Đại mỹ nhân đến đảo hoang những năm 70 - Chương 97

Cập nhật lúc: 2026-01-20 10:57:51
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chỉ là nghĩ ngợi nhiều, cũng chẳng buồn để tâm đến chuyện ngao hóa thực sự thể ăn , điều quan tâm hơn cả là liệu thưởng thức món mỹ vị hằng ao ước !

 

"Ngao!" Tiếng trả lời của Tần Thiết Đản vang lên vô cùng dõng dạc.

 

Sắc mặt vợ nhà họ Tần bên cạnh tối sầm .

 

Đỗ Minh Nguyệt thì thấy buồn .

 

"Cháu đó là ngao , cháu còn nhớ lúc nãy cháu , cháu bảo ăn ngao là đồ ngốc, là kẻ nghèo hèn, nào, cháu cũng biến thành đồ ngốc, thành kẻ nghèo hèn ?"

 

"Cháu, cháu..."

 

Tần Thiết Đản dù cũng còn nhỏ, Đỗ Minh Nguyệt đang trêu chọc nhưng chẳng đáp trả .

 

Cuối cùng chỉ còn sang đẻ của , lắc lắc tay bà nũng nịu: "Mẹ ơi, con ăn, con nhất định ăn ngao!"

 

Vợ nhà họ Tần cảm thấy bao nhiêu thể diện đều thằng con mất sạch, răng nghiến c.h.ặ.t đến mức sắp vỡ .

 

"Ăn cái gì mà ăn, cái thứ đó ăn mà đòi ăn!"

 

Bà hung dữ một thì Tần Thiết Đản còn hung dữ hơn mười, trực tiếp giơ chân đá mạnh chân , lực đạo hề nhẹ.

 

"Con cứ ăn đấy, con cứ ăn!"

 

"Mẹ cho con ăn con sẽ nhận nữa, con, ngược đãi con, con sẽ mách bà nội!"

 

Vợ nhà họ Tần đá đau điếng, nhưng điều khiến cô khó chịu hơn cả chính là việc mất mặt đám đông.

 

Nghĩ đến việc lúc nãy còn hùng hồn tuyên bố coi thường ngao, kết quả bây giờ con trai lăn lộn đòi ăn thứ , cô còn mặt mũi nào mà ai nữa.

 

"Theo về nhà ngay, về nhà!"

 

Nói chẳng thèm màng đến tiếng lóc om sòm của con trai, lôi kéo nó về nhà.

 

Còn về ánh mắt của chị Ngô và Đỗ Minh Nguyệt lúc như thế nào, cô chẳng còn tâm trí mà quan tâm.

 

Tiếng gào thét của Tần Thiết Đản vang vọng suốt quãng đường , thu hút bao nhiêu sự chú ý của , những ngang qua đều hai con như khỉ trong rạp xiếc, đồng thời còn thấy những lời như "Con ăn ngao", "Người ngao ngon thế mà , con cần nữa" phát từ miệng Tần Thiết Đản, trong lòng bỗng nảy sinh thắc mắc.

 

Ngao?

 

là cái loại ngao mà họ vẫn ?

 

Cái thứ đó thì ai mà ngon cho ?

 

Chưa từng qua bao giờ nha!

 

Và còn một điều nữa —

 

Cái cô gái đang cùng Ngô Nhị Ni đó rốt cuộc là ai ? Họ dò hỏi mãi mà vẫn danh tính của cô !

 

Không , lát nữa tìm Ngô Nhị Ni mà hỏi cho nhẽ mới .

 

Phía bên , chị Ngô thấy con nhà họ Tần rời mới lầm bầm một câu: "Cuối cùng cũng , Minh Nguyệt , đừng để bụng gì với hạng đó, họ mới là những kẻ thiếu hiểu nhất đấy!"

 

Chị Ngô tuyệt đối chịu thừa nhận rằng buổi trưa ngày hôm nay, suy nghĩ của chị cũng đại loại giống như vợ nhà họ Tần , đều thấy ngao chẳng gì thú vị.

 

Đỗ Minh Nguyệt đương nhiên vì chuyện của con nhà họ Tần mà hỏng tâm trạng của .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-my-nhan-den-dao-hoang-nhung-nam-70/chuong-97.html.]

Cô mỉm với chị Ngô, đó chỉ cho chị cách ngao nhả cát nhanh ch.óng và hiệu quả, cũng như cách chế biến món ngao lúc trưa.

 

Chị Ngô mở to mắt chăm chú lắng , quyết định lát nữa sẽ bờ biển đào ngao tối về thử luôn!

