Đại mỹ nhân đến đảo hoang những năm 70 - Chương 19

Cập nhật lúc: 2026-01-19 15:00:42
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Aes1L9H5U

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Cuộc hôn nhân thực là do ba Lâm và , con và Tranh Lượng đây thực thiết lắm, cũng chỉ khi hai nhà chuyện kết mới trở nên quen thuộc hơn thôi."

 

Cảm giác của nguyên chủ đối với Vương Tranh Lượng cũng là như .

 

Bản thích Vương Tranh Lượng, đúng hơn là nhận thức sâu sắc về chuyện "kết hôn", chỉ là theo bản năng thuận theo cha sắp xếp mà xem mắt, gặp mặt, hẹn hò với Vương Tranh Lượng.

 

Nếu chuyện gì xảy , ước chừng cô cũng sẽ thuận lý thành chương mà gả cho Vương Tranh Lượng, mặc dù nhiều điểm khiến cô cảm thấy thoải mái.

 

Đỗ Kiến Quốc là từng trải, Minh Nguyệt con bé thực căn bản thích Vương Tranh Lượng , ít nhất là tự nguyện chủ động kết hôn với , theo sự sắp xếp của cha nhà họ Lâm mà hành sự.

 

Ông mà, con gái ông còn nhỏ như , việc gì sắp xếp kết hôn, đợi thêm vài năm nữa cũng muộn.

 

"Được , ba , tối nay ba sẽ chuyện hẳn hoi với ba Lâm của con về chuyện ."

 

Tảng đá trong lòng Đỗ Kiến Quốc rơi xuống, ông quyết định từ chối cuộc hôn nhân .

 

Tuy thể khiến nhà họ Lâm và nhà họ Vương hài lòng, nhưng vì hạnh phúc tương lai của con gái, ông thà kẻ ác!

 

Ông dứt lời, Lâm Thi Thi bên cạnh lập tức hoảng hốt, kịp chờ đợi mà ngăn cản.

 

"Ba, ba định hủy bỏ hôn sự , nhưng như lắm ."

 

"Dù đây cũng là chuyện ba con và nhà họ Vương bàn bạc từ sớm, chuyện mà hỏng thì chừng sẽ ảnh hưởng đến quan hệ giữa hai nhà đấy!"

 

Đỗ Kiến Quốc đương nhiên cũng nghĩ đến những điều , nhưng ngăn nổi lòng xót xa cho con gái hơn.

 

Ông nhíu mày, giọng điệu kiên định.

 

"Ầy, ba chuyện chúng cho lắm, nhưng Minh Nguyệt và đứa trẻ nhà họ Vương vốn dĩ tình cảm cũng sâu đậm, hơn nữa Minh Nguyệt hiện giờ tuổi còn nhỏ, chuyện kết hôn cứ đợi thêm vài năm nữa ."

 

Đã mười tám tuổi mà còn nhỏ, cổ đại mười bốn mười lăm tuổi kìa!

 

Lâm Thi Thi khinh bỉ trong lòng, thấy Đỗ Kiến Quốc dường như hạ quyết tâm, cô cũng lười tốn lời với ông nữa, cô rõ tính tình Đỗ Kiến Quốc bướng bỉnh, chuyện quyết định thì khó đổi.

 

Hơn nữa nghĩ kỹ , lẽ việc Đỗ Kiến Quốc mở miệng yêu cầu hủy hôn sự giữa Minh Nguyệt và nhà họ Vương là một chuyện đối với cô .

 

Bởi vì như , cô thể thuận lý thành chương mà thế Minh Nguyệt.

 

mới là con gái ruột của nhà họ Lâm, hôn sự vốn dĩ đến lượt cô , chẳng qua đó Minh Nguyệt chiếm chỗ của cô thôi, bây giờ cô trở , hôn sự cũng đương nhiên rơi xuống đầu cô , huống chi hiện tại là bản Minh Nguyệt từ bỏ.

 

Sau khi thông suốt chuyện , tâm trạng của Lâm Thi Thi lập tức lên, tiếp tục dạo trong khu nhà xưởng lạc hậu cũng thấy buồn chán nữa.

 

Thời gian nhanh ch.óng trôi đến năm giờ chiều, giờ tan của Lâm Đông Thuận.

 

Đỗ Minh Nguyệt đưa cả nhóm cửa nhà họ Lâm, đợi bao lâu gặp vợ chồng Lâm Đông Thuận và Chu Cầm về.

 

Chu Cầm đường về chắc với Lâm Đông Thuận chuyện nhà họ Đỗ đến, cho nên khi gặp Đỗ Kiến Quốc và Đỗ Vũ Kỳ, Lâm Đông Thuận lộ vẻ mặt nghi hoặc, chỉ lịch sự chào hỏi bọn họ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-my-nhan-den-dao-hoang-nhung-nam-70/chuong-19.html.]

