Đại mỹ nhân đến đảo hoang những năm 70 - Chương 247

Cập nhật lúc: 2026-01-20 14:40:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tuy tiền đó nhiều, chỉ mười mấy đồng, nhưng với một gần như bao giờ nắm giữ tiền như Trịnh Chiêu Đệ, bấy nhiêu nhiều .

 

Ít nhất theo mức chi tiêu tiết kiệm của cô và con gái Nữu Nữu, tiền đó cũng đủ dùng trong vài tháng.

 

Thực chỉ , cô còn thấy Đỗ Minh Nguyệt cũng là phụ nữ mà thể mở xưởng, còn chạy vạy lo đủ thứ thủ tục, mua nguyên liệu, ngày nào cũng bận rộn ngơi tay.

 

Vì ở ngay sát vách nhà Đỗ Minh Nguyệt nên cô gần như tận mắt chứng kiến từng bước Đỗ Minh Nguyệt gây dựng xưởng từ con .

 

Chuyện mang cho cô một cú sốc lớn, giúp cô hiểu rằng hóa phụ nữ cũng thể giỏi giang đến thế.

 

Cô cũng là phụ nữ, lẽ cô cũng thể kiên cường hơn, nhiều việc hơn.

 

Trước đây là do cô thiếu hiểu , cũng cơ hội. Nay cô học hỏi nhiều từ Đỗ Minh Nguyệt, và cũng gan hơn.

 

Bước đầu tiên chính là dũng cảm "" với Vương Lãng và rời xa !

 

"Cô Đỗ, cũng học tập cô. sẽ đưa Nữu Nữu sống thật , để con bé điều kiện hơn!"

 

Đứng ánh trăng, đầu tiên Trịnh Chiêu Đệ mỉm một cách thoải mái, thanh thản và đầy hy vọng, còn bất kỳ sự kìm kẹp nào nữa.

 

Đỗ Minh Nguyệt vốn nhiều lời với cô, nhưng lúc cô bỗng cảm thấy lời đều ý nghĩa bằng một cái ôm.

 

Cô tiến lên, nhẹ nhàng ôm lấy Trịnh Chiêu Đệ.

 

"Chị chắc chắn sẽ , cố lên!"

 

Trịnh Chiêu Đệ ngẩn , hốc mắt lập tức cay cay, ngập ngừng mãi mới dám đưa tay ôm Đỗ Minh Nguyệt.

 

" sẽ , nhất định sẽ ..."

 

Trịnh Chiêu Đệ lau nước mắt, nghĩ đến việc nếu ngày mai thực sự ly hôn thành công với Vương Lãng thì chỗ ở cũng là một vấn đề.

 

may là cô nghĩ .

 

"Cô Đỗ, mấy ngày tới sẽ hỏi xem dân làng ai cho thuê phòng . khi thuê nhà, thể... thể ngủ tạm ở xưởng ? còn thể giúp trông coi nhà xưởng nữa!"

 

Trịnh Chiêu Đệ thực sự còn nơi nào để , nhà Đỗ Minh Nguyệt thì cô chắc chắn thể tiếp tục ở , xưởng bên buổi tối , cô thể đưa con gái ngủ tạm ở đó vài ngày.

 

Đỗ Minh Nguyệt vốn định bảo cô cứ ở nhà vài ngày, nhưng thấy Trịnh Chiêu Đệ thì đoán là cô ngại.

 

Về phần nhà xưởng, buổi tối đúng là để trống.

 

"Được, nếu chị ngại thì thể ở tạm bên đó. Còn chuyện nhà cửa thì vội, cứ từ từ tìm, tìm nơi nào phù hợp mới ."

 

Thực Đỗ Minh Nguyệt cảm thấy so với nhà đảo, khu nhà cũ cô và hai thấy ở gần xưởng thực phẩm thành phố ban ngày phù hợp với Trịnh Chiêu Đệ và Nữu Nữu hơn.

 

gần đó cũng trường học, Nữu Nữu cũng đến tuổi học , còn học gần đó nữa.

 

Có điều thành phố và đảo cách xa , ngày nào cũng tàu qua , tiện cho cô lắm.

 

Thôi thì cứ xem ý Trịnh Chiêu Đệ thế nào , nếu cô tìm nhà ưng ý đảo, cô sẽ gợi ý chuyện .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-my-nhan-den-dao-hoang-nhung-nam-70/chuong-247.html.]

