Đại mỹ nhân đến đảo hoang những năm 70 - Chương 270

Cập nhật lúc: 2026-01-20 14:42:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh đưa Đỗ Thiên Long qua đó dĩ nhiên là để báo cho Lâm Thi Thi một tiếng, là để cô đừng lo lắng gì đó.

 

Anh đưa Đỗ Thiên Long qua đó chỉ một mục đích, đó chính là Lâm Thi Thi trực tiếp hứa mặt , mặt Đỗ Thiên Long rằng đừng liên lạc với họ nữa!

 

Điều quan trọng nhất là nhận một lời xin của Lâm Thi Thi, xin thằng Tư Đỗ Thiên Long!

 

Mặc dù hành động của Đỗ Thiên Long nhà lo lắng khôn nguôi, nhưng một điểm vẫn khiến Đỗ Vũ Kỳ cảm thấy an ủi, đó chính là một tấm lòng xích t.ử chân thành.

 

Ngay khi Lâm Thi Thi cần giúp đỡ, ngần ngại lên đường tìm cô ngay lập tức.

 

Loại hành động dũng cảm, chính trực , thực tế Đỗ Vũ Kỳ - một hơn hai mươi tuổi, vài năm, sớm học cách xem xét thời thế - hầu như khó thấy.

 

Anh em trai vì chuyện đả kích, sẽ bao giờ tin tưởng khác như nữa, hoặc cảm thấy thất vọng đối với những hành động tương tự.

 

Cho nên nhất định bắt Lâm Thi Thi xin vì hành động của cô !

 

Trên đường đến nhà họ Lâm, Đỗ Thiên Long rõ ràng chút kháng cự.

 

"Anh cả, chúng về nhà luôn , em đến chỗ họ nữa..."

 

Hôm qua mất mặt Lâm Thi Thi và Lâm Tiểu Soái, Đỗ Thiên Long hiện giờ một chút cũng thấy họ.

 

Tất nhiên, so với việc mất mặt, điều quan trọng nhất là hiện giờ căn bản nên đối mặt với Lâm Thi Thi thế nào.

 

Sao chị thể đối xử với như ...

 

"Tại , chuyện là cô sai!" Giọng Đỗ Vũ Kỳ kiên định, "Đứng ở góc độ của cô , em qua đây giúp cô trao cho cô sự tin tưởng cực lớn, cô nên cảm ơn, nên cảm động, chứ nên trách móc em, càng nên mặc kệ em như !"

 

"Thằng Tư, chuyện em sai, cho nên em đừng cảm thấy đối mặt thế nào, ngược chính cô mới là nghĩ xem nên xin em thế nào!"

 

Đỗ Thiên Long những lời của cả, từ từ ngẩng đầu lên, với vẻ chắc chắn.

 

"Thật... thật sự là như ạ?..."

 

Thực sự là những lời Lâm Thi Thi với ngày hôm qua nảy sinh vài phần cảm giác tự tin, cảm thấy thật sự vì đ.á.n.h tiếng mà đến, ảnh hưởng đến chị .

 

" là như , em sai."

 

Đỗ Vũ Kỳ vỗ vỗ vai .

 

"Tuy nhiên thông qua chuyện , cũng em một chuyện."

 

"Nhà chúng và Lâm Thi Thi hiện giờ còn quan hệ gì nữa , đây em nhà, thực từng đưa bố đẻ về."

 

Nói đến đây, sắc mặt Đỗ Vũ Kỳ vài phần khó coi.

 

"Chị từng về ạ?"

 

Đỗ Thiên Long quả nhiên chuyện .

 

Lúc đó luôn ở trường, đợi đến khi nghỉ học về nhà thì nhà cũng nhắc chuyện nữa, nên đến giờ vẫn Lâm Thi Thi đây từng về.

 

"Ừ, cô về vì nhớ nhung chúng , mà là đưa bố cô qua đây để tính kế hôn sự của Minh Nguyệt, bắt Minh Nguyệt lời Lâm Đông Thuận gả cho khác."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-my-nhan-den-dao-hoang-nhung-nam-70/chuong-270.html.]

