"Mẹ ơi, mau ăn , món là chị Minh Nguyệt đấy, ngon tuyệt cú mèo luôn!"
"Con cố ý ăn , chỉ tại con nhịn thôi ạ."
Chị Ngô suýt chút nữa thì phì vì thằng con nhà .
Hóa chuyện còn đổ cho Đỗ Minh Nguyệt nấu ăn quá ngon ?
Thấy buồn nhưng trong lòng chị Ngô bỗng dâng lên sự tò mò khó tả.
Chị tự nhận thấy tay nghề nấu nướng của cũng khá , dù những năm khi lấy chồng, lúc còn là con gái ở nhà chị luôn bếp, lấy chồng, cơm nước trong nhà cũng do một tay chị lo liệu, nên về cơ bản món gì chị cũng , hai đứa con nhiều khi ăn cơm chị nấu vẫn luôn miệng khen nấu ngon.
Có thể khẩu vị của lũ trẻ chị nuôi dưỡng đến mức kén chọn .
Vì lúc khi thấy những lời như từ miệng chúng, trong lòng chị Ngô đương nhiên khỏi ngạc nhiên.
Chẳng lẽ món ăn của cô bé Đỗ Minh Nguyệt đó thực sự ngon đến thế ?
Chị Ngô bưng đĩa rau, rảo bước nhanh hơn về phía bàn ăn.
Chị tò mò Đỗ Minh Nguyệt món gì ngon, kết quả kỹ mới phát hiện đây chẳng là ngao ?
Thứ chẳng ngon , c.ắ.n một miếng là đầy cát bên trong, chẳng thịt thà gì, thế mà cũng ngon ?
Chẳng lẽ là do hai đứa nhỏ bình thường bao giờ ăn thứ nên giờ tò mò là chính?
dù nữa, đây cũng là tấm lòng của , chị Ngô rốt cuộc cũng chẳng gì thêm.
"Được , ăn cơm , bố các con nhiệm vụ , mấy ngày tới nhà ."
Chồng chị Ngô cùng tiểu đoàn với Hoắc Kiêu, hai họ nhiệm vụ cũng luôn cùng , nên lúc nửa đêm cũng rời khỏi nhà .
Lúc hai đứa trẻ mới chuyện , chúng cứ ngỡ bố chỉ như khi thôi.
"Thế thì tiếc quá, bố ăn món ngon như thế !"
Tiểu Oa lắc lắc cái đầu nhỏ thở dài đầy tiếc nuối.
Chị Ngô tức phì .
"Được , con mau ăn cơm của con !"
Chị lầm bầm đưa tay về phía hộp cơm.
Ngay giây khi ăn miếng ngao, chị vẫn còn đang nghĩ ngợi, giờ chắc Hoắc doanh trưởng cũng nhiệm vụ , hiện tại nhà chắc chỉ một Đỗ Minh Nguyệt, một cô gái trẻ cô thế cô, mới chân ướt chân ráo đến đảo, chắc hẳn nhiều việc còn bỡ ngỡ .
Vì chị dự định hễ thời gian rảnh là sẽ sang tìm cô chơi, dẫn cô dạo quanh đảo.
Chỉ điều khi đũa đưa miệng, dòng suy nghĩ lập tức quẳng đầu, khoảnh khắc đó trong đầu chị chỉ còn duy nhất một ý nghĩ —
Trời đất ơi, cái hương vị đậm đà thế , thơm thế cơ chứ!
Hồi trẻ chị Ngô đảo, ở quê chị cũng trồng ớt, nên chị chẳng hề sợ cay, thậm chí thể là thích ăn cay.
Cũng là khi đảo, sinh con đẻ cái mới dần quen với khẩu vị thanh đạm hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-my-nhan-den-dao-hoang-nhung-nam-70/chuong-94.html.]
