Đại Mỹ Nhân Đến Từ Cảng Thành [1988] - Chương 37

Cập nhật lúc: 2025-11-28 13:37:48
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/BM51iBiBc

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chờ Dương Khâm lái chiếc xe tải nhỏ trở về Lang Thành, rổ đào và cái phong bì trong túi, nhíu mày nhưng vẫn quyết định một chuyến. Anh đào để lâu sẽ hỏng. định tự đưa sang, chán ghét. Hắn tìm thím Lục.

 

Thím Lục Dương Khâm trình bày ý định, rổ đào đỏ mọng, nhướng mày : “Cô chủ Ôn là chu đáo, thằng bé Tiểu Tín cũng hiểu chuyện.”

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Chỉ là... “Sao tự đưa qua?” Ở ngay sát vách, cứ nhờ bà chuyển tay gì.

 

Dương Khâm định gì đó thì chú Trương ở tiệm tạp hóa thấy , vội vã chạy tới, giọng oang oang.

 

“Tiểu Dương! Cậu đến đúng lúc quá!”

 

Giọng lớn đến mức Ôn Cừ Hoa đang sách trong tiệm cũng thấy. Cô qua cửa sổ, vặn chạm ánh mắt lãnh đạm của Dương Khâm. Ôn Cừ Hoa khựng , ngay đó Dương Khâm liền bình tĩnh thu hồi ánh mắt.

 

Hôm nay cháu gái của vợ chú Trương đến đưa đồ, cô nàng còn cố ý vô tình nhắc đến Dương Khâm, thế là chú Trương thấy liền chạy tới ngay. Ông đưa cho Dương Khâm điếu thuốc: “Hay là hôm nay luôn ? Gặp mặt một xem , hợp cũng mà.”

 

Vốn dĩ lúc công trường xảy chuyện Dương Khâm đồn, vợ chồng ông dập tắt ý định mai . ai ngờ bản lĩnh Dương Khâm lớn thật, qua mấy ngày bình an vô sự . Nghe còn nhận thầu dự án nhà ga cũ, về tiền đồ.

 

Dương Khâm suýt thì quên béng chuyện , mà đau đầu, nhưng thì đang ở ngay đây, từ chối cũng .

 

Thím Lục cũng nhiệt tình vun : “Lão Trương, gọi cháu gái ông sang tiệm , hôm nay muối một chậu hải sản nhỏ, xào thêm hai món nhắm.”

 

“Được!” Lão Trương híp mắt chạy về gọi .

 

Lần Dương Khâm . Quen bao nhiêu năm, chút mặt mũi thể nể. Hắn nhíu mày, vô thức về phía tiệm chè. Qua khung cửa sổ thể thấy cô một tay chống cằm, đang thảnh thơi quạt sách.

 

Cô chắc chắn thấy, nhưng chẳng hề để tâm. Dương Khâm chợt giãn cơ mặt, tìm một chỗ xuống.

 

Không ngờ xem mắt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-my-nhan-den-tu-cang-thanh-1988/chuong-37.html.]

Ôn Cừ Hoa trang sách, nhưng trong đầu nghĩ chuyện khác. Nhanh như xem mắt, xem cũng thực tế.

 

cũng , như cô càng gánh nặng tâm lý.

 

Ôn Cừ Hoa gấp sách , hướng về phía quạt máy, những sợi tóc bay bay khiến cô dễ chịu vô cùng. Đến khi chú Trương gọi cô cháu gái tới, Ôn Cừ Hoa còn tò mò liếc một cái.

 

Cô gái mặc áo sơ mi trắng quần đen sạch sẽ, mái tóc đen dày bóng mượt tết hai b.í.m tóc to rủ ngực, giản dị gọn gàng mang nét kiều diễm của thiếu nữ. Rất xinh, Ôn Cừ Hoa đ.á.n.h giá một cách công tâm.

 

Thẩm Nghiên theo dượng đến quán nướng, thấy đàn ông , trong mắt cô hiện lên tia vui mừng. Dưới sự giới thiệu của chú Trương, cô tự nhiên hào phóng xuống. Cô Dương Khâm. Đây đầu tiên cô gặp , mỗi đến chỗ cô ruột, thi thoảng cô vẫn thấy đến tiệm dượng mua t.h.u.ố.c mua nước.

 

Ngay cái đầu tiên cô thiện cảm, cô thích kiểu đàn ông kiên định trầm như .

 

“Xin chào, em tên là Thẩm Nghiên.”

 

kiểu e thẹn. Nếu là xem mắt, cô sẽ nắm bắt cơ hội. Cô chủ động giới thiệu: “Em năm nay 23 tuổi, đang việc ở Bách hóa Tổng hợp. Công việc hiện tại cũng quá bận, ngày thường em sách, băng từ.”

 

Dương Khâm rót một cốc nước đẩy đến mặt cô, thấy giọng lanh lảnh của cô: “Cảm ơn.”

 

“Không gì.” So với sự chủ động của Thẩm Nghiên, ngoại trừ câu chào hỏi ban đầu thì chỉ vỏn vẹn ba chữ , cũng ý định giới thiệu bản .

 

Thẩm Nghiên ngờ tiếp lời, trong lòng khó tránh khỏi nghi hoặc, ưng cô ?

 

lúc , Ôn Cừ Hoa thong thả bưng sang một bát bánh trôi rượu nếp, đặt mặt Thẩm Nghiên.

 

“Cái là?”

 

“Thím Trương mới sang tiệm, gọi cho cô đấy.” Ôn Cừ Hoa mỉm . Vừa cô dựa cửa sổ rảnh rỗi vài câu, kết quả chỉ thấy cô gái nhiệt tình chủ động, còn gã cứ như khúc gỗ, tùy tiện ngắt lời .

 

 

Loading...