Đại mỹ nhân đến đảo hoang những năm 70 - Chương 311
Cập nhật lúc: 2026-01-20 15:06:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Còn những xem khác thấy họ thương lượng , cũng dần giải tán.
đối với chuyện xảy ở cổng xưởng, cách của mỗi một khác.
Có cảm thấy quản lý nãy phủ nhận kiên quyết như , kết quả thấy Đỗ Minh Nguyệt liền vội vàng đổi giọng gọi cô thương lượng, chuyện thế nào cũng thấy chột .
Lại chọn tin tưởng quản lý, ông chắc chắn cũng lo lắng chuyện nhầm lẫn, nên tìm hiểu chi tiết hơn chút thôi, chẳng bình thường ?
bất kể thế nào, chuyện ầm ĩ ở cổng xưởng coi như lan truyền khắp nơi.
Còn phía Đỗ Minh Nguyệt, khi theo vị quản lý sắc mặt đen xì văn phòng, cửa đóng , quản lý liền còn che giấu sự chán ghét đối với Đỗ Minh Nguyệt nữa.
"Rốt cuộc cô thế nào?"
Bây giờ ở đây ngoài, sự thật rốt cuộc như thế nào, ông và Đỗ Minh Nguyệt đều hiểu rõ trong lòng, nên cũng chẳng cần thiết giả vờ nữa.
Đỗ Minh Nguyệt thấy ông giả vờ nữa, cũng trực tiếp mở lời thẳng.
"Quản lý ông câu chút nực , lẽ là hỏi ông thế nào chứ, đây hợp tác t.ử tế ông bàn, bây giờ giở những thủ đoạn , nếu trong xưởng chúng đoàn kết, e là thật sự ông cho tan rã , xưởng thực phẩm các ông tay nghề hải sản, thì chúng còn bán các ông ?"
Đỗ Minh Nguyệt quản lý bằng ánh mắt sắc lẹm, từng chữ từng câu : "Cho nên quản lý , ông đây là đẩy xưởng hải sản của chúng đường cùng!"
Đối mặt với ánh mắt sắc bén của cô, quản lý bỗng dưng chút dám thẳng cô, vội vàng dời mắt biện bạch: " ý đó, chỉ là thử xem việc kinh doanh hải sản phù hợp với chúng thôi."
"Hì hì, nhưng bất kể ông ý định đó , xưởng hải sản của chúng sẽ xuất hiện khả năng như ? Cho nên quản lý , ông gây tổn thất lợi ích lớn như cho xưởng hải sản của chúng , chẳng lẽ nên nghĩ cách đền bù cho chúng ?"
Cô chẳng cần một câu xin suông, chẳng tác dụng gì cả.
Cái cô là sự đền bù thực tế.
Ví dụ như... cung cấp cho xưởng hải sản của họ một đền bù về sản phẩm.
Quản lý Đỗ Minh Nguyệt hôm nay vớt chút lợi lộc gì thì sẽ chịu thôi, trong lòng ông mắng thầm mấy câu, nhưng nghĩ đến việc chuyện lớn lên thì ảnh hưởng đến ông thực sự còn lớn hơn, chỉ thể nén sự bực bội hỏi: "Được, cô , cô đền bù cái gì!"
"Rất đơn giản, phương pháp bảo quản thực phẩm của phân xưởng đồ hộp các ông!"
Chẳng ông đ.á.n.h cắp bí quyết hải sản của họ , cô cũng " qua ", thăm dò phương pháp bảo quản đồ hộp của họ xem .
"Cô!!"
Quản lý trừng lớn hai mắt đầy vẻ tin, thậm chí vì quá tức giận mà trọn câu.
"Đỗ Minh Nguyệt, cô đừng quá đáng quá!"
Đỗ Minh Nguyệt nhún vai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-my-nhan-den-dao-hoang-nhung-nam-70/chuong-311.html.]
"Quản lý, khi câu ông nên tự đặt tay lên lương tâm mà hỏi xem quá đáng , phương pháp chế biến hải sản của chúng và phương pháp bảo quản đồ hộp của các ông, chẳng cùng một đạo lý ?"
Đều là một phần quan trọng trong quy trình sản xuất của họ.
