Đại mỹ nhân đến đảo hoang những năm 70 - Chương 72

Cập nhật lúc: 2026-01-20 10:55:34
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Chúng chỉ thôi chứ ý gì , bà gì mà cuống lên thế."

 

" đấy, chẳng lẽ đến lời cũng cho nữa ."

 

Chị Ngô lười chẳng buồn đôi co với họ, đúng căn nhà phân cho Hoắc Kiêu thẳng tới đó.

 

Trên tay chị cầm chổi, hốt rác, giẻ lau và các thứ đồ dùng khác. Biết Hoắc Kiêu sắp dọn , chị định bụng qua giúp dọn dẹp một tay.

 

Mấy phụ nữ lời chua ngoa thấy cảnh , nhịn mà lẩm bẩm nhỏ tiếng phía .

 

"Bà cái bà Ngô Nhị Ni kìa, bà cũng thật là mặt dày, ngày nào cũng sấn sổ đến mặt Hoắc doanh trưởng, thấy ngại !"

 

"Ai mà , Hoắc doanh trưởng trai như thế, bên đoàn văn công khối cô đang nhắm tới kìa, Ngô Nhị Ni cũng chẳng thèm soi gương xem trông như thế nào."

 

Mấy chị Ngô mắng cho một trận nên lúc giọng phần hạ thấp nhiều, nhưng ngờ Hoắc Kiêu đang ngay lưng họ, sót một lời nào.

 

"Mấy vị chị dâu, xong ? Nếu đủ thì cần mượn cái loa phóng thanh bên bộ phận tuyên truyền để các chị tiếp ?"

 

Âm thanh bất thình lình vang lên lưng khiến mấy họ giật nảy .

 

Quay , thấy chính là Hoắc Kiêu, mặt mũi ai nấy đều trắng bệch .

 

"Cái đó... Hoắc doanh trưởng, chúng chỉ nhăng cuội thôi, đừng để tâm, đừng để tâm nhé!"

 

Chẳng ai ngờ lúc lưng chính chủ thấy, mà đó còn là Hoắc Kiêu!

 

Hoắc Kiêu ở quân khu cũng tiếng , trai, năng lực giỏi, cái chính là chính trực vô tư, thiết diện vô tư đến cực điểm. Họ chẳng mảy may nghi ngờ việc Hoắc Kiêu sẽ đem những lời báo cáo trực tiếp cho lãnh đạo, định cho họ cái tội ác ý hãm hại!

 

Nghĩ đến đây, chân cẳng mấy bắt đầu run rẩy.

 

"Chúng sai , thật sự sai , tuyệt đối dám bậy nữa ..."

 

Hoắc Kiêu vô cảm họ, xác định mấy thật sự nhận thức lầm của mới lên tiếng.

 

"Sau xin hãy cẩn trọng lời ."

 

Mặc dù quá nhiều lời trách móc, nhưng vẫn sợ đến xanh mặt.

 

"Biết , yên tâm, chúng nhất định sẽ bậy nữa!"

 

Nói xong, mấy giải tán nhanh như một làn khói, nhưng chân mày Hoắc Kiêu vẫn giãn .

 

Mặc dù và chị Ngô đều hiểu rõ quan hệ của họ đơn thuần là bạn bè, hoặc giống như chị em .

 

Chị Ngô hơn ba mươi tuổi , con cái cũng gần mười tuổi , thì chuyện gì mờ ám với .

 

những kẻ thích đưa chuyện thì vẫn cứ đưa chuyện thôi.

 

, ngay khi sân, Hoắc Kiêu bảo chị Ngô cần giúp nữa, tự .

 

Chị Ngô những lời đám ngoài , nhưng thấy Hoắc Kiêu bảo thì chị cũng nài nỉ thêm.

 

Nhìn Hoắc Kiêu mấy việc một cách thoăn thoắt, chị Ngô thầm cảm thán trong lòng.

 

Chưa kết hôn, trong nhà phụ nữ, quả nhiên cái gì cũng tự học tự .

 

như thì nếu cô gái nào gả thì chắc chắn sẽ hưởng phúc nhiều lắm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-my-nhan-den-dao-hoang-nhung-nam-70/chuong-72.html.]