Đỗ Vũ Kỳ hiện giờ cũng giấu giếm chuyện với nữa, thậm chí còn chút hối hận vì để bộ mặt thật của Lâm Thi Thi sớm hơn.

 

Đỗ Thiên Long xong, quả nhiên kinh ngạc trợn tròn mắt.

 

Tuy quá thiết với chị gái Đỗ Minh Nguyệt, nhưng cũng chị hiện giờ hải đảo tìm Hoắc , họ là vợ chồng cưới mà.

 

Cho nên Lâm Thi Thi đưa bố chị qua đây chỉ là chia rẽ chị Minh Nguyệt và Hoắc, mà ngược còn sắp đặt hôn sự của chị ?

 

Nếu là ngày hôm qua, lẽ Đỗ Thiên Long còn thể nghĩ rằng, lẽ Lâm Thi Thi chuyện .

 

hiện tại, nghĩ đến dáng vẻ của Lâm Thi Thi ngày hôm qua, trong lòng hiểu rõ, chị nghiêng lòng về phía nhà họ Lâm của họ .

 

Cho nên chuyện chị chắc chắn rõ.

 

"Sao chị thể quá đáng như thế!" Đỗ Thiên Long lúc cũng thấy tức giận.

 

"Cho nên em nhớ kỹ, Minh Nguyệt mới là nhà của chúng , còn Lâm Thi Thi nữa , ? Sau nếu cô còn tìm em nữa, đừng quản, đó cho chúng , bố sẽ xử lý ."

 

Đỗ Thiên Long mím môi nghiêm túc gật đầu.

 

"Anh cả, em sẽ ngốc như nữa."

 

Càng sẽ tin tưởng chị như nữa!

 

Thấy em trai thật sự lọt tai những lời , Đỗ Vũ Kỳ mới yên tâm, đó vội vàng đưa hướng về phía nhà họ Lâm mà .

 

Mà phía bên nhà họ Lâm, buổi sáng Đỗ Vũ Kỳ tìm đến cửa hỏi chuyện Đỗ Thiên Long dấy lên một trận sóng gió, đó liền truyền xung quanh, Lâm Thi Thi đến cửa cũng dám , chỉ mong đợi mấy ngày nữa chuyện tự lắng xuống.

 

Tuy nhiên cô lo lắng việc bàn tán lưng , điều cô lo lắng nhất vẫn là phía bên nhà họ Vương.

 

Nếu phía bên nhà họ Vương chuyện , cô đây!

 

Cũng mang đặc điểm miệng quạ đen , mới lẩm bẩm chuyện phía nhà họ Vương, liền thấy bên ngoài vang lên tiếng của Vương Tranh Lượng.

 

"Lâm Thi Thi, Lâm Thi Thi, cô ở nhà đúng , mở cửa cho !"

 

Vương Tranh Lượng, tới đây!

 

Thấy Lâm Thi Thi cứ lề mề mãi chịu mở cửa, Vương Tranh Lượng đập cửa thật mạnh.

 

" mới hỏi xung quanh , cô cả buổi sáng đều khỏi cửa, mau mở cửa cho !"

 

Nghe thấy lời , Lâm Thi Thi liền tính toán giả vờ nhà của tan tành, chỉ đành lạch bạch tới mở cửa, đó giả vờ như chuyện gì xảy , mỉm .

 

"Anh Tranh Lượng, tới đây, hôm nay chẳng đang ?"

 

"Đi ?! sắp cho tức c.h.ế.t , còn cái gì nữa!"

 

Vương Tranh Lượng bước cửa liền đen mặt quát Lâm Thi Thi một tiếng, lòng Lâm Thi Thi chùng xuống.

 

Xem chuyện của Đỗ Thiên Long tuyệt đối Vương Tranh Lượng .

 

"Cô rốt cuộc là thế nào, chẳng lẽ nhà chúng ghét Đỗ Minh Nguyệt, ghét nhà họ Đỗ đến nhường nào ? Chẳng lẽ cô quên lúc đưa bố đẻ và cả cô qua đây trêu đùa , mất mặt thế nào ? Cô lắm, mà còn liên lạc với nhà họ Đỗ, còn để cái thằng nào đó đến tìm cô!"

 

 

Loading...