Mấy bà chị mỗi xách một cái giỏ, trong giỏ đựng trứng gà, thịt, còn cả rau xanh nhà tự trồng, thấy cô tới, vội vàng chen đến mặt cô nịnh nọt .
"Hì hì, đồng chí Đỗ , cô xong việc , đang định về nhà . Ôi cô cô bận rộn suốt thời gian qua kìa, trông gầy hẳn! Nhà còn mấy quả trứng gà ăn, cô cầm về bồi bổ cơ thể !"
"Trứng gà thì đáng gì, đây thịt , ăn thịt mới sức, đồng chí Đỗ, cô cầm lấy mau!"
"Rau cũng ngon lắm, đồng chí Đỗ..."
Đỗ Minh Nguyệt sự nhiệt tình của mấy cho dở dở , nhưng trong lòng cũng rõ ràng, mục đích tặng đồ của họ ngoài việc cô chọn họ khi tuyển .
Khó khăn lắm đảo mới mở một cái xưởng, nếu họ xưởng việc thì sẽ là công nhân viên chức, là lương định , ai mà chẳng chằm chằm cơ hội chứ.
Chỉ là mặc dù Đỗ Minh Nguyệt thể thấu hiểu tâm trạng nôn nóng của họ, nhưng thể chuyện nhận quà để cho họ xưởng .
Như chẳng cùng tính chất với hối lộ ?
Cô liếc qua khóe mắt, phát hiện chỉ mấy bà chị vây quanh , mà còn ít dù ghé sát nhưng tai thì dựng cao lên, rõ ràng đều đang quan tâm đến câu trả lời của Đỗ Minh Nguyệt.
Bị nhiều đôi tai chú ý như , Đỗ Minh Nguyệt dĩ nhiên càng thể phạm sai lầm.
Cô giơ tay lên, ngăn tiếng của mấy bà chị , nghiêm túc họ.
"Các chị ơi, em tâm trạng xưởng việc của các chị, em cũng thể hiểu , nhưng hiện tại xưởng cần tuyển bao nhiêu , tuyển như thế nào, em vẫn thể tùy tiện đưa kết luận , vì cái xưởng cũng em quyết định, là để cho đại đa quần chúng đảo chúng việc , tiền tiêu, em bắt buộc sự công bằng mới ."
"Đến lúc đó đợi em định quy tắc và điều kiện tuyển dụng cụ thể, đợi đến thời gian thích hợp, em sẽ chọn một ngày thông báo cho đến tham gia ứng tuyển."
"Đến lúc đó chỉ cần là phù hợp điều kiện, bất kể là ai, bất kể quan hệ gì với em, là bạn bè cũng , là kẻ thù xích mích cũng thế, em đều sẽ công bằng chính trực để họ xưởng việc!"
"Cho nên cứ tạm thời cứ lo cuộc sống của cho , đợi thông báo của em nhé. Còn mấy thứ trứng gà, thịt, rau , các chị kiếm cũng chẳng dễ dàng gì, mang về nhà tự ăn ạ."
"Vậy nhé, em về đây, thời gian tới đừng đến tìm em nữa nhé, nếu em cũng khi nào mới thể tĩnh tâm định các hạng mục tuyển dụng ."
Có lời của Đỗ Minh Nguyệt, tất cả những mặt đều sững sờ.
thể phủ nhận rằng, lời của Đỗ Minh Nguyệt khiến tâm trạng lên theo, trong lòng cũng hy vọng.
Tuyển chọn công khai, cũng nghĩa là họ đều cơ hội!
Một gia đình điều kiện , đồ để tặng, dĩ nhiên là càng vui mừng hơn.
Còn những tặng đồ, cũng chỉ thể dẹp bỏ ý định đó.
Quan trọng nhất là Đỗ Minh Nguyệt còn , nếu còn đến phiền cô, cô còn bao giờ mới nghĩ xong cách tuyển dụng nữa!