 

Chẳng cô gái nào phúc đức thế mới gả cho Hoắc Kiêu.

 

Chị Ngô vốn dĩ định giới thiệu họ hàng nhà đẻ cho Hoắc Kiêu, nhưng nghĩ nghĩ thấy trèo cao nổi.

 

Một thanh niên ưu tú như Hoắc Kiêu, ít nhất cũng là các cô gái bên đoàn văn công trở lên mới xứng tầm.

 

Vừa xinh ưu tú, gia thế và công việc đều , như mới xứng đôi với Hoắc Kiêu chứ.

 

Chị thấy cái cô hoa khôi đoàn văn công Trần Dĩnh đấy!

 

Mặc dù chị Ngô mới chỉ xem đoàn văn công biểu diễn một , nhưng ấn tượng cực kỳ sâu sắc với cô gái tên Trần Dĩnh đó. Không chỉ múa , mà còn là cháu gái của vợ Sư trưởng Hồ, gia thế thì khỏi bàn .

 

Hoắc Kiêu mà ở bên Trần Dĩnh thì đúng là một đôi trời sinh mà.

 

Chị Ngô ngờ mới nhắc tới Trần Dĩnh xong, lúc đang đường về nhà thì gặp ngay cô .

 

Trần Dĩnh mặc đồng phục đoàn văn công, bộ váy ôm sát tôn lên vòng eo thon nhỏ, tay cầm một chiếc túi da bò nhỏ, chân giày cao gót, trông chẳng khác nào một quý cô thời thượng bước từ tranh vẽ.

 

Chị Ngô rời mắt nổi.

 

Sau đó liền thấy Trần Dĩnh dừng mặt , hỏi một câu: "Đại tỷ , chị nhà mới của Hoắc doanh trưởng - Hoắc Kiêu ở ?"

 

Chị Ngô từ chỗ Hoắc Kiêu nên tất nhiên là nhà mới của , chỉ là...

 

"Đồng chí Trần Dĩnh, cô tìm Hoắc Kiêu việc gì ?"

 

Trần Dĩnh mấy ngạc nhiên khi đối phương nhận .

 

Cô là hoa khôi của đoàn văn công, thực sự khá nổi tiếng. Chắc là chị gái cũng từng xem cô biểu diễn hoặc khác nhắc tới cô .

 

Trần Dĩnh mỉm giải thích: "Cô và chú của em bảo em sang gọi Hoắc doanh trưởng qua nhà ăn cơm. Nghe hôm nay chuyển nhà, nên định ăn mừng một chút."

 

Chị Ngô lúc mới hiểu , ngạc nhiên khi Trần Dĩnh thật sự là cháu gái Sư trưởng Hồ, vui mừng chỉ đường cho cô .

 

"Ở ngay chỗ kìa, để dẫn cô ?"

 

Trần Dĩnh lịch sự mỉm , xua tay từ chối.

 

"Không cần ạ, em tự qua đó ."

 

Nói xong, cô chào chị Ngô lập tức tới nhà mới của Hoắc Kiêu.

 

Vì hôm nay khá nhiều đồ đạc cần dọn dẹp nên Hoắc Kiêu khóa cổng sân, chỉ khép hờ để nếu bên ngoài ai gọi thì thể thấy nhanh nhất.

 

Trần Dĩnh thấy tiếng động ở cổng sân, do dự một chút, cuối cùng vẫn trực tiếp đẩy cửa bước .

 

Trước khi tới cửa phòng, cô mới nhanh ch.óng chỉnh đốn trang phục, tự tin gõ lên cánh cửa phòng đang mở toang.

 

"Hoắc doanh trưởng."

 

Lúc đó Hoắc Kiêu đang ở phòng khách di chuyển cái tủ. Vì sợ hỏng quần áo, chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ.

 

Nghe thấy giọng xa lạ của phụ nữ ở cửa, nhanh ch.óng vớ lấy chiếc áo ngắn tay bên cạnh mặc , đồng thời trong đáy mắt cũng thoáng hiện lên một tia phiền muộn.

 

"Cô là ai?"

 

 

Loading...