Mua chiếc đồng hồ khá ưng ý, Ôn Cừ Hoa đến Đức Thuận ăn một bữa tối, cô đối với bản luôn hào phóng. Trong phòng bao khách sạn Đức Thuận, Dương Thiên giúp Dương Khâm uống đỡ ít rượu.
Ông chủ Trần, từng từ chối hợp tác với Dương Khâm đó tìm đến, giờ đang ở ghế chủ vị, chạm đến đáy mắt : “Người em quyết đoán lắm. Trước khi khởi công hỏi thăm xem ai thể cướp miếng thịt từ nhà ga cũ, ngờ là chú em. Nào, mời chú một ly, chuyện vẫn áy náy mãi.”
Dương Khâm nhàn nhạt xoay chén rượu rỗng trong tay, : “Có gì mà áy náy, ăn là ăn mà.”
Ông chủ Trần đặt ly rượu xuống bàn, Dương Khâm mới đó xoay chuyển tình thế, khỏi đầy ẩn ý: “Tiểu Dương , hai em quen cũng ngày một ngày hai. Trước đây chú ở công trường của Lưu Quân, cũng giới thiệu ít việc ngoài cho chú, tiền cũng ưu tiên chú kiếm. Lần chú tự ôm trọn cái nhà ga cũ, kể cũng cho lắm.”
“Đều là chỗ quen, miếng thịt chia một phần, mới thể bình an vô sự.”
Dương Thiên cũng tắt nụ , thầm hừ một tiếng. Trước đây Dương đến tìm ông hợp tác, ông đuổi khéo Dương về. Giờ Dương đập nồi dìm thuyền vất vả lắm mới nhận chút công trình ở nhà ga cũ, ông chủ Trần yên.
Dương Khâm chẳng để bụng lời nhắc nhở của ông , chỉ : “Việc dỡ bỏ, sửa chữa và dựng lán tạm ở nhà ga cũ đúng là nhận, nhưng phần xây dựng chủ thể thì kham nổi, đây cũng dự án một nuốt trôi .”
Nghe sắc mặt ông chủ Trần hòa hoãn hơn nhiều. Nếu chỉ là dỡ bỏ sửa chữa, ông chủ Trần thèm để ý chút tiền việc nặng nhọc đó của Dương Khâm.
“Được, em thì hai cùng , nhận thầu phần thi công tiếp theo của nhà ga cũ,” ông chủ Trần nâng ly rượu.
Dương Khâm rót một ly, khẽ chạm cốc với ông , đôi mắt rũ xuống lướt qua một tia sắc lạnh.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Ông chủ Trần đang sốt ruột. Lúc ông chê Dương Khâm, giờ sợ Dương Khâm tìm khác hợp tác để nhận phần thi công xây dựng.
Tiễn ông chủ Trần về xong, Dương Thiên chút cam lòng, tức tối : “Anh, cứ hợp tác với lão Trần, lão đàng hoàng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-my-nhan-den-tu-cang-thanh-1988/chuong-43.html.]
Dương Khâm phía , đầu óc tỉnh táo: “Anh cầm cố nhà cũ lấy vốn cũng chỉ đủ phần dỡ bỏ và dựng lán, vốn còn còn giữ để góp cổ phần thi công, hợp tác với ai cũng thế, ít nhất Trần Đức còn hiểu rõ.”
Làm công trình đều là kẻ ăn thịt nhả xương. Trần Đức chút tiền nhưng đủ thông minh, hợp tác với Trần Đức, ít nhiều cũng nắm chắc trong lòng. Đổi đối tượng hợp tác khác nghiền ngẫm phẩm hạnh đối phương, nếu gặp kẻ như Lưu Quân thì còn tệ hơn Trần Đức.
“ Trần Đức chỉ dựa cái miệng, dắt mối ở giữa, chúng trâu ngựa, còn lão kiếm bộn tiền,” Dương Thiên lầm bầm.
“Dắt mối cũng là bản lĩnh của ông .” Tâm thái Dương Khâm bình thản. Nói gì thì Trần Đức cũng lăn lộn ở Lang Thành mấy chục năm, căn cơ sâu hơn . Trần Đức thể gọi vốn, thể; Trần Đức thể gánh rủi ro, vẫn thể.
Hơn nữa cũng vội, đường vòng để chen chân cũng chính là vì ngày hôm nay Trần Đức chủ động tìm tới kéo nhập bọn. , thể điều kiện: Đội ngũ nhận thầu giao quyền cho .
Dương Khâm đang suy tư chính sự, Dương Thiên bỗng : “Ơ, cô chủ Ôn ?”
Hắn ngước mắt theo, ánh đèn đường, Ôn Cừ Hoa đang một thong thả bước , trong tay còn xách mấy cái túi. Dương Khâm gì, cứ thế lặng lẽ theo bóng dáng mảnh khảnh ở bên đường.
“Anh, sắp mưa , cơ hội của tới đấy.” Đều là dân biển, trời gió là sắp biến thiên.
Dương Thiên hì hì, Dương Khâm lạnh nhạt liếc một cái: “Cậu về .”
“Tuân lệnh.”
Dương Thiên chuồn lẹ, Dương Khâm vẫn chậm rãi theo con đường .