" mà... nếu vệ sinh gì đó, thì kiểu gì ạ?"
Đỗ Minh Nguyệt chẳng lo lắng gì khác, chỉ lo chuyện Hoắc Kiêu vệ sinh.
Người ba nỗi gấp, chuyện cũng thể khống chế .
Hơn nữa, nhà vệ sinh nếu ở trong phòng còn đỡ, Hoắc Kiêu còn thể vịn tường từ từ, nhưng nhà vệ sinh ở trong sân, hiện tại căn bản thể xa như .
Mặc dù chủ đề ngại ngùng, nhưng vẫn nghiêm túc nghĩ cách.
Vả chiều mai chị Ngô và những khác tuy sẽ ở bên xử lý hải sản, nhưng hai họ đều kết hôn , tiện đến đỡ một đàn ông to xác như Hoắc Kiêu chứ, truyền ngoài thì danh tiếng của cả hai bên đều .
Hoắc Kiêu cũng khẽ cau mày suy nghĩ.
Lúc đầu đang nghĩ xem nên khuyên nhủ Đỗ Minh Nguyệt như thế nào để cô cần lo lắng cho .
thấy vẻ mặt kiên quyết của cô, liền con đường là thông .
Sau đó bắt đầu nghĩ xem tìm ai giúp đỡ thì thích hợp.
Nghĩ mãi nghĩ mãi, trong đầu bỗng lướt qua một khuôn mặt.
"Khụ."
Ho khan một tiếng, Hoắc Kiêu bỗng ngẩng đầu Đỗ Minh Nguyệt, ngập ngừng : "Hay là, cứ nhờ đồng chí An Hạo Trạch qua đây một lát, ?"
Đỗ Minh Nguyệt ngẩn .
An Hạo Trạch...
"Cậu đây chẳng ngưỡng mộ việc nhập ngũ nhưng cơ hội , mai bảo qua đây với chuyện một lát, còn thể kể cho một vài chuyện thú vị khi hành quân."
Hoắc Kiêu mỉm với cô, thấy chút gì bất thường.
Đỗ Minh Nguyệt nghĩ ngợi, cũng cảm thấy An Hạo Trạch là một lựa chọn tồi.
Dù đây đặc biệt với cô một tràng, bảo khâm phục Hoắc Kiêu thế nào, qua đây trò chuyện bầu bạn với .
Kết quả ngày hôm đó vốn chuẩn qua giúp đỡ, nhưng Trương Hồng Quang tới, chỉ đành nuối tiếc về.
Ngày mai cũng cần một giúp một tay, nếu việc gì thì đúng là thể mời qua bầu bạn với Hoắc Kiêu một lát, nhân tiện kể chuyện lính.
Đỗ Minh Nguyệt vỗ tay một cái, rộ lên.
"Vậy , sáng mai em sẽ hỏi xem chiều mai thời gian !"
Hoắc Kiêu cũng .
Thằng nhóc tâm địa chính đáng, chiều mai gọi qua đây để tâm sự cho thật kỹ.
Sáng hôm , Đỗ Minh Nguyệt bận rộn xong việc trong tay liền đến tiệm mộc.
Vừa mới đến đó, An Hạo Trạch phát hiện cô, mắt lập tức sáng rực lên.
"Đồng chí Đỗ, cô đến đây!"
"À, đến lấy nạng , ngại quá, bố hai ngày nay trong tay còn việc khác bận rộn, nên giao việc nạng cho , nhưng tay nghề của tạm thời tinh, nên chậm."
"Đồng chí Hoắc chắc để ý chứ?"
Đỗ Minh Nguyệt vội vàng lắc đầu.
"Không , hai ngày tạm thời vẫn gấp."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-my-nhan-den-dao-hoang-nhung-nam-70/chuong-183.html.]
Hôm nay cô đến để nhờ giúp đỡ, thái độ tự nhiên một chút.
" , đồng chí An, thực hôm nay đến vì chuyện cái nạng, là hỏi xem chiều nay rảnh ."
Chiều nay rảnh .
