Đuôi mắt đỏ hoe, nhẫn nhịn đến phát đau.
Ánh mắt nàng vài phần cuồng nhiệt, vài phần tủi khó hiểu.
Nàng rõ là đang trêu chọc , xong việc tuyệt đối sẽ chịu trách nhiệm, còn những lời tổn thương .
Quả nhiên, khi buông tay nàng , nàng dường như vẫn thỏa mãn, rướn lên, đưa môi gần.
Nàng "khai sáng", dư vị của nụ hôn tuyệt vời, vì thế tha thiết chằm chằm môi , thậm chí còn hé mở đôi môi căng mọng của .
trong đáy mắt đang rực lửa của thoáng qua một tia u ám, chợt lạnh : " sẽ hôn em ."
Ôn Cừ Hoa nghiêng đầu, khó hiểu.
"Ôn Cừ Hoa, cho em , em đừng mơ."
"Đứa nào hôn em, đứa đấy là chó." Hắn dùng hai ngón tay kẹp lấy môi nàng, đẩy nàng xa. Nếu hôn thật, đảm bảo còn thể nhịn nữa.
Đến lúc đó, ngày mai nàng tỉnh rượu, chịu nổi ánh mắt hối hận và căm ghét của nàng.
nàng hiếm khi đạt điều . Hắn cho hôn, nàng thế mà rưng rưng nước mắt trừng , cứ như là tên khốn nạn nào đó .
Dương Khâm đau đầu, tim cũng đau, chỗ càng đau hơn.
Bị nàng quấn lấy đến hết cách, định ấn trong chăn mỏng để nàng ngủ. Nàng đá phăng chăn , để lộ đôi chân trắng nõn thon dài lớp váy.
"Nóng." Nàng bực bội, cho sắc mặt .
Hắn khựng , tức tối : "Được."
Không đắp thì đắp, hời vẫn là hưởng.
Mặc kệ nàng đang say, cũng chuếnh choáng men say, to gan nàng trọn vẹn. Màu hồng nhạt lấp ló gấu váy càng đầu óc căng lên.
Hắn bỗng nhiên quỳ một chân xuống bên mép giường, ánh mắt sâu thẳm chằm chằm khuôn mặt ửng đỏ của nàng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Ôn Cừ Hoa, em như thế , sẽ để em tìm khác ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-my-nhan-den-tu-cang-thanh-1988/chuong-76.html.]
Không từng nghĩ đến chuyện từ bỏ, từng nghĩ nếu nàng thích thì đừng lượn lờ mặt nàng gai mắt.
Từ lúc ở sân bay Thủ đô thấy đàn ông trời sinh một cặp với nàng, trong lòng cũng hụt hẫng. tự , hiển nhiên đủ tư cách để đặt lên bàn cân cho nàng lựa chọn.
chuyện Hà Hữu Đạo xảy , tiệm chè đập phá, theo bản năng đưa nàng về lãnh địa của .
Bao nhiêu ngày giữ cách nghiêm ngặt, đêm nay coi như công cốc.
Hắn cố gắng tìm lý trí, nhân lúc nàng tỉnh táo lắm, từng câu từng chữ chậm rãi mà nghiêm túc : "Ngoài nhà ga cũ, nhận thầu dự án Trung tâm thương mại mới sắp khai phá ở Lang Thành. Tiền kiếm ít , thể cho em cuộc sống nhất."
"Gia thế bối cảnh thì chịu, sinh thế . Trước khi gặp em, bao giờ tự ti cả."
"Sau sẽ nỗ lực." Người đàn ông thường ngày ít nay mượn rượu thổ lộ quyết tâm: " nghiên cứu báo chí nhiều, đất nước đang khuyến khích phát triển kinh tế. Không chỉ Lang Thành khai phá, các thành phố lớn khác cũng thiếu nhân tài các phương diện."
"Có lẽ so với những phần t.ử trí thức tinh bên cạnh em, nhưng kinh doanh cũng thể tạo con đường riêng, sẽ em mất mặt ."
"Bé cưng, thể cho một cơ hội ?" Hắn gần như cầu xin, rướn về phía . Nàng đang gối, đôi mắt khép hờ.
Không ngủ .
Dương Khâm khẽ thở dài, cơn đau do kìm nén dịu đôi chút. Hắn dậy định ngoài.
Phía đôi tay kéo ngón tay . Hắn ngoái , thấy nàng mở to mắt, mê mang ngấn nước.
"Hôn một cái thì em suy nghĩ."
Nàng vẫn còn nhớ chuyện lúc nãy cho hôn. Hắn bảo sẽ hôn nàng, nàng tin.
Nhìn đang cố chấp, Dương Khâm đầu hàng. Hắn cũng chẳng nhịn nữa, cúi đầu nắm lấy cằm nàng, hỏi cuối: "Muốn hôn thật ?"
Nàng chằm chằm môi rời. Thật sự hôn.
Đêm nay nàng chỉ hôn thôi.
Ngay đó, cả nàng kéo dậy, một đôi tay bế ngang eo lên, hai chân bắt buộc quặp lấy eo .
Dương Khâm bế thẳng đến bên cửa sổ. Hôn giường tin tưởng khả năng kiềm chế của , nên để nàng lên bậu cửa sổ, lưng dựa song cửa. Còn đợi nàng phản ứng , nụ hôn nóng bỏng cuồng nhiệt giáng xuống.