Giờ đây đột nhiên nếm hương vị quen thuộc, và quan trọng nhất là hương vị cùng cảm giác trong miệng đúng y như lời hai đứa con trai , quá ngon, chị cũng lộ rõ vẻ mặt kinh ngạc và vui mừng.
Đây thực sự là thứ ngao mà đây chị từng tin nên nhặt thử một ?
Sao thịt những dai, cát, mà còn giòn dai, mịn màng, thơm cay hấp dẫn thế ?
"Mẹ ơi, ngon lắm ạ?"
Tiểu Oa vẫn luôn chị với đôi mắt sáng rực, chị Ngô thể thốt một chữ "" cho .
Thấy gì, Tiểu Oa liền nhanh nhảu: "Chiều nay con với cũng nhặt cái , tối cho tụi con ăn nhé ?"
Đại Oa cũng hề phản đối, cũng chị Ngô chằm chằm, dùng hành động để bày tỏ sự tán đồng với đề nghị của em trai.
Chị Ngô xong, nhanh tay gắp thêm một con ngao, trả lời: "Hai đứa nhặt , nhưng hứa là nhé."
Nếu chị mà món ngao ngon thế thì bao nhiêu năm qua chẳng uổng phí bao nhiêu ngao mà thèm ăn !
Hừm, cô bé Đỗ Minh Nguyệt thực sự tài đấy chứ, món ngao ngon đến .
Lúc nãy chị Ngô còn đang lầm bầm lũ con đợi cùng ăn là mất lịch sự, nhưng lúc chính chị thể thấu hiểu tại chúng thể cưỡng .
Ngon thực sự mà!
Ba con nhanh ch.óng im lặng, một con, một con bắt đầu ăn lấy ăn để.
Bản ngao ít thịt, thêm việc đến ba đôi đũa cùng gắp, họ cứ cảm thấy mới ăn vài con hết sạch .
cúi đầu xuống thì bên cạnh chất thành một đống vỏ.
Cuối cùng chị Ngô dứt khoát dùng chút nước sốt còn trong hộp cơm, xới thêm nửa bát cơm khô trộn , ăn xong vẫn cảm thấy thực sự cái nanh.
Hay là chiều nay lúc trả hộp cơm, hỏi xem cô bé Tiểu Đỗ đó cách món ngao như thế nào nhỉ?
, cứ thế !
Món ngon như , học thêm một món tủ bàn ăn chứ bộ!
Đỗ Minh Nguyệt món ngao lột xác , từ thứ "ăn thì chán, bỏ thì thương" trong mắt chị Ngô trở thành mỹ vị hàng đầu, cô cũng đang thong thả mút ngao đây.
Cái thú vui khi ăn ngao cũng giống như ăn ốc ruộng, mút mút ăn mới cảm giác, cũng chẳng mong ăn cho no căng, chủ yếu là sự thỏa mãn nơi đầu lưỡi.
Tuy nhiên vì chỉ một cô ăn, chẳng ai tranh giành nên cuối cùng cô cũng ăn khá no.
Sau khi ợ một cái rõ to, Đỗ Minh Nguyệt mới hài lòng dọn dẹp rửa bát.
Nhìn chung, bữa tiệc ngao tuyệt vời càng khiến ý định ở đảo thêm vài ngày của cô trở nên kiên định hơn.
Sau khi dọn dẹp bát đĩa xong, cô đồng hồ, cũng mới hơn hai giờ chiều.
Cô dự định sẽ ngủ trưa một lát, chiều nếu dậy sớm thì sẽ bờ biển dạo quanh xem nhặt thêm thứ gì mà khác bỏ sót .
Kiếp cô xem quá nhiều video bắt hải sản, ngay cả khi nguồn tài nguyên ven biển ngày càng nhiều khai thác điên cuồng, vẫn thể phát hiện ít thứ thể ăn , huống hồ là hiện tại nguồn tài nguyên biển vẫn còn tương đối phong phú, sự hiểu của về thực phẩm cũng đa dạng như .