"A! Bây giờ xin thì ích gì, chị váy của ! Hôm nay mới mặc đấy!"
Trần Dĩnh sắp tức c.h.ế.t , đồng thời trong lòng cũng lo lắng.
Váy của cô bây giờ bẩn , lát nữa còn gặp họ hàng nhà Xa Trạm Tân thế nào , ăn mặc bẩn thỉu thế thì thể thống gì!
Chị Ngô định lấy khăn tay lau sạch cho cô, kết quả tay còn chạm váy của Trần Dĩnh cô gạt phăng .
"Chị đừng động váy của !"
Ai tay chị bẩn , dính dầu chứ!
Vẻ mặt chán ghét của Trần Dĩnh lộ rõ ngoài.
Chị Ngô tuy lòng cũng thoải mái, nhưng dù cũng sai, chỉ đành kiên nhẫn giải thích: "Đồng chí Trần Dĩnh, chỉ giúp cô lau một chút thôi."
" bảo chị đừng động !" Cô chị Ngô, càng càng thấy giận, "Chị mang theo đống đồ nước dầu lên tàu, chị giữ đồ cho cẩn thận, cứ sát cạnh , bây giờ bẩn váy của , chị hài lòng ! Chị hôm nay việc gì , chị hôm nay đối với quan trọng thế nào !"
Chị Ngô tính tình đến mấy cũng thể cứ để cô chỉ thẳng mặt mắng như .
Đến đất còn ba phần tính nóng nữa là!
"Là sai, nhưng đang xử lý cho cô , cô chịu, cô còn nữa?"
"Hả, chị còn dám nổi cáu với !" Trần Dĩnh tức đến bật .
Người xung quanh thấy tiếng động bên cũng lũ lượt vây , nhanh hiểu rõ đầu đuôi sự việc.
Cũng đơn giản thôi, chính là chị Ngô bẩn váy của Trần Dĩnh.
Có chứng kiến bộ sự việc cảm thấy Trần Dĩnh quá lấn lướt, nhịn giúp chị Ngô.
"Đồng chí Trần Dĩnh, cô thôi , chị Ngô cũng cố ý, vả chẳng xin cô , là cô chịu thôi..."
"Xin thì ích gì, váy của chị hủy !"
"Cái mà gọi là hủy , về nhà để chị Ngô giặt sạch cho là mà, vết giặt ."
" đấy, tính khí cô lớn quá nhỉ, bình thường nhận đấy."
Tiếng xì xào bàn tán của nhanh ch.óng lọt tai Trần Dĩnh, cô càng thêm tức giận, nhưng một nỗi uất ức thể phát tiết.
Họ thì cái gì chứ, cái váy bây giờ giặt xong khô ngay , cô đang cần mặc ngay lập tức!
thấy đám dân quê mấu chốt của vấn đề, chỉ giặt váy giặt váy, cô dậm chân một cái, tức giận hét lớn bảo họ tránh .
Cô cảm thấy mà còn ở với họ thêm nữa chắc chắn sẽ tức đến sinh bệnh mất.
Rời khỏi đảo Hải, rời khỏi cái nơi đám dân quê !
Lúc , mong thực hiện những ý nghĩ đó càng đạt đến đỉnh điểm!
Chị Ngô thấy cô định , nghiến răng một cái, trực tiếp móc từ trong túi năm đồng tiền.
"Đồng chí Trần Dĩnh, tuy giàu bằng cô, nhưng cái váy là do bẩn, nhận . Cô cho giặt cũng , thôi thì đưa tiền cho cô, cô tự thành phố đến tiệm giặt là mà giặt!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-my-nhan-den-dao-hoang-nhung-nam-70/chuong-195.html.]
Trong thành phố một tiệm giặt là, trong đó chuyên dùng máy giặt để giặt quần áo, ít giàu lười giặt đồ sẽ mang quần áo đến đó giặt, sạch sẽ thơm tho, thể diện.
Chị Ngô cũng chỉ thế chứ từng bao giờ, cũng giặt một hết bao nhiêu tiền.
nghĩ bụng năm đồng chắc chắn là đủ , năm đồng mua cả một cái áo sơ mi chứ!
Năm đồng?
Người xung quanh đồng loạt kinh ngạc chị Ngô, ánh mắt ai nấy đều lộ rõ một ý nghĩ — chị thật sự dáng nha, hào phóng quá, tay một cái là đưa ngay năm đồng!
Thực trách chị Ngô như , thực tế là đảo đều hiểu rõ cảnh của , chồng chị Ngô tuy cũng là cán bộ, nhưng nhà chị hai đứa con, còn cha già ở quê phụng dưỡng, bình thường chị Ngô tuy là quá keo kiệt tiết kiệm nhưng tuyệt đối tính cách tiêu xài hoang phí, từng xu từng đồng chắc chắn đều tính toán kỹ lưỡng mới tiêu.
Kết quả bây giờ, chỉ vì một chút dầu đỏ vạt váy của Trần Dĩnh mà chị đưa hẳn năm đồng để cô giặt quần áo.
Ồ, đây rốt cuộc là thật sự cá cược một , là trong tay tiền ?
Mọi chắc chắn, chỉ ngỡ ngàng chị Ngô.
Chị Ngô lúc đầu còn căng thẳng, nhưng nhanh ch.óng nhận trong ánh mắt của mang theo sự ngưỡng mộ le lói, bỗng nhiên cảm thấy sảng khoái hẳn lên!
Bây giờ chị thể là thấu hiểu niềm vui của tiền , khi tiêu tiền cần căn ke từng chút một, còn bao nhiêu ngưỡng mộ, cảm giác thật sự bình thường !
Chỉ là nghĩ đến việc vất vả việc chỗ Đỗ Minh Nguyệt mười ngày, tiền loáng cái bay sạch, trong lòng cũng chút tiếc rẻ.
nghĩ, tiền là do chính tay , dựa lao động của kiếm , tiêu thế nào thì tiêu!
Mua một sự vui vẻ, một sự hài lòng cho , thì tiền tiêu hề uổng phí!
Chị Ngô tiền trong tay , cái lưng cũng thẳng hẳn lên.
Trần Dĩnh hành động đưa tiền của chị cho mặt xanh mét.
Năm đồng định đuổi ăn xin chắc!
Nếu chị hỏng việc lớn hôm nay của cô, cô nhất định sẽ tha cho chị !
Cuối cùng Trần Dĩnh đương nhiên là nhận tiền của chị Ngô, đợi đến khi tàu cập bến thành phố, cô một khắc cũng ở thêm, hầm hầm mặt là xuống tàu đầu tiên.
Chị Ngô thấy cô tức giận bỏ thẳng, vẫn còn gọi với theo mấy tiếng.
"Đồng chí Trần Dĩnh, tiền cô còn cầm lấy , cầm mà giặt váy!"
Trần Dĩnh thấy , bước chân càng nhanh hơn.
Chị Ngô rốt cuộc cô , vẫn còn lầm bầm.
Đưa tiền bảo cô tiệm giặt cô cũng lấy, đòi lau váy cho cô cô cũng chịu, thật chẳng cái gì nữa.
Vả bình thường nhận , Trần Dĩnh tính tình lớn thật đấy, uổng công đây cứ tưởng cô là một cô gái .
Hừ, thế mới thấy vẫn là Minh Nguyệt nhất!
Không chỉ xinh , mấu chốt là năng lực, tính tình còn !