Đại mỹ nhân đến đảo hoang những năm 70 - Chương 68

Cập nhật lúc: 2026-01-20 10:55:30
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đỗ Minh Nguyệt đến sáng hôm mới kết quả cuối cùng công việc giao cho ai. như cô dự đoán, quả nhiên là giao cho cả.

 

Không hai , mà là tính cách cả trầm hơn, công việc đối với sẽ phù hợp hơn nhiều.

 

Còn hai ư?

 

Anh quen tự do tự tại, tính tình phóng khoáng, thực sự mấy thích hợp với kiểu công việc gò bó .

 

Hơn nữa cô thấy cả và hai thương lượng vẻ êm , sáng hai em vẫn còn .

 

Thế thật , vẫn là một gia đình hòa thuận!

 

Sau khi Triệu Kim Hoa sang với vợ chồng Hoàng Linh về việc để con trai cả Đỗ Vũ Kỳ tiếp nhận công việc, dì Hoàng Linh liền cho hôm nay dì sẽ tìm thời gian sang đ.á.n.h tiếng với bên nhà họ Hoàng, đó về sẽ chốt thời gian dẫn Đỗ Vũ Kỳ lên trấn thủ tục bàn giao.

 

Vậy là chuyện công việc giải quyết thỏa. Đỗ Vũ Kỳ cũng quên lời hứa với Đỗ Minh Nguyệt từ hôm , hôm nay sẽ đưa cô lên trấn tìm mối đổi phiếu.

 

May mà hôm nay công tác trấn, nên cần xin nghỉ đặc biệt.

 

Triệu Kim Hoa hai em trấn, chỉ dặn dò Đỗ Vũ Kỳ chăm sóc em gái cho , đồng thời còn Đỗ Vũ Kỳ đưa Đỗ Minh Nguyệt cửa hàng cung tiêu mua hai bộ quần áo may sẵn.

 

Hôm vì tình cờ gặp chuyện của Hoàng Hạo Nhiên và Hứa T.ử Văn nên bà kịp mua quần áo cho con gái, chỉ mới chọn hai xấp vải, hôm nay định bụng bù đắp .

 

Đỗ Minh Nguyệt thấy vội vàng xua tay từ chối.

 

Đùa , quần áo may sẵn ở cửa hàng cung tiêu đắt chẳng , còn bằng đồ vải trơn cô tự may, cô mới thèm!

 

"Mẹ, con thích mấy bộ quần áo đó , đừng mua ạ, thật đấy."

 

Thấy Đỗ Minh Nguyệt thật sự thích, Triệu Kim Hoa đành thôi: "Vậy , đợi dịp đưa con lên thành phố mua quần áo , cũng từng lên thành phố nữa, lúc đó cả nhà cùng !"

 

"Vâng ạ, đến lúc đó con cũng sẽ chọn cho những bộ thật !" Đỗ Minh Nguyệt híp mắt đồng ý.

 

Nói chuyện qua vài câu, Đỗ Minh Nguyệt cùng cả Đỗ Vũ Kỳ bắt đầu khởi hành lên trấn.

 

Kết quả điều khiến cô ngờ tới là bước khỏi cửa nhà thấy tiếng từ nhà hàng xóm truyền tới.

 

Hơn nữa giọng, chủ nhân tiếng dường như là dì Hoàng Linh?

 

Chuyện ?

 

Đỗ Vũ Kỳ và Đỗ Minh Nguyệt , hai em đều cảm thấy gì đó , bèn bước chân, sang nhà bên cạnh .

 

Vừa bước cửa thấy dì Hoàng Linh mắng: "Cái thằng con nhẫn tâm , mới về ba ngày . Dì ngay tối qua mày với Lệ Lệ xì xào bên tai dì là điềm mà. Nào là nhiệm vụ ở bộ đội của cả bận lắm, về cũng lâu , chắc sắp ... Dì còn tưởng sớm nhất cũng đợi thêm hai ngày nữa, ngờ mày định ngay hôm nay. Được, lắm, mày , nhất là đừng về nữa!"

 

Hai em xong lập tức hiểu chuyện gì. Hóa là Hoắc Kiêu sắp rời , ngoài dự kiến là ngay trong ngày hôm nay.

