Dương Khâm đầu , thấy nàng tít đằng xa.
Dương Khâm: “...”
là đồ vô tâm vô phế.
Hắn tức , về phía nàng: “Có đụng ?”
“Không.” Ôn Cừ Hoa khỏi cánh tay . Vì dùng sức, cơ bắp cánh tay cuồn cuộn nổi lên, rõ ràng.
Hắn nam tính hơn bất kỳ đàn ông nào nàng từng gặp.
Phải thừa nhận rằng, thực sự mang cảm giác an lớn.
Dương Khâm tìm chỗ trống mới cho nàng , xách vali qua, vặn nắp chai nước đưa cho nàng.
Ôn Cừ Hoa đúng là khát thật, cũng bộ tịch, nhận lấy uống từ tốn.
Nàng dường như vô tình liếc . Bị phát hiện, rũ mắt nghiêm túc nàng.
“ thật sự chỉ tiễn em thôi, ý gì khác .”
Ban đầu nàng quả thật thấy phiền, nhưng trải qua chuyện , Ôn Cừ Hoa cảm thấy để tiễn cũng , ít nhất đảm bảo an cho nàng.
Hai cùng đợi tàu, thường xuyên thu hút ánh của khác. Thật sự là vì gương mặt Ôn Cừ Hoa quá nổi bật, còn tư thái của đàn ông bên cạnh quá mức chiếm hữu.
8 giờ tối, Dương Khâm hỏi nàng đói .
Từ 12 giờ trưa đến 8 giờ tối, đúng là đói. Ôn Cừ Hoa gật đầu xong thì thấy mua đồ ăn.
Giờ cũng chẳng gì nhiều để mua, mua về một bát hoành thánh nhỏ, ăn xong còn mang bát trả .
9 giờ lên tàu, Ôn Cừ Hoa tàu hỏa cũng chẳng thiết ăn uống gì, nên nàng ngoan ngoãn ăn.
Đây là sự thuận theo hiếm hoi kể từ khi nàng từ chối , thần sắc Dương Khâm cũng dịu nhiều.
Dường như trong khoảnh khắc mối quan hệ giữa hai hòa hoãn vài phần. Nàng ăn mấy miếng no, Dương Khâm giống như , chẳng hề để ý mà ăn nốt hai ba miếng còn của nàng.
Hắn trả bát, còn bảo nàng: “ cùng em vệ sinh, tàu hỏa sạch sẽ .”
Có ở đây, nàng thật sự chẳng cần lo lắng gì cả. Trong lòng Ôn Cừ Hoa phức tạp, ngoài mặt cũng dám gì khó .
Kiểm vé lên tàu xong, giường của và nàng cách mấy toa. Hắn thêm tiền đổi chỗ với bên cạnh nàng, vui vẻ cầm tiền đổi chỗ ngay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-my-nhan-den-tu-cang-thanh-1988/chuong-61.html.]
Nàng còn nhớ chia tay ở bến xe , Dương Khâm còn dặn nàng tối ngủ đừng say quá, trông chừng đồ đạc.
Lần ở bên cạnh nàng, : “Em ngủ , trông cho.”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Ôn Cừ Hoa mệt thật sự, cũng mặc kệ , tiếng tàu hỏa xình xịch đều đều, dần dần chìm giấc ngủ.
Lúc tỉnh , xung quanh tối om. Nàng nương theo ánh sáng yếu ớt lọt qua cửa sổ đồng hồ, thế mà hơn ba giờ sáng.
Nàng ngủ hơn sáu tiếng, tỉnh dậy vì nhu cầu sinh lý, rón rén dậy xỏ giày.
Nghe tiếng động, dậy hỏi: “Muốn vệ sinh ?”
Nàng chút ngại ngùng gật đầu.
“ cùng em.”
Hắn hai lời dậy, còn nhắc nàng cầm theo túi xách tùy .
Ôn Cừ Hoa sự hộ tống của xuyên qua các toa tàu, đến cuối toa. Điều kiện tàu hỏa đương nhiên chẳng gì, mở cửa một cái, mày nhíu mới để nàng .
“ canh bên ngoài.”
Ôn Cừ Hoa gần như nín thở giải quyết nhanh chóng. Lúc sắc mặt khó tránh khỏi chút đỏ lên.
Vừa ghét bỏ cảnh bẩn thỉu, hổ vì canh cửa bên ngoài.
Chắc là thấy tiếng động gì nhỉ? Nàng thầm nghĩ.
Dương Khâm đưa nàng về chỗ xong ngược trở , cũng cần giải quyết vấn đề cá nhân. Chờ , Ôn Cừ Hoa đang dựa thành tàu những cánh đồng tối đen như mực bên ngoài.
Dương Khâm nhất thời nổi hứng theo nàng lên tàu, chẳng mang theo gì, thế mà lôi một quả táo rửa sạch đưa cho nàng.
“Ăn ?”
“Lúc mua hoành thánh tiện thể mua luôn, rửa sạch đấy.”
Ôn Cừ Hoa do dự một chút nhận lấy. Thực nàng đói, nhưng miệng lưỡi khô khốc, thấy quả táo cũng chút thèm.
Thấy nàng nhận quả táo c.ắ.n từng miếng nhỏ, trong mắt ẩn hiện ý , đó là cảm giác sung sướng khi nuôi nấng nàng.
Đặc biệt nuôi nàng.
Đóa hoa danh giá kiều quý chỉ cần môi trường nuôi dưỡng mà còn cần sự che chở tỉ mỉ, tự nhận đủ kiên nhẫn với nàng.