Đại Mỹ Nhân Đến Từ Cảng Thành [1988] - Chương 39

Cập nhật lúc: 2025-11-28 13:37:50
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/BM51iBiBc

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Dương Khâm Tiểu Tín giải thích: “Tiểu Tín cảm kích cô giúp đỡ, phong bì càng thể nhận.”

 

À, Ôn Cừ Hoa gật đầu, cũng chẳng để ý lắm. Cô chằm chằm đám đào, định bụng chờ Dương Khâm sẽ mang rửa. Một lúc vẫn thấy phản ứng gì, cuối cùng cô cũng chịu chia cho một ánh mắt: “Còn việc gì ?”

 

Không việc gì, nhưng từ cao xuống khuôn mặt nhỏ nhắn môi hồng răng trắng của cô, chỉ cảm thấy cô hết sức vô tâm vô phế. Trước khi cô cần giúp đỡ lạnh lùng như .

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

“Vừa nãy tại qua đó?” Hắn cố giữ giọng bình tĩnh, ánh mắt ý vị rõ dò xét đôi mắt trong veo sạch sẽ của cô.

 

Ôn Cừ Hoa cạn lời: “Khách gọi món, đương nhiên mang sang .”

 

“Tiểu Ôn, ở đó ?”

 

Gió thổi qua, chuông gió bên cửa sổ khẽ rung lên, mang theo cả tiếng gọi của thím Lục tai. Mắt Ôn Cừ Hoa vụt lên, nhanh chóng dậy, túm c.h.ặ.t t.a.y đàn ông kéo mạnh , trốn tấm rèm.

 

“Tiểu Ôn?” Thím Lục ở cửa tiệm ngó trong.

 

Ôn Cừ Hoa theo bản năng ấn góc tường, cũng chú ý tới việc bản gần như dán chặt Dương Khâm, chỉ sợ thím Lục thấy.

 

Dương Khâm rũ mắt xoáy tóc đen nhánh của cô, và cảm giác thể bỏ qua từ cơ thể mềm mại đang áp . Hơi thở của cô xuyên qua lớp áo mỏng manh dường như in dấu lên da thịt , khiến cứng đờ .

 

Hai tay cô đều ấn chặt lên n.g.ự.c , cố sức trốn tránh. hai thật sự quá gần, gần như kẽ hở. Thân càng lúc càng căng cứng, ánh mắt đen tối, thần sắc khó đoán.

 

Không thấy , thím Lục buồn bực bỏ .

 

Ôn Cừ Hoa thở phào nhẹ nhõm, định buông thì cổ tay nhanh chóng nắm chặt. Lòng bàn tay dường như đổ mồ hôi, chút dính nhớp, dính cổ tay cô khiến cô thoải mái giãy dụa, nhưng thoát .

 

“Anh...” Cô ngẩng mặt lên , nghẹn lời.

 

Đơn giản vì ánh mắt cô quá rõ ràng, trần trụi và mãnh liệt, giống hệt , hề che giấu sự khao khát cực độ đang kìm nén. Rõ rành rành cho cô tâm ý của .

 

“Tại trốn?” Hắn chằm chằm đôi môi đỏ mọng sức hấp dẫn c.h.ế.t đối với .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-my-nhan-den-tu-cang-thanh-1988/chuong-39.html.]

Lại tới nữa , loại cảm giác bức bách đến nghẹt thở thể kiểm soát .

 

Ôn Cừ Hoa hít sâu một : “Không cần thiết để khác hiểu lầm.”

 

“Cô thấy chúng như bây giờ mới càng khiến hiểu lầm ?” Dương Khâm ý tứ sâu xa tư thế ám của hai . Cho dù thím Lục thấy bọn họ chuyện cũng sẽ nghĩ ngợi gì, chỉ cho là đến đưa đồ. kéo trốn , cứ như là kẻ thể lộ diện .

 

Tình huống nào mới thể lộ diện chứ?

 

Hắn càng nghĩ, cơ thể càng gào thét dữ dội, bức thiết khát vọng cô .

 

Ôn Cừ Hoa cũng phản ứng , ảo não nhíu mày: “Anh buông .”

 

Như thế quả thực quá ám .

 

Dương Khâm đó thật sự từ bỏ cô, chẳng sợ ngay khoảnh khắc cô túm lấy tay, vẫn tự nhủ khắc chế, khắc chế và khắc chế. Đừng mất mặt, đừng sán gần. khi cô lao lòng, những niệm tưởng đè nén càng phá vỡ lồng giam.

 

Cô thật sự một chút cảm giác cũng ?

 

“Ôn Cừ Hoa.” Hắn nén tiếng hít một , cuối cùng cũng buông tay cô . Cô lập tức lùi về cách an , ánh mắt chút phòng .

 

bạn trai , mà.”

 

Bình tĩnh , khôi phục vẻ lãnh đạm đó, ánh mắt vắng lặng: “Ừ, .”

 

“Yên tâm, còn vô sỉ đến mức chen chân kẻ thứ ba.”

 

Hắn nhếch môi, châm chọc cô. Thật sự một chút tôn nghiêm cũng còn. Hai để lộ tình ý rõ ràng, đổi đều chỉ là sự mâu thuẫn và cự tuyệt của cô.

 

Hắn xoay , Ôn Cừ Hoa ngăn .

 

“Còn gì?” Có những lúc cảm thấy cô thật sự xa, cố ý xem trò .

 

 

Loading...