 

là nhanh thật, mới về ba ngày.

 

Chỉ là nếu tính cả thời gian đường thì kỳ nghỉ cũng mười ngày .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-my-nhan-den-dao-hoang-nhung-nam-70/chuong-68.html.]

Trong nhà, Hoắc Kiêu cực kỳ bất lực, mà ở cũng chẳng xong.

 

Tối qua cố ý nhờ em gái "tiêm phòng" cho hai ông bà, tưởng rằng họ sẽ chút chuẩn tâm lý cho việc rời . Không ngờ khi định định hôm nay sẽ , đỏ hoe mắt bật luôn.

 

Ai quen dì Hoàng Linh cũng dì là mạnh mẽ thế nào, tính tình kiên cường, dù khổ cực mệt mỏi đến cũng rơi một giọt nước mắt.

 

Ngay cả chuyện của em gái và nhà họ Hứa đó, dì cũng chỉ đỏ mắt vì tức giận, mà bây giờ nước mắt cứ thế trào .

 

Hoắc Kiêu thấy đau đầu, thêm vài phần áy náy.

 

"Mẹ, con sẽ về mà, thật đấy. Con chỉ là bộ đội việc thôi."

 

Hoàng Linh hiểu những đạo lý , nhưng chẳng là vì bà nỡ xa con . Vừa định thêm gì đó thì từ khóe mắt bỗng thấy hai em nhà họ Đỗ đang tần ngần ở cổng. Khi ánh mắt dừng Đỗ Minh Nguyệt, Hoàng Linh càng to hơn.

 

Con dâu của bà, Minh Nguyệt của bà ơi!

 

Bà còn đang định nhân mấy ngày con trai ở nhà để hai đứa tiếp xúc nhiều hơn một chút, ai dè cái thằng con trời đ.á.n.h hôm nay đòi !

 

Nó mà , Minh Nguyệt tính đây, e là bao lâu nữa con bé sẽ những trai khác theo đuổi mất thôi.

 

Nghĩ đến đây, Hoàng Linh thật sự đau lòng chịu nổi.

 

Lại sang Hoắc Kiêu, sự quyến luyến trong ánh mắt giảm nhiều, đó là vài phần oán trách và "hận sắt thành thép".

 

Hoắc Kiêu: "?"

 

Trơ mắt đổi sắc mặt, mờ mịt hiểu gì.

 

Đỗ Minh Nguyệt và Đỗ Vũ Kỳ ở cổng thấy dì Hoàng Linh chuyện gì to tát, chỉ là nỡ xa con trai, hai liền ý tứ rời .

 

đây cũng là việc riêng nhà , hãy để gian cho họ tự giãi bày nỗi lòng ly biệt.

 

Hai em tiếp tục lên đường tới trấn. Có điều nghĩ đến cảnh tượng thấy ở nhà họ Hoắc, cả hai đều khỏi cảm thán.

 

"Anh Hoắc mới về hai ba ngày . Em đó bảy tám năm về nhà, hèn chi dì Hoàng Linh nỡ xa như ."

 

Đỗ Minh Nguyệt xong khẽ thở dài.

 

Đỗ Vũ Kỳ gật đầu.

 

"Anh Hoắc thực sự từ lúc lính đến giờ từng về nhà nào. Tuy nhiên mỗi tháng đều định kỳ thư về, báo cáo tình hình của cho gia đình, chú Hoắc và dì cũng cần lo lắng quá ."

 

Thực khá hiểu Hoắc Kiêu, lẽ hai cùng sự nỗ lực lăn xả trong sự nghiệp, thể tâm ý dấn đó.

 

Nói thì cũng đúng, chỉ là sự ly biệt bao giờ cũng mang theo nỗi bùi ngùi.

 

Giống như cô , rõ ràng chẳng quen Hoắc Kiêu bao lâu, nhưng nghĩ đến việc sắp rời cũng thấy chút man mác buồn.

 

cô hiểu, nỗi buồn đơn thuần chỉ là phản ứng bình thường khi sắp chia tay một quen mà thôi.

 

 

Loading...