Vào lúc , Hoắc Kiêu đang ở nơi xa thực hiện nhiệm vụ, trong thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi, uống nước cau mày thở dài trong lòng.
Không rời vội vàng như , Minh Nguyệt ở hải đảo quen ?
Hay là gặp khó khăn gì .
Dù cô cũng còn nhỏ tuổi, cũng là đầu tiên đến một nơi xa lạ như , kết quả là khi đến, duy nhất cô quen — chính là , vội vã rời giữa đêm, đến một lời chào và dặn dò cũng kịp với cô.
Hiện tại chắc cô sẽ hoang mang và lúng túng lắm.
Dù thế nào nữa, chuyện là sơ suất của , mặc dù thực hiện nhiệm vụ là chức trách của .
Lần đầu tiên, Hoắc Kiêu trong lúc đang nhiệm vụ vô cùng mong mỏi nhiệm vụ sớm kết thúc để về hải đảo.
Chiều và tối hôm đó, những sống gần nhà Đỗ Minh Nguyệt cảm thấy rơi cảnh tận hưởng hành hạ đan xen.
Tận hưởng dĩ nhiên là vì trong khí thỉnh thoảng thoang thoảng mùi thơm ngào ngạt, dù nếm miệng nhưng cũng khiến lòng thư thái.
Mà hành hạ, cũng chính là món ngon .
Ngửi lâu sẽ thấy đói, quan trọng là đói mà ăn, cứ thèm mãi, đây chẳng là hành hạ !
Đỗ Minh Nguyệt, kẻ khởi xướng, hề điều đó, cô ngủ sớm để chuẩn cho buổi sáng mai đến hợp tác xã chốt hợp đồng ăn của !
Sáng sớm hôm , Đỗ Minh Nguyệt liền đóng gói những món ăn ngày hôm qua về phía hợp tác xã cung ứng.
Hôm qua cô đặc biệt một món thể ăn nguội, ngay cả món tôm tít rang muối tiêu khi ăn nguội cũng ảnh hưởng quá nhiều đến hương vị, hơn nữa cô còn tâm cơ chọn buổi sáng, thời điểm nhiều mua thức ăn nhất.
Để gì?
Đương nhiên là để nhân cơ hội mang những món khoe với thiên hạ .
Dù đội quân chợ chính là nhóm khách hàng mua sắm chủ yếu của cô.
Đỗ Minh Nguyệt xách theo mấy hộp cơm vội vàng tới hợp tác xã.
Lúc đang là lúc đội quân chợ quân, trạm rau củ ngay sát hợp tác xã, mà quầy bày hải sản tình cờ giữa hai gian hàng.
Đỗ Minh Nguyệt tới xem thử, phát hiện mua rau nhiều hơn, mua hải sản bao nhiêu.
Có lẽ vì luôn sống ven biển nên mức độ hiếm hoi của hải sản cao lắm.
Anh nhân viên bán hải sản ở hợp tác xã gặp hôm qua thấy Đỗ Minh Nguyệt đến thì ngẩn .
"Ồ, cô đến sớm thế ?"
Đỗ Minh Nguyệt mỉm gật đầu, đó mở hộp cơm mang theo , đưa tới mặt và : "Đồ em xong hết , xem qua thử xem?"
lúc ai tới mua hải sản, nhân viên liền nhận lấy hộp cơm từ tay Đỗ Minh Nguyệt.
Chiều qua và Chủ nhiệm Cát bàn bạc , nếu món Đỗ Minh Nguyệt hương vị thì thể thu mua một ít đồ cô mang bán thử xem tình hình thế nào, nếu lượng mua ít thì lẽ ý tưởng thể tiếp tục tiến hành.
Ngược , nếu cô vị , mua cũng nhiều thì chuyện cũng đừng nhắc nữa, chỉ thể tìm cách khác để xử lý chỗ hải sản bán hết thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-my-nhan-den-dao-hoang-nhung-nam-70/chuong-102.html.]
Chỉ điều nhân viên còn kịp nếm thử mùi thơm từ trong hộp cơm tỏa chinh phục .
Cách chế biến hải sản phổ biến nhất đảo thực là hấp, hoặc là luộc sơ qua, tóm hương vị đều khá nhạt, quan trọng là ăn cái vị nguyên bản của thực phẩm.
Mà những món hải sản mắt theo kiểu mà từng thấy bao giờ, thậm chí món bên còn bám đầy hạt tiêu và ớt, đỏ rực một màu, khiến bắt đầu từ .
thể nghi ngờ là, tuy trông vẻ cay nhưng ngửi vô cùng hấp dẫn.
Đỗ Minh Nguyệt còn ân cần đưa đôi đũa tới, hiệu cho nếm thử.
Đối với một nhân viên mấy khi ăn cay thì việc nếm một miếng cũng cần nhiều dũng khí.
Anh đang đấu tranh tư tưởng thì bên cạnh đột nhiên truyền đến một giọng , là một phụ nữ hơn năm mươi tuổi, mặc một bộ váy dài, tóc chải gọn gàng, chân đôi giày da gót thấp, toát một khí chất thanh lịch.
lời thốt vô cùng hào sảng và cấp thiết.
"Tiểu Đông, khụ, đưa đũa cho chị, để chị tự thử."
"Chị, chị Xuân Anh?"
Tiểu Đông thấy mặt thì trực tiếp ngẩn .
Trong lúc còn đang sững sờ, gọi là "Chị Xuân Anh" dứt khoát giật lấy đôi đũa trong tay , mắt nhanh tay lẹ gắp một miếng cá nguội.
Đỗ Minh Nguyệt chọn loại cá biển dài bằng bàn tay, kích cỡ quá lớn nhưng thịt cá tươi ngon, ít xương.
Chị Xuân Anh con cá phủ đầy dầu đỏ đó, những lộ vẻ bối rối bắt đầu từ mà ngược còn trực tiếp c.ắ.n một miếng.
Sau khi ăn miệng, đôi mắt lập tức sáng rực lên.
Chính là cái vị đây!
Trời mới bà rời quê hương mấy chục năm , nhớ cái vị đến nhường nào, chỉ tiếc tay nghề nấu nướng của bà bình thường, cũng từng thử bắt chước đồ ăn quê nhà nhưng vẫn tài nào ngon như đầu bếp ở quê, nên hễ thèm là bà chỉ thể trong thành phố ăn, nhưng cứ thành phố mãi cũng phiền phức, vì bà thực luôn ao ước thể ăn món ngon quê ngay đảo thì mấy.
Chỉ tiếc là bà hiểu rõ, chuyện dường như là thể nào.
Kết quả ngờ tới là hôm nay nguyện vọng hình như trở thành hiện thực !
"Ngon, ngon quá!"
Chị Xuân Anh ăn vài miếng sạch con cá đó, ăn xong mới phát hiện xung quanh đều đang kinh ngạc .
Bà lập tức cảm thấy ngại ngùng, chỉ thể ngượng nghịu giải thích: " là ngửi thấy mùi là thèm quá , đồng chí , cô là nhà của Tiểu Đông , món giá bao nhiêu, trả tiền bù cho cô nhé?"
Lúc bà phản ứng cũng hành vi ăn đồ khi sự đồng ý của khác là thỏa đáng.
May mà bà và Tiểu Đông coi như quen , vì cô gái nãy đưa cho Tiểu Đông ăn nên rõ ràng hai là quen.
Bà đoán quan hệ của hai chắc là họ hàng.
Tiểu Đông lập tức xua tay.