An Hạo Trạch xong, chẳng cần suy nghĩ liền gật đầu lia lịa.
"Rảnh, rảnh chứ! Đồng chí Đỗ, cô nhờ giúp việc gì , vấn đề gì , đều thể !"
Hai ngày nay giúp bố mài đồ nội thất, mãi dành thời gian tìm Đỗ Minh Nguyệt, hôm nay khó khăn lắm mới rảnh, vốn dĩ chiều nay định tìm cô, ngờ cô đột ngột tìm đến cửa.
Có lẽ, đây chính là trong truyền thuyết về tâm đầu ý hợp.
Nghĩ đến đây, nụ của An Hạo Trạch càng thêm rạng rỡ.
Dù bất kể cô giúp việc gì, chỉ cần thể ở cùng một chỗ với cô là !
Đỗ Minh Nguyệt , lập tức yên tâm hẳn.
Cô mỉm , ngại ngùng : "Thực sự chút việc phiền , chiều nay chút việc lẽ ngoài, nhưng Hoắc ở nhà cũng yên tâm lắm, nên nhờ qua nhà một lát, nhân tiện giúp một tay."
" , chẳng lúc tò mò về chuyện nhập ngũ của Hoắc , , chiều nay qua đó sẽ kể cho một trận thật kỹ!"
Nói xong, Đỗ Minh Nguyệt liền với vẻ đầy mong đợi.
Sau đó cô phát hiện , là ảo giác của cô , cô cảm thấy nụ của An Hạo Trạch bỗng nhiên cứng đờ .
"Đồng chí An, tiện cho lắm ?"
"Hả? Không !" An Hạo Trạch lấy tinh thần, nghiến răng nặn nụ , "Tất nhiên là tiện , dù cũng đồng ý với cô mà!"
miệng , trong lòng hối hận thôi.
Sớm chiều nay Đỗ Minh Nguyệt nhà, còn đồng ý nhanh như cái gì chứ!
Trong lòng An Hạo Trạch khó chịu đến nhường nào.
"Được, phiền , đợi tối về sẽ cảm ơn thật !"
Chuyện giải quyết xong, Đỗ Minh Nguyệt trút bỏ gánh nặng, và quyết định chiều nay lên thành phố mua chút đồ tặng cho An Hạo Trạch để bày tỏ sự cảm ơn đối với sự giúp đỡ của .
Mãi cho đến khi bóng dáng Đỗ Minh Nguyệt biến mất, An Hạo Trạch mới bĩu môi, ủ rũ trong tiệm.
Nhìn cái nạng ở góc tường hình dáng ban đầu, nghĩ đến Hoắc Kiêu, khỏi dâng lên một trận bực bội.
Anh nghi ngờ gì, cái ý tưởng tuyệt đối là do Hoắc Kiêu nghĩ , cũng chỉ mới tâm tư thâm trầm như .
Không giống như đồng chí Đỗ, lương thiện thuần khiết như thế.
Cái lão già , đúng là một bụng nước , a a a!
dù tức giận thì vẫn nạng cho Hoắc Kiêu, còn để xảy sai sót, tránh hỏng bảng hiệu của nhà .
Nghĩ như , trong lòng nhất thời càng thêm nghẹn khuất.
...
Đỗ Minh Nguyệt những cuộc đối đầu ngầm của hai đàn ông , từ tiệm mộc trở về nhà, cô tranh thủ thời gian nấu cơm trưa cho Hoắc Kiêu, bản vội vàng lùa vội hai miếng, ngay cả bát cũng kịp rửa vội vàng bắt tàu lên thành phố.
Sau khi lên đến thành phố, theo con đường Khương Hồng Lượng dẫn cô hôm qua, Đỗ Minh Nguyệt cuối cùng đến cửa nhà họ Khương.
Gõ cửa, bên trong nhanh ch.óng truyền tiếng "đến đây", ngay đó cửa mở, là một nữ đồng chí trung niên, cách ăn mặc trang điểm giống như vợ của Khương Hồng Lượng.