Còn Hoắc Kiêu, thấy trong mắt David tràn ngập hình bóng em gái , mà trong mắt em gái cũng chỉ David, vốn định lên tiếng nhưng cuối cùng lặng lẽ cùng Đỗ Minh Nguyệt chỗ khác, đồng thời tảng đá đè nặng trong lòng bấy lâu nay cũng rơi xuống.
Cả nhà ba khi về phía bên cạnh, Đỗ Minh Nguyệt bỗng nhiên nghiêng đầu híp mắt .
“Lần thể yên tâm , đúng ?”
Hoắc Kiêu ngẩn , mất vài giây mới bật , bất đắc dĩ :
“Ừm, yên tâm .”
vẫn chút thắc mắc, tự cho rằng sự quan tâm của đối với hôn sự của em gái kín đáo, từng với ai, thậm chí ngay cả cha cũng tiết lộ, ngờ Đỗ Minh Nguyệt nhận .
Sao cô .
Như Hoắc Kiêu đang nghĩ gì trong lòng, Đỗ Minh Nguyệt bí hiểm nhướn mày, :
“Muốn em ? Cái mà, chỉ thể cảm nhận, thể bằng lời!”
Nói xong Đỗ Minh Nguyệt liền tăng tốc chạy bước nhỏ nhà, bước chân nhẹ nhàng, vô tình khiến Hoắc Kiêu nhớ cảnh tượng đầu tiên gặp cô ở Hải Thị.
Lúc đó cô dường như cũng hoạt bát nhẹ nhàng như , mặc dù khi đó tình cảnh của cô hề .
Hoắc Kiêu đang chìm trong ký ức bất giác dừng bước, Đỗ Minh Nguyệt nhận thấy tiếng bước chân phía mãi vang lên, nghi hoặc đầu , liền thấy Hoắc Kiêu cứ thế yên tại chỗ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-my-nhan-den-dao-hoang-nhung-nam-70/chuong-558-full.html.]
Cô tưởng Hoắc Kiêu vẫn đang trăn trở việc cô đang lo lắng chuyện của Hoắc Lệ Lệ, trong lòng thầm nhủ tính tò mò đúng là nặng thật, nhưng miệng giải thích:
“Anh em nghĩ gì như thế nào, thì em cũng nghĩ gì như thế .”
Hoắc Kiêu , rốt cuộc cũng thoát khỏi ký ức, lời của Đỗ Minh Nguyệt, bỗng nhiên cong khóe miệng, ánh mắt trở nên vô cùng dịu dàng.
Mặc dù cô rõ ràng, nhưng hiểu hàm ý trong lời của cô.
Bởi vì họ luôn đặt đối phương trong lòng, lúc nào cũng quan tâm đến tình hình của , nên mới hiểu suy nghĩ của nhanh hơn bất kỳ ai.
Không cái gọi là "tâm linh tương thông" nào cả, chỉ sự quan tâm luôn hiện hữu, ở lúc nơi.
Giống như để ý Đỗ Minh Nguyệt, Đỗ Minh Nguyệt cũng để ý giống như .
“Được , mau nhà , lạnh nhưng Đô Đô còn lạnh đấy!”
Đỗ Minh Nguyệt xoa xoa tay, cô con gái ngốc nghếch vẫn đang sấp vai Hoắc Kiêu ngô nghê, trong mắt chỉ còn sự bất lực.
Hoắc Kiêu hồn, đưa tay sờ má con gái, mặc dù má con bé vẫn nóng hổi, cũng theo bản năng ấn con bé lòng thêm một chút, lực đạo nhẹ, nhưng thể che chắn phong ba bão táp.
Anh tăng tốc đuổi theo Đỗ Minh Nguyệt, dùng bàn tay còn sờ má cô, khi xác định cô cũng lạnh mới khẽ :
“Ừm, về nhà thôi.”
- CHÍNH VĂN HOÀN -