng cửa .
Chờ đến khi xuống ghế sofa, cảm giác sung sướng đến rùng mới lan tỏa từ trong xương tủy, xộc thẳng tim.
Dương Khâm che mặt, trong mắt sự hổ ý .
Trước mặt nàng, như thằng nhóc trải sự đời, cầu xin nàng cho hôn, gần như chẳng còn chút tôn nghiêm che giấu nào.
Cười là vì sờ thấy dấu răng rõ ràng mặt, thế mà cảm thấy thỏa mãn.
Nếu nàng chịu cho cơ hội, thì tùy ý cho nàng cắn.
Trong phòng, Ôn Cừ Hoa vô tâm vô phế ngủ từ sớm.
Ngày hôm , nàng ngủ thẳng đến khi mặt trời lên cao mới tỉnh. Tỉnh dậy thấy môi lưỡi tê dại, một bên chân cũng mỏi nhừ.
Những chuyện điên rồ đêm qua trong chốc lát ùa về tâm trí...
Hắn điên ?
Không, là nàng cũng điên mới đúng!
Ôn Cừ Hoa hét lên một tiếng che miệng . Nàng khi say rượu bộ dạng đó ? Thế mà câu dẫn đòi hôn.
Ôn Cừ Hoa vẻ mặt như trời sập. Ông trời ơi, nàng đang cái gì ?
Tại khi say rượu nàng háo sắc như thế?
Mất cả tiếng đồng hồ để chuẩn tâm lý, Ôn Cừ Hoa mới đỏ bừng mặt cam chịu rời giường.
Vào phòng tắm, thấy bộ dạng kiều diễm ướt át của trong gương, cùng vết đỏ gần vành tai cổ, Ôn Cừ Hoa suýt nữa thì sụp đổ.
May mà giờ Dương Khâm nhà. Hắn ở công trường thường sẽ bận đến khuya, nàng đủ thời gian để suy nghĩ xem nên gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-my-nhan-den-tu-cang-thanh-1988/chuong-78.html.]
Đã hôn hít sờ soạng đến mức , nàng chắc chắn thể đối mặt với Dương Khâm một cách tự nhiên nữa.
nếu thuận theo đà phát triển, gã đàn ông leo cây đó sớm muộn gì cũng ăn sạch sành sanh nàng.
"Haizzz."
Ôn Cừ Hoa thở dài thườn thượt.
Vừa đ.á.n.h răng cảm nhận cơn đau ở răng, nàng tức tối mắng thầm hai tiếng "đồ khốn".
nàng nhận trong giọng điệu của ghét bỏ, hối hận, hổ, nhưng tuyệt nhiên còn sự sợ hãi.
Nàng còn đề phòng như lúc đầu mới đến sự tồn tại của Dương Khâm trong nhiệm vụ nữa.
Đặt bàn chải xuống, Ôn Cừ Hoa rửa mặt. Vấn đề mấu chốt hiện tại là khi nào thể chuyển về tiệm chè.
Cứ ở đây mãi chắc chắn sẽ xảy chuyện.
Ngoại trừ khuyết điểm là nàng sẽ sa ngã, thì trai, hôn, cơ bụng, đối xử với nàng , nàng khó sa lưới tình.
Không yêu đương mù quáng, nàng năm bảy lượt tự cảnh cáo bản , đến Lang Thành để yêu đương.
Thu dọn xong xuôi, nàng vẫn quyết định ngoài để định tâm trạng. Hiện tại nàng thể thẳng căn phòng ngủ và cái cửa sổ nữa.
Chẳng qua khi cửa, nàng vô tình liếc thấy bàn nhỏ để sữa và trứng gà luộc chín.
Ôn Cừ Hoa: "..."
Người bắt đầu ân cần .
Tối qua hôn sướng đúng , đồ khốn.
Ôn Cừ Hoa đoán sai một điểm. Dương Khâm đúng là công trường, nhưng đến trưa, vẫn tranh thủ ghé qua Bách hóa Tổng hợp một chuyến.
Thẩm Nghiên đang việc, đột nhiên thấy Dương Khâm xuất hiện mặt thì khỏi sững sờ, đó là vui mừng khôn xiết.
"Dương Khâm, đến tìm em ?"
Hắn nhàn nhạt gật đầu, hiệu cho cô ngoài.
Trong tiếng trêu chọc của đồng nghiệp và sự thẹn thùng của bản , Thẩm Nghiên ngoài. Dương Khâm xoay đến dựa tường của tòa nhà Bách hóa. Thấy Thẩm Nghiên tới, vẻ mặt lạnh tanh, thẳng vấn đề: "Sau đừng linh tinh mặt cô nữa."
Hắn đến giờ vẫn còn thấy sợ. Nếu gọi điện thoại tìm thấy ở khách sạn, thật sự cách nào tìm nàng.