Cho nên cho dù họ nôn nóng đến mấy, cũng chỉ thể kìm nén tâm trạng, ngoan ngoãn chờ đợi, hơn nữa còn , đều quyết định để mắt đến những khác đừng để ai phiền Đỗ Minh Nguyệt thì hơn.
Tạm thời giải quyết xong chuyện tặng quà cửa , Đỗ Minh Nguyệt mới thở phào nhẹ nhõm.
nghĩ đảo việc nhiều, mà đây rốt cuộc cũng chỉ là một xưởng chế biến hải sản, thực chỉ cần là chân tay nhanh nhẹn đều thể công việc .
Người nhiều như , mà vị trí thì chẳng bao nhiêu, cô quả thực nghĩ một cách để sàng lọc một phần mới .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-my-nhan-den-dao-hoang-nhung-nam-70/chuong-220.html.]
sàng lọc thế nào đây?
Câu hỏi khiến Đỗ Minh Nguyệt chút đau đầu, nhất thời quyết định .
Tuy nhiên cô còn kịp tĩnh tâm suy nghĩ kỹ, thì bỗng nhiên thấy ngoài cửa truyền đến giọng của một bà chị.
"Đồng chí Đỗ nhà ? Đồng chí Đỗ ơi!"
Cô hồn, vẻ mặt chút thiếu kiên nhẫn.
Chẳng cô mới ở bên ngoài là bảo đừng đến tìm cô , vẫn thế nhỉ!
Hoắc Kiêu thấy cô từ ngoài về cứ thẩn thờ ghế sofa suy tư, giờ thấy tiếng bên ngoài lộ rõ vẻ phiền muộn, bèn dậy .
"Để xem thế nào, em cứ nghỉ ."
Nếu thực sự là đến tìm Đỗ Minh Nguyệt để cửa , sẽ trực tiếp cô đuổi là .
Đỗ Minh Nguyệt , một cái đầy cảm kích.
Phải là thời gian qua Hoắc Kiêu quả thực giúp nhiều.
Ở nhà nấu cơm, giờ còn giúp ứng phó với bên ngoài.
Chao ôi, đây chẳng là câu " phòng khách, nhà bếp" .
Đỗ Minh Nguyệt nghĩ đến đây, nhịn che miệng thầm.
Còn Hoắc Kiêu mấy ngày nay hồi phục ngày càng , đến mức cần chống gậy cũng thể tự do .
Cho nên lúc trực tiếp ngoài.
Kết quả tới cửa thấy đúng là một phụ nữ, nhưng thu hút sự chú ý của nhất là bên cạnh bà .
"Đỗ Vũ Lâm?!"
Hoắc Kiêu ngạc nhiên một lúc, đó liền rảo bước về phía cửa, với :
"Đến ."
Vì Hoắc Kiêu thường xuyên ở bên ngoài, Đỗ Vũ Lâm và cũng quá thiết, mặc dù bây giờ thể là em rể danh nghĩa của , nhưng Đỗ Vũ Lâm cũng thể trực tiếp gọi là em rể ngay , ngược càng quen gọi là Hoắc hơn.
Anh hắc hắc, đáp : "Anh Hoắc, em đến !"
"Được, đến là , , nhà thôi!"
Hoắc Kiêu vốn định giúp Đỗ Vũ Lâm xách hành lý, nhưng Đỗ Vũ Lâm vẫn còn nhớ chuyện Hoắc Kiêu thương, dám để xách chứ, vả đồ đạc của cũng nặng.
Sau một hồi từ chối, Hoắc Kiêu cũng ép nữa, tiên cảm ơn phụ nữ đưa Đỗ Vũ Lâm tới một tiếng, đó dẫn Đỗ Vũ Lâm trong nhà.
Đỗ Vũ Lâm đường mấy ngày trời, nhưng lẽ vì còn trẻ, cộng thêm tâm trạng phấn khích, nên cảm thấy mệt mỏi là bao, thậm chí lúc còn tâm trí quan sát nơi ở của Đỗ Minh Nguyệt và Hoắc Kiêu.