Còn về phía Đỗ Minh Nguyệt, gần như ngay khi trở về nhà liền tìm hai Đỗ Vũ Lâm, đó Đỗ Minh Nguyệt mang theo bất kỳ cảm xúc nào đem cảnh tượng thấy thành phố kể cho .
Đỗ Vũ Lâm xong thì chấn động một lúc lâu, đó là sự im lặng kéo dài.
Đỗ Minh Nguyệt thấy như , trong lòng cũng dễ chịu gì, nhưng càng là những lúc như thế cô càng thể để Đỗ Vũ Lâm mủi lòng.
“Anh hai, sự việc là như đó, em thể chắc chắn Lý Hâm rốt cuộc gì, nhưng em rõ với , nếu Lý Hâm thực sự chuyện gây bất lợi cho chúng , cho xưởng, em sẽ cứ thế mà bỏ qua , ... cũng sớm chuẩn tâm lý .”
Đỗ Vũ Lâm mệt mỏi vuốt mặt một cái, vùi sâu mặt lòng bàn tay, một lúc mới giọng trầm đục phát .
“Minh Nguyệt, em yên tâm , cái gì nặng cái gì nhẹ mà... Sau sẽ giảm bớt qua với , còn nữa là, nếu thực sự chuyện gì , cũng sẽ nể tình cũ .”
Có câu của Đỗ Vũ Lâm, Đỗ Minh Nguyệt yên tâm hơn nhiều, nhưng vẫn nhịn mà thêm một câu.
“Anh hai, lòng là đó, khó đoán nhất, cũng dễ đổi nhất, cũng đừng quá buồn, ít nhất thể nhân cơ hội thấu một , ?”
Đỗ Vũ Lâm chậm rãi ngẩng đầu lên, để lộ một nụ còn khó coi hơn cả .
“Đạo lý đều hiểu, nhưng thực sự coi là em , ... thực đại khái đoán định gì...”
Tiếp đó, Đỗ Vũ Lâm mới cuối cùng đem chuyện Lý Hâm và Trương Văn đến tìm Tết, hy vọng thể đưa cả hai họ đến đảo việc cùng .
Đỗ Minh Nguyệt thực sự chuyện , xong cảm thấy vô cùng kinh ngạc.
“... Anh đồng ý, cho nên đó mới mang hải sản qua tìm họ ăn bữa cơm, t.ử tế xin họ, giải thích một chút, cứ tưởng, cứ tưởng chuyện thế là qua , họ thể hiểu cho nỗi khổ của , ngờ...”
Không ngờ Lý Hâm đem phần hải sản cho hai họ ăn mang đến nhà hàng quốc doanh thành phố.
Anh và Lý Hâm dù cũng là bạn bè lớn lên từ nhỏ, đại khái cũng đoán hành động của đại diện cho điều gì, đa phần là mang hải sản qua đó chút hợp tác gì đó với của nhà hàng quốc doanh, đó mưu cầu lợi ích từ trong đó.
Lúc Lý Hâm việc từng nghĩ đến cảm nhận của ?
Trong lòng Đỗ Vũ Lâm rõ là vị gì, khó chịu, tức giận, và cả thất vọng.
nghĩ Minh Nguyệt cũng đúng, con đều sẽ đổi thôi, tuy khó lòng chấp nhận nhưng cũng buộc chấp nhận.
Đỗ Minh Nguyệt thấy hai lẽ cần ở một một lát để điều tiết tâm trạng, liền bước khỏi phòng .
Sau khi khỏi phòng Đỗ Vũ Lâm, cô mới nhớ những lời kỳ quặc của hai khi gặp họ về , hóa lúc đó chừng mực là ý .
Không ngờ Lý Hâm nhắm họ từ sớm như .
Đỗ Minh Nguyệt lạnh một tiếng, cũng lòng tham của lớn đến mức nào, liệu nuốt trôi nổi !
