Không vì , nàng nhớ tới món canh gà xé uống ở bệnh viện.
Không thể nào nhỉ?
Nàng gạt bỏ những suy nghĩ đó, nước cũng chẳng đun nữa, về phòng ngủ xuống chuẩn ngủ.
xuống, nàng ngửi thấy mùi hương thuộc về Dương Khâm. Ga giường tuy mới nhưng vẫn thoang thoảng mùi hương nam tính sạch sẽ, sảng khoái của .
Nàng: "..."
Không khỏi nghĩ đến việc xuất hiện lầu đêm nay, chỉ thể giải thích là thức đêm canh gác cho nàng, nếu thì thể đến nhanh như .
Nàng thở dài thật sâu, trần nhà. Hắn như lời là "thanh toán xong" đây?
Ngày hôm , Dương Khâm xong việc ở công trường liền lái xe tải nhỏ đến tiệm chè. Hắn tự lên lầu hai đo kích thước cửa kính, nhờ ai giúp. Trước tiên quét dọn mảnh kính vỡ sàn, đó xổm xuống cầm bàn chải cọ sạch những vết m.á.u gà đông .
Hắn việc tỉ mỉ, cẩn thận sạch từng chút một cho nàng.
Đoán chừng nếu sạch nàng sẽ ghét bỏ, Dương Khâm hì hục lầu cả buổi chiều mới cọ xong.
Đặt kính nhanh như , bên chợ vật liệu xây dựng báo đợi ba bốn ngày. Hắn đặt cọc tiền rời .
Cũng nàng ở chỗ trọ mới của quen . Dương Khâm về xem thử nhưng sợ nàng sợ.
Trở công trường, Dương Thiên lúc về tới với : "Anh, địa chỉ nhà mấy thằng côn đồ tìm ."
"Ừ, thôi." Dương Khâm còn giải quyết mấy tên . Tất nhiên chúng chỉ là kẻ thuê, báo cảnh sát, mấy tên đó đưa về đồn thẩm vấn.
Hắn quen, nọ bảo : "Người em, bảo hại đến một chuyến."
Dương Khâm đồng hồ: "Bây giờ ?"
"Mai cũng , nhưng chắc chắn là càng sớm càng ."
Dương Khâm gật đầu. Ra khỏi đồn cảnh sát, đồng hồ 9 giờ tối, chắc nàng ngủ.
Dương Khâm ngửi mùi mồ hôi áo, nhíu mày, trong màn đêm về gõ cửa nhà .
"Ai đấy!?" Có lẽ nàng dọa sợ thật, giọng điệu cảnh giác.
" đây," lên tiếng.
Lúc Ôn Cừ Hoa mới mở cửa. Nàng tắm xong, còn vương nước, đôi mắt ươn ướt long lanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-my-nhan-den-tu-cang-thanh-1988/chuong-71.html.]
Dương Khâm thoáng qua liền vội vàng thu hồi tầm mắt, nghiêng . Trên bàn ấm nước, rót một cốc uống cạn một .
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Mấy tên côn đồ bắt , em đến đồn cảnh sát lấy lời khai."
"Bây giờ á?" Động tác lau tóc của nàng khựng .
Người đàn ông : "Mai cũng , về báo cho em một tiếng thôi."
"Ồ." Ôn Cừ Hoa chắc chắn ngoài bây giờ, nàng mới tắm xong.
Dương Khâm chần chừ một chút, vẫn hỏi: "Em phiền nếu tắm rửa bộ quần áo ?"
Ôn Cừ Hoa: "..."
"Đây là nhà mà."
Nàng bếp để nhường gian cho . Dương Khâm đưa tay lau mặt, tủ quần áo phòng ngủ chính tìm đồ tắm.
Bước phòng, mùi hương thoang thoảng ập đến. Hắn khựng . Nàng mới ở một đêm mà căn phòng nhiễm mùi hương nồng đậm thế .
Hắn cầm quần áo phòng tắm. Trong phòng tắm mùi hương càng nồng, nước còn tan hết. Dương Khâm cứng đờ trong giây lát.
Hắn cởi áo, dứt khoát xối nước lạnh, thuận tiện mắng thầm "thằng nhỏ" bên tiền đồ.
Mới ngửi mùi thôi rục rịch .
Hắn tắm nhanh, chỉ mười phút là xong.
Ôn Cừ Hoa về phòng ngủ, đóng chặt cửa.
Hắn tới gõ nhẹ, vọng : "Hôm nay đặt kính , ba bốn ngày nữa mới hàng để lắp. Sáng mai đến đón em lấy lời khai nhé?"
Hồi lâu , bên trong truyền giọng nhẹ nhàng của nàng: "Được."
Hắn nhắm mắt đầy ẩn nhẫn, cảm thấy như lấy mạng .
"Lát nữa em nhớ khóa trái cửa nhé, đây."
Lần nàng lên tiếng. Dương Khâm xoay rời .
Ôn Cừ Hoa dừng tay đang thoa kem dưỡng, tiếng cửa đóng , nàng dậy chạy cửa sổ, vặn thấy bóng dáng xuống lầu rời .
Đột nhiên nàng một cảm giác nên lời. Ở trong nhà thế quá mật ? Rõ ràng thể đưa nàng ở khách sạn mà.