Cô thoải mái ngắm cây cối dọc đường. Lang Thành tuy lạc hậu nhưng cảnh sắc thiên nhiên vẫn còn khá, những tòa nhà cao tầng chọc trời của đời , chỉ nét mộc mạc độc đáo của thập niên 80. Đi ngang qua còn thể thấy tiếng bài trong trường học, cùng với những tấm băng rôn đỏ in dòng chữ “Cải cách mở cửa đón gió xuân” dán tường, tuy phai màu vì nắng mưa nhưng là chứng nhân cho sự phát triển thần tốc của đất nước.
“Chị Ôn ơi, đến nơi .” Ôn Cừ Hoa cho Mạn Mạn gọi là bà chủ, Mạn Mạn liền gọi cô là chị Ôn, thực Ôn Cừ Hoa cũng chỉ hơn cô bé ba tuổi.
Đến nơi, Ôn Cừ Hoa lúc thấy tấm biển hiệu của nhà ga cũ máy xúc ủi sập xuống ầm ầm.
Lang Thành đập xây nhà ga, kinh tế phát triển thể tách rời vận tải, trọng tâm hiện tại của Lang Thành là đường, xây bến xe mới. Ôn Cừ Hoa thấy một đàn ông nhảy xuống từ máy xúc một cách lưu loát, tiện tay kéo chiếc khăn mặt cổ lau mồ hôi. Cô khựng , dời ánh mắt khi sang.
Trong lòng thầm nghĩ, gã đàn ông cái gì cũng thế, còn lái cả máy xúc.
Dương Thiên đang chỉ huy xe rác dọn dẹp. Biển hiệu dỡ, nhà ga từ hôm nay ngừng hoạt động, khu vực quây . Điều vui nhất là rào chắn thể sơn tên đội thi công của bọn họ. Sau bọn họ cũng là đội thi công chính quy biển hiệu đàng hoàng, còn mở công ty.
Dương Thiên cùng em hừng hực khí thế việc. Cán bộ quản lý công trường tới : “Trời nóng quá, lát nữa nghỉ tay uống chút chè đậu xanh giải nhiệt nhé.”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Dương Thiên cũng thấy Ôn Cừ Hoa và Mạn Mạn ở đằng xa, nháy mắt với Dương Khâm: “Anh, em còn bảo là mua sỉ kem que là , ai ngờ lão Vương thời thượng thế, đặt hẳn chè, chắc là đề cử chứ gì.”
Dương Khâm đẩy đầu : “Tránh xa chút.” Trời nóng thế , sán mùi mồ hôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-my-nhan-den-tu-cang-thanh-1988/chuong-41.html.]
Dương Thiên hì hì, một chút cũng để ý. Dù thấy mấy ngày nay tâm trạng Dương lúc thì khá , lúc nắng mưa thất thường, đoán chừng đều liên quan đến cô chủ Ôn. Việc ăn vấn đề gì, thì chỉ thể là chuyện tình cảm thôi.
Lão Vương bảo Mạn Mạn dừng xe bóng cây. Mạn Mạn lấy những chiếc ly thủy tinh in hoa, đây đều là ly tiệm đồ nướng dùng cho khách, Ôn Cừ Hoa mượn tạm, lát về rửa sạch sẽ trả cho thím Lục. Công nhân chè đậu xanh đá đều vội vàng chạy tới. Mạn Mạn mở thùng giữ nhiệt, múc từng ly cho họ, Ôn Cừ Hoa bên cạnh phụ giúp.
Đột nhiên thấy đại mỹ nhân rực rỡ như xuất hiện ở công trường, ít lén lút trộm. Dương Khâm rửa sạch tay, tới giành lấy việc trong tay Ôn Cừ Hoa. Động tác nhanh nhẹn, dứt khoát, hơn hẳn kiểu chậm rì rì của cô.
Ôn Cừ Hoa đẩy phía bóng râm. Cô nhướng mày, khoanh tay n.g.ự.c . Hai thùng lớn nhanh thấy đáy. Dương Thiên xin thêm một ly, tít mắt : “Chè đậu xanh đá đúng là khát thật.”
Ôn Cừ Hoa dùng đường phèn lâu năm, độ ngọt , ngấy, lượng đá đủ, uống một ly thấy sảng khoái cả , đúng là hơn hẳn ăn mấy que kem dính nhớp. Lão Vương còn với Ôn Cừ Hoa sẽ tiếp tục đặt hàng chỗ các cô, cô đáp một cách chuyên nghiệp.
Lão Vương còn định thêm vài câu với cô, Ôn Cừ Hoa liền giả vờ qua giúp Mạn Mạn dọn dẹp để tránh . Dương Khâm là cuối cùng uống chè. Hắn xe, thấy cô cố ý tránh lão Vương bắt chuyện, cúi đầu, khóe môi thoáng cong lên một nụ như như .
là giả vờ vô tình đề cử với lão Vương. Hắn gặp cô, cớ thì chỉ thể tự tạo cơ hội.
Sau ngày hôm đó, Dương Khâm nghĩ thông suốt. Bảo thu liễm tình cảm thì miễn cưỡng , thể ẩn nhẫn khắc chế để dọa cô, nhưng bảo đừng nhớ đến cô thì khó. Làm việc quần quật cả ngày, tối về vẫn còn sức để nhớ cô cả đêm.