Mà bản hai Đỗ Vũ Lâm khi tự điều chỉnh tâm trạng trong phòng xong, đến chập tối thì ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-my-nhan-den-dao-hoang-nhung-nam-70/chuong-335.html.]
Nhìn khí thế lúc ngoài, Đỗ Minh Nguyệt đoán chừng đa phần là tìm Lý Hâm .
Quả nhiên, đó về trạng thái cả giống hệt lúc Đỗ Minh Nguyệt chuyện lúc , tức giận đến phát điên.
Đỗ Minh Nguyệt nhân lúc nhà chú ý bên , vội vàng tiến gần hỏi thăm tình hình.
Đỗ Vũ Lâm nghiến răng nghiến lợi lên tiếng.
“Thằng nhóc đó đúng là giẫm lên chúng để kiếm tiền, mới qua đó thấy nó bảo nó hải sản, cũng là ngóng cách ở , ngửi thấy mùi vị đúng là chút tương đồng với nhà chúng , nhịn liền tìm nó lý luận, kết quả thằng nhóc đó thấy phát hiện cũng thèm giả ngu nữa, trực tiếp thứ quy định chỉ chúng mới còn nó thì !”
“Sao nó thể trơ trẽn đến thế!”
Đỗ Vũ Lâm thực sự tức điên , chút tình nghĩa cuối cùng dành cho Lý Hâm cũng theo lời phát biểu trơ trẽn của mà tan thành mây khói.
Anh như rõ ràng là định coi là bạn nữa, thì dựa cái gì mà tiếp tục đối đãi với như em chứ!
“Minh Nguyệt, nghĩ , Lý Hâm chắc chắn là học cách từ tay đầu bếp ở nhà hàng thành phố, nó và nó thể tự mò thứ , là ngày mai lên thành phố rõ với đầu bếp, Lý Hâm đây là đang ăn cắp sản phẩm của xưởng chúng ?”
“Nói xong thì ?” Đỗ Minh Nguyệt hỏi ngược , “Cho dù đầu bếp chuyện , chẳng lẽ Lý Hâm thể quên cách đó ?”
Đỗ Vũ Lâm , cũng nhận nảy một ý kiến tồi tệ đến mức nào.
“ thì đây!”
Anh lúc cả cực kỳ phiền muộn lo âu, căn bản cách nào bình tĩnh để suy nghĩ kỹ biện pháp nữa.
Đỗ Minh Nguyệt thấy chỉ thể an ủi , giọng điệu nhàn nhạt.
“Anh hai, đừng lo lắng quá, thực sự là quá đề cao Lý Hâm , nghĩ xem cách mà ngay cả bao nhiêu ở xưởng thực phẩm cũng nghiên cứu , liệu Lý Hâm thể ?”
Có lẽ vì giọng điệu của Đỗ Minh Nguyệt quá đỗi bình thản, sự nôn nóng bất an của Đỗ Vũ Lâm cũng dần dần dịu .
, phía xưởng thực phẩm bao nhiêu tài, nhưng vẫn cách nào vượt qua khó khăn trong khâu chế biến, cuối cùng thậm chí còn tiếc phái đến xưởng hải sản của họ đào góc tường, thì Lý Hâm thể cách chính xác chứ?
Nghĩ thông điểm , Đỗ Vũ Lâm lập tức yên tâm hơn nhiều.
“Ây da, nãy cũng là cuống quá, ngay cả đạo lý đơn giản thế cũng nghĩ thông!”
Đỗ Vũ Lâm gượng gạo, giọng điệu cuối cùng cũng còn vẻ c.h.ế.t ch.óc như nữa.
“ chỉ sợ đến lúc đó nó chẳng , lấy danh nghĩa xưởng hải sản của chúng bán đồ, đến lúc đó chúng về đảo cũng thể kịp thời những chuyện , càng thể về đây cải chính , thế thì rắc rối to.”
Dựa theo tính khí của Lý Hâm, đoán thể sẽ thực sự như , lấy danh nghĩa xưởng hải sản đảo của họ để bán đồ do chính .