tay vươn tới, chỉ nắm chặt bên đầy kiềm chế.
Ôn Cừ Hoa trốn nhưng trốn , môi đuổi theo nàng đòi hỏi. Sau sự khao khát ban đầu qua , dần dần trở nên ôn nhu hơn, chậm rãi l.i.ế.m láp.
Cuối cùng cũng buông nàng . Dưới ánh đèn mờ ảo, nàng thể thấy rõ d.ụ.c vọng nồng đậm nơi đáy mắt .
“Như thế , em còn ngủ cùng em nữa ?”
Môi nàng đau, lưỡi cũng tê dại. Nàng buông bàn tay đang ôm cánh tay , lùi phía .
Ý tứ chính là từ bỏ.
Hắn lạnh một tiếng, xoay xuống giường, đưa lưng về phía nàng, thở nặng nhọc, cực lực đè nén nơi nào đó đang rục rịch.
Ôn Cừ Hoa bóng lưng , sự hoảng loạn trong lòng sớm lấn át nỗi ám ảnh về tiếng sấm.
Nàng rõ cảm giác của là gì, ngoại trừ bất ngờ , dường như cũng quá hổ giận dữ.
Giờ phút khi ý thức tỉnh táo , nàng mới hiểu rốt cuộc chuyện khác đến mức nào. Nàng thế mà lựa chọn theo về nhà trong lúc sợ hãi tột độ, hơn nữa còn... nhào lòng .
Nàng rõ thích nàng, kiềm chế thực cũng là chuyện bình thường?
Nhìn chung, nàng cũng quá tức giận.
Chờ Dương Khâm bình thở, đầu thì thấy cô nàng vô tư lự ôm chăn ngủ ngon lành.
Hắn suýt thì tức . Bị nàng hành hạ hơn nửa đêm, nàng thì ngủ yên tâm thoải mái.
Dương Khâm dứt khoát ở mép giường, nương theo ánh sáng mờ ảo ngắm gương mặt nàng khi ngủ.
Trút bỏ vẻ diễm lệ thường ngày, giờ phút khuôn mặt nàng sạch sẽ, dáng ngủ điềm tĩnh, ngược hiện vài phần thanh thuần ngoan ngoãn.
Chỉ là nàng đang mặc chiếc áo sơ mi rộng thùng thình của , để lộ một mảng lớn cổ và đôi chân dài thon thả bất chợt đá tung chăn , trắng lóa mắt.
Hắn day day trán, đưa tay kéo chăn đắp kín mít cho nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-my-nhan-den-tu-cang-thanh-1988/chuong-47.html.]
Cuối cùng ánh mắt dừng đôi môi mềm mại của nàng. Ý định hôn nàng từ lâu, chỉ là mượn lúc hỗn loạn để thực hiện mà thôi, hối hận.
Nếu vì nụ hôn mà nàng trốn tránh thật xa, cũng sẽ điều mà cứ sán mặt nàng nữa.
Hắn cảnh cư trú tạm bợ của , đầu tiên cảm thấy nó quá mức đơn sơ.
Thức trắng nửa đêm, buổi tối xã giao uống ít rượu trắng, giờ phút đầu cũng đau như búa bổ. Dương Khâm dựa đầu giường, nhắm mắt định chợp mắt một lát.
Rạng sáng, Ôn Cừ Hoa tỉnh dậy. Nàng dụi mắt, ngẩn khi rõ cảnh mắt, tiếp đó nhớ những chuyện điên rồ tối qua.
Nàng hít sâu một , đồng hồ, 6 giờ rưỡi, trời sáng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Nàng rón rén bò xuống từ cuối giường, sợ chạm chân đàn ông.
Nàng kiễng chân lấy quần áo dây xuống, vẫn còn ẩm, nhưng nàng cũng chẳng bận tâm, vội vàng nhẹ nhàng mở cửa rời .
Sau cơn mưa dông, thời tiết mát mẻ, gió thổi qua khiến nàng nhịn mà rùng .
Trong phòng, Dương Khâm chậm rãi mở mắt. Lúc nàng tỉnh dậy vòng qua xuống giường là tỉnh .
Cũng tận mắt thấy nàng đưa lưng về phía lấy quần áo. Sau đó nhắm mắt , thêm nữa. Tiếp đó nàng rời , phảng phất như chuyện đêm qua từng tồn tại.
Dương Khâm uống rượu dầm mưa, cùng nàng giằng co nửa đêm, đầu đau dữ dội, nhưng còn việc, dứt khoát rời giường tùy ý thu dọn một chút cửa.
Ôn Cừ Hoa mất cả buổi mới tìm đường về tiệm chè. Sáng sớm tinh mơ quán nướng và tiệm tạp hóa đều đóng cửa, nàng vội vàng mở cửa lên lầu hai.
Tắm nước nóng xong quần áo sạch sẽ, lúc nàng mới thấy dễ chịu hơn.
nàng cảm giác khả năng cảm, đầu óc cứ choáng váng, nặng trịch.
Chờ Mạn Mạn tới việc, thấy cô chủ Ôn mặt đỏ bừng xuống lầu, liền kinh ngạc : “Chị Ôn, chị khỏe ạ?”
Ôn Cừ Hoa gật đầu, nàng ngủ bù một giấc, dậy thì quả nhiên phát sốt, trán nóng hổi.
Nàng cầm túi xách, yếu ớt : “Mạn Mạn, em trông tiệm nhé, chị bệnh viện.”