Nàng khoác áo, mò mẫm lấy cây gậy để sẵn cạnh giường – thứ nàng chuẩn để phòng từ hôm cửa tiệm đập phá.
Nương theo ánh đèn, nàng thấy thứ ném vỡ cửa kính văng phòng là một cục đá gói trong bọc máu. Trên sàn nhà tung toé màu đỏ tươi, nàng hít một lạnh, mặt mày trắng bệch.
Cố nén sợ hãi, Ôn Cừ Hoa mò mẫm tìm điện thoại, nàng gọi báo cảnh sát.
Vừa định bấm , lầu truyền đến tiếng kêu rên của đám côn đồ.
Nàng cẩn thận bên cửa sổ xuống. Bóng dáng quen thuộc của đàn ông lọt tầm mắt. Hắn nhấc chân đạp mạnh tên côn đồ đang cầm cục đá gà nhuốm m.á.u tay.
"Đập ! Mẹ kiếp mày đập !"
Tính tình , xương lông mày sắc lạnh, lực đá tàn nhẫn hung hãn.
Ôn Cừ Hoa kìm chống tay lên cửa sổ xuống. Giây tiếp theo, đột nhiên ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt của nàng.
Nàng khựng , thần sắc chút mất tự nhiên.
Mấy tên côn đồ ôm đầu bỏ chạy. Dương Khâm bóng dáng tháo chạy của chúng, đuổi theo. Hắn ngẩng đầu nàng: "Mở cửa."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Anh nhỏ thôi!" Ôn Cừ Hoa trừng mắt , sợ đ.á.n.h thức vợ chồng thím Lục nhà bên cạnh.
Thực vợ chồng chú Trương ghé cửa sổ trộm từ lâu, thấy giọng cô chủ Ôn thì vội vàng rụt đầu về. Dương Khâm đến thì cần lo lắng cho an nguy của cô chủ nhỏ nữa.
Có lẽ vì cảm giác an mà mang , Ôn Cừ Hoa xuống lầu mở cửa cho . Hắn bước , thấy cửa sổ tầng một sửa xong đập nát.
"Trên lầu cũng , hơn nữa còn..." Nàng chán ghét nhíu mày.
Dương Khâm lên lầu xem, nàng sát theo , theo bản năng tìm kiếm sự che chở.
Sàn phòng khách ngoài mảnh kính vỡ còn một vũng m.á.u gà lớn, phòng ngủ cũng . Ở thế thì thể ở nữa. Hắn với nàng: "Thu dọn đồ đạc ."
"Đi ?"
"Đổi một nơi an để ở tạm, ngày mai sẽ đến kính và dọn dẹp sạch sẽ cho em."
Ôn Cừ Hoa cũng chần chừ. Quả thật thể ở , cửa sổ vỡ hết , lỡ leo thì ... Hơn nữa đống m.á.u gà cũng rợn . Nàng vội vàng thu dọn vài bộ quần áo và mỹ phẩm bỏ túi, theo xuống lầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-my-nhan-den-tu-cang-thanh-1988/chuong-70.html.]
Nửa đêm rạng sáng đường phố vắng tanh, gió chút lạnh. Hắn đón lấy túi đồ trong tay nàng, bên cạnh chắn gió cho nàng.
Có lời hứa đó của , nàng thấy nhẹ nhõm hơn nhiều. Dương Khâm khi chuyện kết thúc sẽ quấn lấy nàng nữa. Quả thực chuyện của Hà Hữu Đạo cũng là do mà , nên nàng thể yên tâm thoải mái nhận sự giúp đỡ .
Chỉ là nàng ngờ đưa nàng về nhà . Căn nhà thuê cách nhà ga cũ xa, bộ nửa tiếng là tới.
Ôn Cừ Hoa do dự cầu thang: "Thế lắm ?"
Hắn đầu nàng, nhàn nhạt : "Em ở đây, công trường ngủ tạm mấy hôm."
Ra là ...
Ôn Cừ Hoa bước nhỏ theo . Hắn mở cửa và bật đèn. Ôn Cừ Hoa quan sát một lượt, căn phòng sạch sẽ nhưng trống trơn chẳng gì, bàn cái cốc nước, chỉ phòng vệ sinh là trông chút dấu vết sinh hoạt cá nhân.
Dương Khâm phòng ngủ đóng cửa . Hắn vơ vội quần áo của nhét tủ, lấy ga trải giường mới .
Dọn dẹp xong xuôi mới mở cửa: "Em ngủ tạm ở đây."
"Ga giường mới , giặt đấy."
Ôn Cừ Hoa ở cửa . Căn phòng gọn gàng chỉ một chiếc giường và một cái tủ, sạch sẽ.
Nàng đặt đồ xuống, .
Dương Khâm lúc thể tỏ quá ân cần như , nàng sẽ suy nghĩ nhiều. Vì thế thuận miệng dặn dò vài câu: "Bàn chải đ.á.n.h răng mới trong tủ đấy, bếp ấm đun nước, em tự nhiên nhé."
Hắn định nhấc chân , Ôn Cừ Hoa gọi giật : "Ở công trường ngủ thế nào?"
Hắn ngoái , nàng đầy ẩn ý: "Trong văn phòng chỗ trải chiếu ngủ đất ."
"Ồ."
Nói xong, khép cửa thật, để Ôn Cừ Hoa bơ vơ trong nhà đàn ông xa lạ.
Nàng quanh, định bếp đun ấm nước nóng. Vào bếp, chiếc nồi đất bàn thu hút sự chú ý của nàng. Bên cạnh nồi còn để táo đỏ, kỷ t.ử và vài nguyên liệu hầm canh.