Nghĩ một chút, thấy chắc là do nhà vui mừng chuyện phân nhà, nên thư cũng nhanh hơn.
Sau khi về nhà nhanh ch.óng mở thư xem, kết quả càng xem chân mày càng từ trạng thái giãn dần dần chuyển thành nhíu c.h.ặ.t.
Xem xong bức thư , suýt nữa thì tức .
Bởi vì trong thư căn bản lời dặn dò gì của cha , là bàn bạc chuyện khi nào bọn họ tới, mà là một bức thông báo vị hôn thê của lên tàu, sắp đến hải đảo!
, theo cách của Hoắc Kiêu thì đây chính là thông báo.
Trước đó hề bàn bạc với , cũng hỏi qua ý kiến của , cha cứ thế nhét cô gái nhỏ Đỗ Minh Nguyệt nhà họ Đỗ sát vách sang đây.
Anh thực sự nên bọn họ thế nào cho nữa.
Còn nữa......
Vị hôn thê?
Năm đó cứ ngỡ là lời đùa của hai bà , thế mà bọn họ coi là thật ?
Minh Nguyệt mới bao nhiêu tuổi chứ, luôn coi cô như em gái mà nhận.
Hai thật là!
Hoắc Kiêu nhíu c.h.ặ.t mày, trong lòng một cơn lửa giận ngừng dâng lên.
, hiện tại những chuyện đều gác sang một bên, bởi vì dù thế nào thì Minh Nguyệt cũng đến , vẫn đón về bên cạnh an .
Thế là mặc dù trong lòng muôn vàn phiền não, Hoắc Kiêu vẫn vội vàng báo cáo xin ngoài, và đặc biệt tìm Sư trưởng Hồ để mượn chiếc xe chuyên dụng của ông .
Sư trưởng Hồ đón , chỉ tưởng là nhà tới, gì chuyện .
Không chỉ hớn hở đưa chìa khóa xe cho , còn dặn dò Hoắc Kiêu hết đến khác.
“Đến lúc nhà tới , nhất định dẫn qua nhà chúng cùng ăn bữa cơm đấy ?”
Môi Hoắc Kiêu mấp máy, giải thích nhưng mở lời thế nào.
Anh thực sự cách nào thản nhiên chấp nhận chuyện Minh Nguyệt là vị hôn thê của .
Cuối cùng chỉ thể thản nhiên một câu: “Đến lúc đó cháu sẽ với họ ạ.”
Chứ hề hứa chắc chắn sẽ dẫn tới.
Sư trưởng Hồ lúc đang lúc hào hứng, nên ẩn ý của Hoắc Kiêu, tiếp đó liền giục nhanh ch.óng khởi hành ga tàu đón .
Sau khi Hoắc Kiêu lái xe , Trần Nhuế ở lầu mới chậm rãi xuống.
“Người nhà Hoắc Kiêu tới ?”
Bà hỏi Sư trưởng Hồ.
Sư trưởng Hồ hớn hở gật đầu.
“Phải , thằng bé khó khăn lắm mới phân nhà, chẳng lẽ dẫn nhà tới ở một thời gian , về nhà nó lâu , sẵn dịp gặp mặt một chút, cũng tò mò cha thế nào mới bồi dưỡng một đứa trẻ ưu tú như Hoắc Kiêu.”
Cha thế nào ư?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-my-nhan-den-dao-hoang-nhung-nam-70/chuong-86.html.]
Cha đến mấy thì chẳng cũng là nông thôn .
Trần Nhuế mấy hứng thú với chuyện , chẳng qua nghĩ đến hôm qua hỏi cháu gái Trần Dĩnh, thấy nó dường như vẫn còn để tâm đến Hoắc Kiêu, đúng hơn là cam lòng, bà liền nghĩ.
Hay là cứ nhân cơ hội để Trần Dĩnh gặp cha Hoắc Kiêu, nó gặp họ xong sẽ còn tơ tưởng đến chuyện Hoắc Kiêu nữa chăng.