 

Trịnh Chiêu Đệ một nữa cảm ơn cô.

 

Khi hai về đến nhà, Nữu Nữu ngủ say , nhưng con bé phòng Đỗ Minh Nguyệt ngủ mà gục ghế sofa.

 

Nghe Hoắc Kiêu , khi ngủ con bé cứ chằm chằm cửa chờ Trịnh Chiêu Đệ về, đó mệt quá mới ngủ sofa.

 

Ngay cả lúc đang ngủ, miệng con bé vẫn lẩm bẩm: "Đừng đ.á.n.h nữa".

 

Trịnh Chiêu Đệ xong, mắt đỏ hoe.

 

Con gái lo lắng cho cô như , lòng cô xót xa cho .

 

"Chị bế Nữu Nữu phòng ngủ , vất vả cả ngày ."

 

Đỗ Minh Nguyệt thấy thời gian còn sớm, liền bảo Trịnh Chiêu Đệ đưa con ngủ.

 

Hôm nay cô đ.á.n.h, chuyện với chị Xuân Anh hồi lâu, cả thể chất lẫn tinh thần đều căng như dây đàn, đúng là cần nghỉ ngơi thật .

 

Trịnh Chiêu Đệ cũng từ chối, cảm ơn Đỗ Minh Nguyệt thêm một nữa nhẹ nhàng bế Nữu Nữu phòng cô.

 

Sau khi cô phòng đóng cửa , Đỗ Minh Nguyệt mới vội vàng hỏi Hoắc Kiêu và hai xem khi họ , phía Vương Lãng tình hình gì.

 

Chuyện kể lể Đỗ Vũ Lâm là rành nhất, cái miệng liến thoắng kể chuyện nhanh.

 

Sau khi cô và Trịnh Chiêu Đệ rời , Vương Lãng đương nhiên cam tâm, định đuổi theo nhưng Hoắc Kiêu chặn ngay lập tức.

 

Vương Lãng là đối thủ của Hoắc Kiêu, dù lúc đang nóng giận tay với cũng chẳng thu chút lợi lộc nào.

 

Cuối cùng Đỗ Vũ Lâm và Hoắc Kiêu đưa Nữu Nữu về bên , còn Vương Lãng thì giữa sân nhà c.h.ử.i rủa một tràng, bao gồm cả Trịnh Chiêu Đệ, Đỗ Minh Nguyệt và Hoắc Kiêu.

 

"... Cái tên cũng chỉ giỏi bắt nạt phụ nữ thôi, chứ đối mặt với những đàn ông cứng cỏi như tụi là nhát như cáy ngay!"

 

Đỗ Vũ Lâm mặt dày tự xếp hàng ngũ đàn ông cứng cỏi.

 

Nghĩ đến cảnh Hoắc Kiêu chỉ dùng hai chiêu khống chế Vương Lãng, lòng Đỗ Vũ Lâm cũng tràn đầy nhiệt huyết. Lúc Đỗ Minh Nguyệt về, còn bàn với Hoắc Kiêu xem khi nào rảnh nhờ dạy cho vài chiêu.

 

Hoắc Kiêu đương nhiên từ chối, nhưng từ ngày mai đơn vị việc , chỉ thể dạy Đỗ Vũ Lâm buổi tối.

 

Đỗ Vũ Lâm cũng ý kiến gì, dù nhà cũng tìm xong, chắc cũng dọn ngoài sớm thế .

 

Đợi đến khi tết về quê vinh quy bái tổ, chỉ phận công nhân mà ngay cả võ nghệ cũng tiến bộ, chẳng sẽ khiến đám ở quê lác mắt !

 

Đỗ Vũ Lâm dường như mơ đến cảnh phô diễn võ lực mặt đám em ở quê, thấy ánh mắt kinh ngạc, ngưỡng mộ và nể phục của bọn họ.

 

Đỗ Minh Nguyệt thì chẳng gì về giao kèo giữa hai đàn ông, khi Vương Lãng chỉ giỏi mồm mép, dọa dẫm rằng họ chỉ giúp một lúc chứ giúp cả đời, đợi cô về nhà sẽ cho cô tay, cô cũng lạnh lùng khẩy.

 

Hắn chắc còn , Trịnh Chiêu Đệ hạ quyết tâm ly hôn với .

 

Còn đó mà mơ cô về nhà trâu ngựa cho bắt nạt ?

 

 

Loading...