Sau đó mấy mở cửa nhà, Chu Cầm thuận miệng hỏi Đỗ Minh Nguyệt đưa bọn họ những , Đỗ Minh Nguyệt cũng trả lời đơn giản một chút, tiếp đó như nhớ điều gì, giọng điệu trở nên ngập ngừng.

 

" , dì Cung lát nữa họ sẽ qua đây."

 

Người nhà họ Vương qua đây?

 

Chu Cầm và Lâm Đông Thuận đều sửng sốt, đó vội vàng hỏi han nguyên do.

 

Đừng thấy Lâm Đông Thuận ở trong xưởng cũng là một cán bộ, nhưng cách chức vị giữa ông và xưởng trưởng Vương cực kỳ lớn, một là xưởng trưởng quản lý cả một nhà máy, còn ông chỉ là chủ nhiệm văn phòng của một bộ phận mà thôi, cho nên bình thường cách chung sống của hai nhà đều là nhà họ Lâm chủ động đến thăm nhà họ Vương mỗi dịp lễ tết, nhà họ Vương bao giờ chủ động đến nhà họ.

 

Bây giờ đột ngột nhà họ Vương tới, Lâm Đông Thuận và Chu Cầm đều nhận điều gì đó .

 

Sau khi nhà họ Vương qua đây là để xác định hướng cuối cùng của Đỗ Minh Nguyệt, hai vợ chồng thầm thở phào nhẹ nhõm.

 

họ đều tin rằng Minh Nguyệt sẽ tiếp tục ở nhà họ Lâm.

 

Thấy thời gian cũng gần đến , phía nhà họ Vương ước chừng sắp tới, Chu Cầm lập tức phân phó Đỗ Minh Nguyệt: "Còn ngây đó gì, mau pha cho chú Vương của con , cái con bé cũng thật là, mắt mũi để nữa, đừng để gả nhà họ Vương mà vẫn cái bộ dạng ngốc nghếch , thật là."

 

Giọng điệu chỉ tiếc rèn sắt thành thép của Chu Cầm khiến Lâm Thi Thi ở bên cạnh sốt ruột thôi.

 

Ba vẫn còn dự định nhường hôn sự với nhà họ Vương cho Minh Nguyệt chứ, rõ ràng là đứa con gái ruột là cô trở về mà!

 

Lâm Thi Thi càng nghĩ càng bất mãn, cuối cùng nắm c.h.ặ.t lòng bàn tay quyết định tự tranh thủ.

 

"Ba, ba chuyện với con và ?"

 

đột nhiên lớn tiếng mở miệng, tầm mắt về phía Đỗ Kiến Quốc, trong mắt tràn đầy sự thúc giục.

 

Chu Cầm và Lâm Đông Thuận đều tiếng gọi thu hút, liền nghi hoặc về phía Đỗ Kiến Quốc, ông chuyện gì mà ngay lúc .

 

Đỗ Kiến Quốc vốn dĩ định chuyện hủy bỏ hôn ước ngay bây giờ, ông định đợi nhà họ Vương đến mới mở miệng.

 

Kết quả ngờ Lâm Thi Thi đột ngột điểm tên ông .

 

Đỗ Kiến Quốc nhíu mày liếc Lâm Thi Thi một cái, nhưng thấy Lâm Thi Thi cúi đầu né tránh ánh mắt của ông.

 

Ông thở dài trong lòng, cuối cùng vẫn gì cô , chỉ thuận theo ý của cô chuyện thoái hôn với vợ chồng Lâm Đông Thuận.

 

Lâm Đông Thuận và Chu Cầm Đỗ Kiến Quốc cư nhiên hủy bỏ hôn ước giữa Vương Tranh Lượng và Minh Nguyệt, sắc mặt kinh động.

 

"Cái gì?"

 

Chu Cầm trực tiếp tức giận mắng to: "Ông điên ? Hôn ước đang như , dựa cái gì mà hủy?!"

 

Lâm Đông Thuận giọng điệu hơn một chút, nhưng cũng bày tỏ ý tứ tương tự.

 

"Đồng chí Đỗ, ông cảm thấy chúng sắp xếp điểm nào hợp lý ? Tình hình nhà họ Vương lẽ các ông hiểu rõ, nhà họ là gia đình điều kiện nhất trong khu vực của chúng , Minh Nguyệt gả qua đó chỉ hưởng phúc thôi, chúng tuyệt đối sẽ hại con bé ."

 

 

Loading...