Cũng bà quá xem thường nông thôn, chỉ là môi trường trưởng thành và thế giới tiếp xúc của hai bên giống , đứa cháu gái Trần Dĩnh nuông chiều từ nhỏ ở thành phố như nó e là cách nào chung sống hòa hợp với cha Hoắc Kiêu .
Như chắc nó thể từ bỏ ý định .
“Được thôi, đến lúc họ tới thì gọi qua nhà tụ họp.”
Lời của vợ đúng ý ông, Sư trưởng Hồ gật đầu.
“Đương nhiên , bàn với Hoắc Kiêu , đợi đón về định xong là cùng ăn bữa cơm.”
Trần Nhuế hiểu chuyện bày tỏ: “Đến lúc đó để sắp xếp thực đơn.”
“Được, phiền bà .”
Cả hai đều nhất trí cho rằng tới sẽ là cha Hoắc Kiêu hoặc là em gái , nghĩ tới Hoắc Kiêu sắp đón sẽ là một phận khác.
Còn phía Hoắc Kiêu, đến ga tàu khi tàu ga một tiếng, đó đỗ xe sang một bên, kiên nhẫn đợi tàu đến.
Anh dáng cao ráo, mặc bộ quân phục oai phong, vô cùng nổi bật giữa đám đông.
Hầu như ngay khi Đỗ Minh Nguyệt bước khỏi ga tàu thấy Hoắc Kiêu.
Cô lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ vận may của tệ, ít nhất gặp trường hợp Hoắc Kiêu nhiệm vụ.
Cô định vẫy vẫy tay với Hoắc Kiêu, gọi một tiếng Hoắc, thì phía Hoắc Kiêu hành động còn nhanh hơn cô, lập tức xuyên qua đám đông đến mặt Đỗ Minh Nguyệt.
“Đưa hành lý cho , Minh Nguyệt.”
Mặc dù nhiều bất mãn với sự sắp xếp của cha , nhưng Đỗ Minh Nguyệt mắt là vô tội, tự nhiên sẽ trút giận lên cô.
Sau khi đưa tay nhận lấy hành lý của Đỗ Minh Nguyệt, Hoắc Kiêu dẫn cô đến chiếc xe Jeep, khi mở cửa xe liền ân cần chỉ cô cách lên xe.
Đỗ Minh Nguyệt tự nhiên cách xe, nhưng vẫn giả vờ như đầu tiên , vô cùng cẩn thận và dè dặt.
Hoắc Kiêu thấy chỉ đành hạ thấp giọng, kiên nhẫn : “Đừng lo, xe an lắm, em cứ coi như đang xe máy cày của đại đội thôi.”
Đỗ Minh Nguyệt cách so sánh cho buồn một cách khó hiểu, cong cong khóe miệng gật đầu đồng ý.
Vì mấy câu mà sự im lặng kỳ quái giữa hai phá vỡ.
Hoắc Kiêu nhanh ch.óng lên xe, lái xe xuất phát về phía quân khu.
Biết Đỗ Minh Nguyệt đường vất vả lâu như , cũng nhắc đến chuyện hôn ước lúc .
Nơi tàu dừng là ở ngoài đảo, mà bọn họ lên đảo thì còn tàu thủy.
Đỗ Minh Nguyệt kiếp từng thấy cảnh ô tô lên tàu ti vi, lúc mới là đầu tiên tận mắt thấy ô tô trực tiếp lái lên tàu, khỏi chút ngạc nhiên.
Tranh thủ lúc xe ở tàu cần lái, biển cả xung quanh, giới thiệu với Đỗ Minh Nguyệt tình hình xung quanh và hải đảo.
Nhờ sự giới thiệu của , Đỗ Minh Nguyệt mới hải đảo tuy cách xa khu nội thành, nhưng diện tích hải đảo lớn, hơn nữa những sinh sống ngoài quân đội thì còn ít cư dân đảo, nên những cơ sở hạ tầng cần thiết đều đủ, ví dụ như hợp tác xã cung ứng, trạm rau quả, trạm thịt linh tinh.