Quản lý thừa nhận lời cô lý, vả xưởng thực phẩm họ cũng dựa việc bảo quản đồ hộp để duy trì kinh doanh, thậm chí những xưởng thực phẩm lớn hơn khác đều công nghệ ... nhưng hễ nghĩ đến việc phương pháp cho Đỗ Minh Nguyệt, ông liền cảm thấy một trận uất ức và mất cân bằng!
Dựa cái gì chứ, đó là công nghệ trong xưởng của họ mà!
Tuy nhiên bất kể ông dùng ánh mắt hiệu cho cô đổi ý định đổi sang cách đền bù khác thế nào, Đỗ Minh Nguyệt vẫn dửng dưng hề lay chuyển.
Xưởng của họ cũng chỉ chút công nghệ là đáng để cô nhắm đến thôi, những cái khác hoặc là áp dụng cho xưởng hải sản của họ, hoặc là họ cũng , dù quy mô cũng bày đó .
Cuối cùng chính vị quản lý đó tự hờn dỗi bực bội một hồi lâu, vẫn nghiến răng đồng ý.
"Được, sẽ chuyện cho cô!"
Ông đem phương pháp thế nào để thực phẩm bên trong đồ hộp thể bảo quản lâu hơn của phân xưởng qua cho Đỗ Minh Nguyệt một chút, lúc còn nhỏ nhen mà quá chi tiết.
bấy nhiêu thôi đối với Đỗ Minh Nguyệt cũng đủ .
Dù cô cũng hy vọng hải sản của họ thể giống như những loại đồ hộp thịt đồ hộp trái cây gì đó mà bảo quản vài ba tháng nửa năm, cô chỉ kéo dài thời gian bảo quản hải sản của họ lên một tháng là .
Thời gian một tháng, đủ để hải sản của họ chạy qua chạy thêm mấy tỉnh lân cận , khi chạy tới nơi cũng thể cất giữ thêm một thời gian nữa.
Những thương gia khác hải sản của họ thể bảo quản một thời gian, cũng sẽ lo lắng bán hết hoặc hàng tích trữ quá nhiều biến chất nữa.
Cho nên khi công nghệ , lượng đơn đặt hàng hải sản của họ chắc chắn sẽ tăng lên một tầm cao mới!
Chỉ nghĩ thôi, Đỗ Minh Nguyệt cảm thấy vô cùng phấn khích!
Cuối cùng Đỗ Minh Nguyệt tươi rời khỏi xưởng thực phẩm, hai công nhân thời vụ chờ cô ở cổng, ở bên ngoài họ vẫn luôn lo lắng liệu Đỗ Minh Nguyệt bắt nạt , kết quả thấy lúc cô mặt mày rạng rỡ, liền đoán cô tuyệt đối bắt nạt, ngược khi còn gặp chuyện gì đó.
Hai , vô thức thả lỏng.
Hơn nữa Đỗ Minh Nguyệt vui vẻ, thì chứng tỏ vấn đề giải quyết, thậm chí còn thể lấy lợi lộc gì đó, hi hi, hiệu quả của xưởng hải sản họ sẽ hơn ? Cách tăng lương tiếp theo của họ cũng còn xa nữa !
Đợi khi Đỗ Minh Nguyệt trở về đảo, tất cả công nhân đảo đều đang lo lắng chờ đợi cô.
Thấy cô bình an vô sự trở về, mới thở phào một nhẹ nhõm, tiếp đó đợi nữa mà hỏi cô chuyện giải quyết thế nào, phía xưởng thực phẩm bên xử lý .
Đỗ Minh Nguyệt giấu giếm , đem chuyện xảy dọc đường kể sơ qua, khi thấy phía xưởng thực phẩm xin họ và hứa sẽ hành động như nữa, mới ngừng mắng c.h.ử.i.
"Họ còn đền bù cho xưởng chúng một chút, nhưng đền bù là hiện vật, mà là một kỹ thuật, đợi khi thành công sẽ cho ."
Việc dùng đồ hộp đựng hải sản cô còn tự thí nghiệm , nếu nếu thành công mà cho , ngược sẽ khiến thất vọng.