Đỗ Vũ Lâm chút lo lắng Đỗ Minh Nguyệt vì chuyện Đỗ Thiên Long hớt hải chạy tìm Lâm Thi Thi mà nảy sinh ngăn cách với , đây luôn chuyện nhưng thấy Đỗ Minh Nguyệt dường như gì khác lạ, lo đường đột ngược khiến Đỗ Minh Nguyệt suy nghĩ lung tung.
Vừa lúc cơ hội thích hợp, liền những lời .
Đỗ Minh Nguyệt ngẩn , đó mỉm bất lực.
“Anh hai, em mà, em cũng bao giờ trách em cả, tình cảm đều là do vun đắp mà thành, em tin đứa trẻ do ba nuôi dạy đều là đứa trẻ ngoan!”
“Em đúng, bốn em nhà đều là những đứa trẻ ngoan!”
Đỗ Vũ Lâm thế là yên tâm , tiếp tục cùng Đỗ Minh Nguyệt chuẩn đồ gửi cho em tư.
Vì thời gian gửi đồ qua bưu điện đảo khá lâu, những thứ như hải sản chế biến sẵn e là đến tay em tư quá hạn biến chất mất, nên hải sản gửi cho em tư Đỗ Vũ Lâm vẫn nhờ của xưởng Hai lúc giao hàng thì thuận tiện dặn một câu, nhờ ở nhà ăn đưa giúp cho em tư.
Còn món ăn vặt hải sản mà Đỗ Minh Nguyệt định , cô định chế biến thành các loại khô hải sản cay, món thể bảo quản lâu, cộng thêm một đặc sản khác ở địa phương, cái thì cần phiền đồng chí ở xưởng Hai nữa, lúc đó cứ từ từ gửi bưu kiện là .
Sau khi xếp xong hải sản cho em tư và lô hàng của Đại học Thượng Hải lên xe, xe vận tải của xưởng Hai cứ thế lăn bánh rời .
Mãi đến ba ngày , xe đến Đại học Thượng Hải, vẫn là của nhà ăn nhận hàng, hơn nữa động tác rõ ràng là vội vàng hơn nhiều.
“Các mà đến là nhà ăn chúng sắp sinh viên loạn lên đấy!”
Tài xế xong thì ngẩn .
“Chuyện gì thế ạ?”
“Còn vì ai cũng nhanh ch.óng ăn cái món hải sản của các !”
Tài xế phản ứng , lập tức ha hả, vội vàng giúp của nhà ăn dỡ hàng.
Đợi khi hàng dỡ xuống, nhớ tới lời nhờ vả của Đỗ Vũ Lâm, vội vàng gọi của nhà ăn , xách túi hải sản mà Đỗ Vũ Lâm gửi riêng cho em trai , qua về thông tin cá nhân của Đỗ Thiên Long.
Người của nhà ăn xong, thấy đây cũng việc gì phiền phức, liền sảng khoái đồng ý ngay.
Chỉ là ngạc nhiên.
“Không ngờ đồng chí Đỗ còn em trai ở trường đấy, chẳng lẽ là Thượng Hải ?”
Ông cứ ngỡ Đỗ Vũ Lâm là ngoài đảo!
Chuyện tài xế cũng rõ lắm, nhưng Đỗ Vũ Lâm chắc chắn là đảo.
Sau khi hai bên giao nhận xong, nhân viên nhà ăn vội vàng chuyển hải sản bếp , sinh viên xung quanh thấy, lập tức chen lấn xô đẩy, quyết định xếp hàng sớm ở cửa sổ hải sản!
Mặc dù ăn liên tục mấy bữa , nhưng vẫn thấy ngán chút nào!
Và buổi trưa, thấy cửa sổ hải sản bày nhiều hải sản hơn ngày, nhất thời hưng phấn thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-my-nhan-den-dao-hoang-nhung-nam-70/chuong-295.html.]
Cũng lúc họ mới , hóa hải sản do nhà ăn tự , mà là mua từ bên ngoài về, trong lòng ngạc nhiên chút cảm động.
Nhà ăn để cho sinh viên họ ăn uống vui vẻ thoải mái, thậm chí còn mua loại hải sản về, chứng tỏ thực sự để tâm đến vấn đề ăn uống của sinh viên.
Dĩ nhiên, khụ khụ, giá như họ thể cho loại hải sản rốt cuộc là mua ở thì mấy.
Hì hì, như thì họ thể tự ngoài mua, cần ngày nào cũng đến xếp hàng từ sớm, còn lúc nào cũng lo lắng tranh mua !
Chỉ tiếc sinh viên trong lúc đang lấy thức ăn hỏi qua chuyện , các chú các dì ở nhà ăn chỉ mỉm lắc đầu với họ, cho : “Hải sản là vận chuyển từ ngoài đảo về đấy, các cháu tự chắc là mua .”
Đừng là sinh viên, ngay cả họ là những hàng ngày tiếp xúc với hải sản còn mua về cho nhà nếm thử nữa là, tiếc là khó mua lắm.
ai cũng tính kỹ , tới đợi tài xế đến sẽ hỏi xem thể với xưởng bên đó bán lẻ một ít để họ cũng mua một ít mang về nhà ăn ?
Sau giờ cơm trưa, vẫn một sinh viên đến muộn mua hải sản, thất vọng rời .
Mà chú ở cửa sổ nhà ăn lúc mới giải phóng, chú ý đến túi hải sản để ở phía , lúc mới nhớ còn đưa hải sản cho em trai của đồng chí Đỗ.
Thế là chú vội vàng xách túi hải sản bước khỏi nhà ăn, đến cửa còn hỏi xem ai quen Đỗ Thiên Long , ở .
Sau khi hỏi hai , ngờ ngóng ngay.
Dù Đỗ Thiên Long ở trường suốt thời gian qua, ít sinh viên qua tên , đó là một sự tồn tại các thầy cô bộ môn khen ngợi hết lời, một thiếu niên thiên tài mới mười sáu tuổi mà!
Thế là sinh viên nhiệt tình chỉ đường cho chú nhà ăn, chỉ điều chú ý đến thứ chú cầm tay, mùi thơm đó mà quen thuộc đến c.h.ế.t , liền thắc mắc.
“Chú ơi, chẳng các chú để dành hải sản cho sinh viên , thế là ạ?”
Có , giọng điệu càng thêm bất phục.
“Đỗ Thiên Long đó là của các chú , dựa mà riêng một túi hải sản to thế , còn sinh viên chúng cháu xếp hàng mòn mỏi còn chẳng mua !”
“ thế đúng thế, chú cho chúng cháu một lời giải thích , quy định của nhà ăn dựa mà chỉ nhắm chúng cháu!”
Động thái ở đây nhanh ch.óng thu hút sự chú ý của ngày càng nhiều sinh viên, xong là phản ứng ngay, chú nhà ăn định đưa hải sản cho sinh viên tên Đỗ Thiên Long ?!
Làm thể như !
Hóa bọn họ ở đây vất vả xếp hàng, còn Đỗ Thiên Long thì chỉ việc đợi ăn sẵn, mà còn là một túi to như thế chứ!
Thế thì bất công quá!
Chú nhà ăn thấy những lời , ngẩn luôn.
Không chứ, chú chỉ là giúp đồng chí Đỗ một tay, đưa đồ cho em trai thôi mà, biến thành chú tư lợi ?
“Không , các cháu nghĩ sai , chú đưa hải sản cho , đúng, chú quả thực là đưa hải sản cho , nhưng hải sản chú tặng!”