từ cửa chính tiệm chè, thật sự thực hiện đúng lời : quang minh chính đại theo đuổi nàng, sợ khác hiểu lầm.
Liên tục ba ngày, mỗi ngày đều mang đến những món đồ khác , hôm là loại điểm tâm giới hạn xếp hàng mới mua ở Lang Thành.
cứ đặt xuống là , Ôn Cừ Hoa cơ hội từ chối, nhưng cũng đến mức vì thế mà phiền não.
Dù chỉ ghé qua một chút , hai đến một câu chuyện cũng .
cứ như , ông chủ quán nướng và vợ chồng chú Trương tiệm tạp hóa đều Dương Khâm đang theo đuổi nàng.
Ngày nào cũng đến, chậc chậc.
Chú Trương cảm thán: “Không ngờ thằng nhóc Dương Khâm đối với thích chủ động thế.”
Thím Trương vẫn chút thất vọng, tiếc cho cô cháu gái, bỏ lỡ một đàn ông như .
Vừa tháo vát chu đáo. Thẩm Nghiên trong lòng, quả sai chút nào.
Hóa thật sự thích đại mỹ nhân đến từ Cảng Thành.
Thím Lục còn cố ý dò hỏi thái độ của Ôn Cừ Hoa, kết quả đều nàng dùng chiêu "bốn lạng bạt ngàn cân" lấp l.i.ế.m cho qua.
Ba ngày , Ôn Cừ Hoa . Chỉ Mạn Mạn cô chủ sắp xa.
Ôn Cừ Hoa chọn buổi trưa để bắt xe, đến bến xe gần nhà ga cũ. Tuy nhà ga cũ ngừng hoạt động nhưng nàng ngóng mấy tuyến xe khách vẫn đón khách ở ngã tư gần đó.
Phải qua nhà ga cũ... Nàng tính toán giờ công nhân đang nghỉ trưa, như thể tránh gặp mặt Dương Khâm.
nàng vạn ngờ, gặp Dương Khâm gặp Dương Thiên. Cậu đang ở đầu công trường ăn xong cơm hộp, thấy cô chủ Ôn xách theo chiếc vali to đùng thì ngạc nhiên.
Vali to thế , cảm giác như cô định rời khỏi Lang Thành luôn .
Dương Thiên nghĩ ngợi một chút, cuối cùng vẫn chạy đến văn phòng công trường, với Dương Khâm đang xem bản vẽ: “Anh, cô chủ Ôn sắp xa đấy, ?”
Tay cầm bản vẽ của Dương Khâm khựng , ngước mắt Dương Thiên.
Thôi xong, thế là . Xem Dương Khâm và cô chủ Ôn vẫn hòa. Tuy rằng ba ngày nay tâm trạng trai hơn một chút xíu, nhưng cũng chỉ là một chút xíu thôi.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Dương Thiên bảo: “Anh mau qua đó , chừng còn đuổi kịp.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-my-nhan-den-tu-cang-thanh-1988/chuong-59.html.]
Xe khách thường đợi đủ mới chạy.
Dương Thiên thấy nhúc nhích, cũng xen chuyện khác nữa, định ngủ trưa một giấc để chiều việc.
Kết quả mấy bước thấy lao khỏi văn phòng.
Ôn Cừ Hoa yên vị xe, thở phào nhẹ nhõm. Không gặp Dương Khâm, chuyện thuận lợi.
Nàng lấy khăn giấy thơm lau mồ hôi lấm tấm mặt. Xe khách khá đông, chẳng mấy chốc chật kín chỗ.
Bên cạnh nàng một bác gái cùng, chuyện phiếm với nàng.
Ôn Cừ Hoa ôn tồn đáp lời. Chưa hai câu, xe chuẩn chạy.
Ôn Cừ Hoa ngay ngắn thì cửa xe sắp đóng, khách cuối cùng bước lên. Đã hết ghế, ở lối .
Người đàn ông cao lớn lên xe thu hút ít ánh . Khi về phía , Ôn Cừ Hoa tùy ý ngẩng đầu lên, kết quả sững sờ.
Hắn ở lối ngay cạnh bác gái, cúi đầu nàng, còn nở một nụ với nàng.
C.h.ế.t mất thôi!
Sao tới đây?
Ôn Cừ Hoa lập tức yên, dùng ánh mắt chất vấn đến gì.
Dương Khâm ý định trả lời nàng. Hắn sừng sững ở lối , sự hiện diện quá mạnh mẽ khiến Ôn Cừ Hoa chỉ cảm thấy điên thật .
“Cậu trai thế?” Bác gái thấy trai bên cạnh tuấn rắn rỏi, nhịn hỏi thăm, “Có yêu ?”
Cuối cùng Dương Khâm cũng mở miệng, Ôn Cừ Hoa : “Bác hỏi cô ạ.”
Bác gái ngẩn một chút, sang Ôn Cừ Hoa.
Mặt Ôn Cừ Hoa đỏ bừng trong nháy mắt, thẹn giận, ghét bỏ ăn linh tinh.
Quen ? Bác gái thấy trai cứ chằm chằm cô gái nhỏ, mà cô bé thì mặt chỗ khác, nhịn : “Đôi trẻ giận dỗi đấy ?”