 

Nghe chị định biển, Đỗ Minh Nguyệt liền : "Chị Ngô, em cùng chị với!"

 

"Được chứ, tiện thể chị em còn bạn bè!"

 

Sau khi thỏa thuận xong, chị Ngô về nhà lấy xô, còn Đỗ Minh Nguyệt vì nhà gần biển hơn nên hẹn chị khi nào xong xuôi cứ qua gọi cô là .

 

Việc đầu tiên Đỗ Minh Nguyệt khi sân là lấp đống đất nhỏ Tần Thiết Đản bới tung.

 

Cái mũi của thằng nhóc đó thính thật, cô xử lý kỹ thế mà nó vẫn ngửi mùi, đúng là tài thật.

 

Sở dĩ cô chôn những lớp vỏ sò đất vì vứt trực tiếp thùng rác là bởi vì vỏ sò thể phân bón để cải tạo đất, nếu cơ hội cô thể trồng chút rau xanh hoặc hoa hòe trong sân , nên đừng lãng phí vỏ sò.

 

Tất nhiên, những chuyện đó vẫn còn sớm.

 

Về phía chị Ngô, khi thấy chị vội vã từ chỗ Đỗ Minh Nguyệt , mấy vội vàng vây quanh hỏi thăm danh tính của Đỗ Minh Nguyệt.

 

Chuyện cũng chẳng giấu diếm, chỉ điều chị Ngô đang vội về lấy xô để cùng Đỗ Minh Nguyệt biển nên chỉ kịp quăng một câu: "Ôi dào, là họ hàng của Hoắc doanh trưởng, mới chuyển đến hôm qua thôi!"

 

Nói xong câu đó một cách vội vã, chị Ngô liền nhanh ch.óng rời .

 

Để những còn thong thả tiêu hóa thông tin về thế của Đỗ Minh Nguyệt.

 

Họ hàng? Mới đến hôm qua?

 

Chắc là từ quê chuyển lên ?

 

Vậy cô gái cũng là thôn nữ ?

 

thôn nữ mà họ từng thấy dường như giống cô cho lắm, xinh đến thế, cũng da trắng thịt mềm như , bảo cô là tiểu thư thành phố cũng chẳng ai nghi ngờ gì cả!

 

Chẳng lẽ thực sự là do gen nhà họ Hoắc đến thế ?

 

Mọi lầm bầm trong bụng, bắt đầu bàn tán xôn xao đầy vẻ nghi hoặc.

 

Có chuyện vui là cùng hóng hớt, nên chẳng mấy chốc thêm nhiều chuyện Hoắc doanh trưởng một cô họ hàng trẻ đến ở hôm qua.

 

Chuyện đến tai Trần Dĩnh buổi chiều tà.

 

Vốn dĩ sáng nay cô cô Trần Nhuế đến tìm cô, bảo cô trưa nay qua nhà bà ăn cơm.

 

Chỉ tiếc là trưa nay Trần Dĩnh bận tập luyện nên .

 

Lúc tan , cô mới lững thững về phía nhà cô cô.

 

Khi ngang qua khu nhà công vụ, thấy một nhóm đang tụ tập bàn tán xôn xao, ban đầu cô cũng chẳng định .

 

Bởi cô vốn luôn cảm thấy và đám nhà quân nhân chỉ tán phét chuyện nhà chẳng điểm chung nào để mà trò chuyện, những đề tài của họ thực sự quá vô bổ. Thế nhưng khi thấy một cái tên quen thuộc, bước chân của Trần Dĩnh tự chủ mà chậm .

 

Hình như họ mới nhắc tới... Hoắc Kiêu?

 

Chẳng lẽ Hoắc Kiêu xảy chuyện gì ?

 

Mặc dù khi cùng ăn cơm ở nhà cô cô và dượng, phản ứng lạnh nhạt của Hoắc Kiêu khiến Trần Dĩnh cảm thấy mất mặt sinh lòng tức giận suốt một thời gian dài.

 

Dưới đây là một phần tiếp theo giúp bạn nắm bắt bối cảnh hơn cho công việc dịch thuật: Trần Dĩnh vốn thầm mến Hoắc Kiêu từ lâu, nhưng sự xuất hiện của Đỗ Minh Nguyệt chắc chắn sẽ tạo nên những sóng gió mới trong mối quan hệ . Cô sẽ tìm cách dò hỏi xem " họ hàng" xinh thực chất quan hệ gì với Hoắc doanh trưởng lạnh lùng.

Loading...