Đại mỹ nhân đến đảo hoang những năm 70 - Chương 168

Cập nhật lúc: 2026-01-20 14:11:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoắc Kiêu mỉm gật đầu với cô, theo bóng lưng Đỗ Minh Nguyệt biến mất trong căn phòng.

 

Sau khi cô , Hoắc Kiêu mới thở dài một tiếng thật nặng nề.

 

Day day thái dương, chút phiền muộn.

 

Anh cảm thấy trạng thái hôm nay của đúng lắm.

 

Không, chính xác hơn là cái của đối với Đỗ Minh Nguyệt đổi.

 

Trước đây vì cơ hội tiếp xúc của hai khá ít, dù là ở cùng một mái nhà nhưng gặp mặt cũng nhiều, dù gặp thì đỉnh điểm cũng chỉ là chào hỏi một câu hoặc thi thoảng cùng bàn ăn một bữa cơm.

 

mấy ngày gần đây, do thương, thời gian ở bên Đỗ Minh Nguyệt rõ ràng nhiều hơn hẳn.

 

Sự quan tâm của cô, sự chăm sóc của cô, thậm chí là sự trưởng thành và bản lĩnh vượt xa tưởng tượng của cô, cũng khiến cách của Hoắc Kiêu đối với cô chuyển từ một cô em hàng xóm thành một nữ đồng chí ưu tú.

 

Mặc dù thể xác định tình cảm của dành cho Đỗ Minh Nguyệt, nhưng thể phủ nhận rằng, thấy trai trẻ xuất hiện bên cạnh cô, đặc biệt là kiểu như thợ Tiểu An hôm nay, thể hiện dã tâm rõ mồn một mặt, trong lòng cảm thấy cực kỳ khó chịu.

 

Hoắc Kiêu thích dây dưa và do dự, một khi phát hiện vấn đề, sẽ tìm cách giải quyết, đối diện với vấn đề.

 

Có lẽ, nên cân nhắc kỹ mối quan hệ giữa và Đỗ Minh Nguyệt .

 

......

 

Buổi chiều, chị Ngô dẫn hai đứa trẻ tới, kinh nghiệm ngày hôm qua, hôm nay động tác của chị Ngô thuần thục hơn nhiều.

 

Đỗ Minh Nguyệt cùng chị trong bếp hải sản, hai chuyện, chuyển sang chuyện của An Hạo Trạch.

 

, Minh Nguyệt, sáng nay chị lầu thấy em cùng thợ Tiểu An ở xưởng mộc, , em định đóng đồ gì ?”

 

Chị Ngô thuận miệng hỏi một câu.

 

Đỗ Minh Nguyệt gật đầu, giải thích: “Không em, là Hoắc, đóng một đôi nạng.”

 

“Hô, hóa là Hoắc doanh trưởng !”

 

Chị Ngô bừng tỉnh gật đầu, đó nghĩ đến điều gì, ánh mắt bỗng trở nên trêu chọc.

 

“Xem , Hoắc doanh trưởng vẫn là chu đáo đấy chứ.”

 

Câu ý gì.

 

Đỗ Minh Nguyệt ngay lập tức hiểu , bèn chỉ ngơ ngác chị Ngô một cái.

 

“Hì hì, chị nhà chị , vết thương của gì đáng ngại, nhưng trong thời gian hồi phục dựa dìu, điều Hoắc doanh trưởng chắc chắn là em mệt, nên mới đặc biệt đóng một đôi nạng.”

 

Chậc chậc, ai bảo đàn ông lính xót chứ, Hoắc Kiêu chẳng xót Minh Nguyệt !

 

Trong lòng chị Ngô dâng lên một hồi cảm thán.

 

Chỉ tiếc lời chị , Đỗ Minh Nguyệt bắt trọng tâm, ngược còn chú ý đến câu của chị Ngô —— chị nhà chị ?

 

Khụ khụ.

 

Cô suýt chút nữa ngượng tới mức sặc nước miếng.

 

Thì thời đại , đều cởi mở và câu nệ như , ngay cả loại vết thương đó cũng rêu rao khắp nơi.

