Đại Mỹ Nhân Đến Từ Cảng Thành [1988] - Chương 46

Cập nhật lúc: 2025-11-28 13:37:57
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/BM51iBiBc

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giống như hầu hạ trẻ con . áo hai dây chắc chắn là thể cởi giúp , cũng bên trong còn mặc gì ...

 

Hôm nay nàng mặc quần jean, cởi chắc chắn sẽ cảm lạnh. Sau cơn mưa khí trở lạnh, thể cảm nhận nàng đang run rẩy.

 

“Tự cởi ?” Hắn ghé sát tai nàng, trầm giọng hỏi.

 

Lúc nàng mới chậm chạp đưa tay , cởi cúc quần jean.

 

Phản ứng của Dương Khâm cực lớn, lập tức bế nàng từ đặt xuống giường, lưng , vươn tay giật chiếc áo sơ mi đang phơi dây ném phía .

 

Ôn Cừ Hoa với đôi mắt đỏ hoe liếc một cái, lặng lẽ cởi quần áo ướt .

 

“Xong .”

 

Hắn đầu thì suýt nữa chói mắt. Bên mép giường là chiếc áo hai dây màu xanh non, nàng cởi sạch sẽ.

 

Dương Khâm hít sâu một , mắt thẳng, nhặt áo hai dây và quần jean của nàng lên, vắt khô nước ngoài cửa, phơi lên dây phơi cửa sổ.

 

Hắn rót nước ấm, nhét chiếc ly thủy tinh nhiệt độ tay nàng.

 

Tiếp đó, đổ đầy nước ấm thau, đưa tay thử nhiệt độ, đặt giường.

 

Nàng hai tay ôm ly nước, ngước mắt một cái, ngoan ngoãn đưa chân trong thau.

 

Hơi nóng từ bàn chân lan tỏa lên, sắc mặt nàng hơn một chút.

 

Dương Khâm bận rộn một hồi, cuối cùng cũng nhét nàng trong chiếc chăn mỏng của .

 

Cả cũng ướt đẫm, giơ tay cởi áo , dùng chỗ nước còn của nàng lau qua loa nửa .

 

Đến lúc cởi quần, đầu chạm ánh mắt nàng đang thò khỏi chăn, Dương Khâm bất đắc dĩ : “Nhắm mắt .”

 

Ôn Cừ Hoa nhắm mắt, thấy tiếng thắt lưng da cởi "cạch" một cái, tiếp đó là tiếng vải vóc cọ xát.

 

Dương Khâm một chiếc quần rộng rãi, tìm một chiếc áo thun cộc tay mặc .

 

Hắn ở mép giường đưa lưng về phía nàng, hai tay chống lên đầu gối, trầm tư.

 

Hắn mơ mơ hồ hồ đưa về, và giờ nàng đang trong chăn của .

 

Sự thật khiến tâm tình kích động, mãi vẫn bình .

 

Cơn mưa dông dứt, khi một tiếng sấm nữa giáng xuống, lưng một bàn tay nhỏ bé vươn , túm lấy vạt áo .

 

Hắn đầu . Hắn từng thấy vẻ phong tình vạn chủng của nàng, thấy vẻ vô tâm vô phế của nàng, cũng thấy vẻ độc lập tỉnh táo của nàng, nhưng từng thấy nàng yếu ớt như thế , giống như đặc biệt cần đến .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-my-nhan-den-tu-cang-thanh-1988/chuong-46.html.]

“Sợ sấm ?”

 

Nàng gật đầu.

 

Hắn nhạo một tiếng: “Em sợ sợ sấm?” Cảm thấy nàng thật ngây thơ.

 

“Em sẽ gì,” nàng nhẹ nhàng .

 

Dương Khâm cũng ngờ hình tượng của trong lòng nàng cao cả như . Hắn sẽ gì ư? Nàng bằng con mắt nào thế?

 

“Ôn Cừ Hoa, rốt cuộc em cái gì?” Hắn vòng vo với nàng nữa, hỏi thẳng thừng.

 

Thực Ôn Cừ Hoa cũng hiểu tại tin như , nàng chỉ trong đêm nay, nàng thể ở một .

 

Nàng sợ phát bệnh. Trọng sinh trở , trong tay thuốc, nàng sợ sẽ những ngày tháng bất lực sống trong viện điều dưỡng ở kiếp .

 

Cho nên so thì đáng sợ đến thế.

 

“Anh... ngủ cùng em .” Nàng đưa yêu cầu.

 

Hả?

 

Dương Khâm suýt thì bật . Hắn trăm cay ngàn đắng khắc chế, thế mà nàng cố tình trêu chọc .

 

đối diện với dáng vẻ đáng thương hề hề của nàng, chỉ thể bất chấp tất cả : “Được, cô tổ tông.”

 

Ngủ cùng thôi mà. Hắn thẳng xuống, cảm nhận nàng từ từ dịch chuyển về phía .

 

Cơ thể tự chủ mà căng cứng. Nàng cẩn thận đặt tay lên cánh tay , ôm chặt.

 

nàng , khi nàng ôm chặt cánh tay , gần như cả sự mềm mại đều dán .

 

Ánh mắt bốc lửa ngay lập tức, d.ụ.c vọng thiêu đốt.

 

“Ôn Cừ Hoa.”

 

“Dạ?” Giọng nàng đặc biệt mềm mại.

 

“Đàn ông còn nguy hiểm hơn sấm sét nhiều đấy.”

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

“Hả?”

 

Thừa dịp nàng còn ngơ ngác, xoay chút do dự nghiền áp lên đôi môi đang hé mở của nàng, cướp đoạt thở của nàng.

 

Ôn Cừ Hoa cả dám động đậy, động cảm nhận nụ hôn thô lỗ như mưa rền gió dữ của . Hắn kỹ thuật, chỉ dùng sức nghiền nát, đoạt lấy.

 

 

Loading...