 

Đỗ Minh Nguyệt cảm thấy thực sự mở mang tầm mắt.

 

ý của chị Ngô, dường như vết thương của Hoắc Kiêu thể hồi phục , điều cũng khiến cô khỏi cảm thán một câu, ai bảo công nghệ lạc hậu thì đại diện cho y thuật lạc hậu chứ, bác sĩ thời cũng giỏi đấy thôi, ngay cả loại vết thương mà đời khả năng chữa khỏi cũng thể giúp nó hồi phục.

 

Những bác sĩ thực sự quá tuyệt vời!

 

Đỗ Minh Nguyệt chân thành cảm thấy khâm phục.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-my-nhan-den-dao-hoang-nhung-nam-70/chuong-168.html.]

Hai đang tán gẫu về An Hạo Trạch thì ngoài cửa bỗng vang lên tiếng của .

 

“Đồng chí Đỗ, cô nhà ?”

 

“Kìa, chẳng là tiếng của thợ Tiểu An ?”

 

Chị Ngô ngạc nhiên phía cửa.

 

Đỗ Minh Nguyệt gật đầu, vội vàng đặt đồ tay xuống cửa.

 

Vừa đáp : “ nhà!”

 

đến cửa, An Hạo Trạch cũng bước .

 

tay , tay còn xách hai thanh gỗ dài.

 

Vừa thấy Đỗ Minh Nguyệt, mặt nở nụ rạng rỡ như ánh mặt trời.

 

Còn Hoắc Kiêu ở trong phòng, thấy giọng quen thuộc của An Hạo Trạch, sắc mặt đen như đ.í.t nồi.

 

Cái nhóc , tới nữa ?!

 

Mà bên ngoài phòng ngủ, Đỗ Minh Nguyệt đối với sự ghé thăm nữa của An Hạo Trạch rõ ràng cũng chút ngạc nhiên.

 

“Đồng chí An, đây là......”

 

An Hạo Trạch mỉm với cô, giơ hai thanh gỗ tay lên, giải thích: “ qua đây để đồng chí Hoắc chọn xem thích loại gỗ nào, bên hai loại gỗ thể chọn, đồng chí Hoắc sẽ thích mẫu nào.”

 

Hóa .

 

Đỗ Minh Nguyệt một hồi kinh ngạc.

 

Không ngờ chỉ là một xưởng mộc nhỏ mà dịch vụ bán hàng thiện đến thế, còn đến tận nhà để khách hàng lựa chọn chất liệu gỗ yêu thích.

 

kìm cảm thán.

 

“Đồng chí An, cũng chu đáo quá .”

 

An Hạo Trạch ngượng ngùng , bày tỏ: “Đây đều là những việc chúng nên !”

 

“Vậy , để xem Hoắc bây giờ đang .”

 

Nói đoạn, Đỗ Minh Nguyệt bèn về phía phòng Hoắc Kiêu, An Hạo Trạch nhanh ch.óng theo.

 

cùng cô qua đó luôn.”

 

Đỗ Minh Nguyệt cũng nghĩ nhiều, cứ thế để theo phía .

 

Rất nhanh, hai đến cửa phòng Hoắc Kiêu.

 

Hoắc Kiêu ở trong phòng thấy động tĩnh, chỉ hận thể lúc thực sự đang ngủ, nhưng quả thực chuyện đó lừa , chỉ đành một câu mời lúc Đỗ Minh Nguyệt gõ cửa.

 

Đỗ Minh Nguyệt mở cửa, lập tức giải thích qua cho Hoắc Kiêu lý do An Hạo Trạch tới.

 

Chọn gỗ?

 

Chỉ là đóng nạng thôi, tin bác thợ An cầu kỳ đến thế.

 

Cho nên cần đoán, cái ý tưởng tuyệt đối là do An Hạo Trạch tự nghĩ .

 

Mượn cớ mang gỗ đến tận nhà, để gặp Minh Nguyệt đây mà.

 

Hoắc Kiêu suýt chút nữa cái bàn tính nhỏ của nhóc cho tức .

 

Nhìn cái thanh niên trông vẻ thật thà thế , mà tâm cơ cũng ít .

 

 

Loading...