Đại Lão Xuyên Nhanh: Cô Ấy Làm Pháo Hôi Ở Mỗi Thế Giới - Chương 377
Cập nhật lúc: 2026-04-21 16:41:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
giờ nhà họ Điền mở rộng, xây thêm học đường, nhiều chỗ ở.
“Cha, ở đây tuy chút đơn sơ nhưng đều ."
Tiêu Thừa Tục dường như sợ cha chê bai.
“Ngốc ạ, nếu cha chê thì đưa con đến , cha cũng xem cuộc sống đây của con thế nào."
Tiêu Quốc công đối với con trai thì khỏi .
Ngụy Thần cặp cha con mà thấy ghen tị, chỉ đành tìm Lâm Lang.
Lúc Lâm Lang đang tụ tập cùng các chị em, Ngụy Thần cũng gia nhập .
Khi Ngụy Thần là Tiểu vương gia của vương phủ Trấn Nam, một đám bạn nhỏ nhà họ Điền sửng sốt, đó vô cùng phấn khích.
“Oa, Tiểu vương gia là con trai của Trấn Nam Vương."
Nhắc đến Hoàng đế, họ chắc , nhưng nhắc đến Trấn Nam Vương thì ngay cả trẻ con trong làng cũng .
Trấn Nam Vương xông pha trận mạc từ thuở thiếu thời, những chiến tích dũng vô địch của ông biên thành câu chuyện, đồng d.a.o truyền tụng khắp nơi.
Lâm Lang cứ ngỡ Ngụy Thần sẽ vui, ngờ Ngụy Thần ưỡn ng-ực ngẩng cao đầu, vẻ mặt đầy kiêu hãnh.
“Vậy huyện Vân chẳng là đất phong của Tiểu vương gia ?"
Đại Hổ học , hiểu cũng nhiều hơn một chút.
Ngụy Thần gật đầu, với Lâm Lang:
“Lần Đàm huyện lệnh chắc chắn sẽ thăng quan, huyện Vân là đất phong của , một huyện trưởng nhất định là của mới ."
Lâm Lang cũng thấy , huyện lệnh là của thì nhiều việc sẽ dễ dàng triển khai hơn.
Trong khi lớn đang bàn bạc việc tổ chức tiệc Thám hoa, Lâm Lang và Ngụy Thần đang thảo luận cách phát triển huyện Vân.
Lúc Dương T.ử Xương và Điền Tu Văn về quê, việc đầu tiên là tế tổ, đó mới là yến tiệc đãi khách.
Hai tộc thắp hương tế tổ, báo cáo với tổ tiên.
Sau đó làng họ Dương tổ chức tiệc Trạng nguyên , cả gia đình nhà họ Điền đều đến tham dự.
Dương phu nhân lúc mặt mày rạng rỡ, bà ngờ chồng mà còn trúng Trạng nguyên, bà bỗng chốc cũng trở thành phu nhân quan lục phẩm.
Hôm nay quan khách đến đông, đều là những m-áu mặt trong huyện, may mà do Đàm huyện lệnh sắp xếp giúp đỡ, cũng chỉ bảo cho Dương phu nhân, cho nên bà ứng phó vững vàng.
Sau tiệc Trạng nguyên là tiệc Thám hoa, hôm nay ăn ở nhà họ Dương, ngày mai ăn ở nhà họ Điền.
Ông nội Điền và bà nội Điền cả ngày hớn hở, em dâu rể nhà họ Điền mặt mày cũng tươi rói, ngày khi nuôi Điền Tu Văn ăn học, họ lời oán thán, giờ đây họ cảm thấy vô cùng may mắn vì loạn lên.
“Cha , cả, hai, ba, theo con kinh , Tiêu Quốc công tặng một tòa đại trạch, Hoàng thượng cũng ban thưởng một tòa đại trạch, đủ cho cả gia đình lớn của chúng ở."
Điền Tu Văn thể ở nhà quá lâu, chỉ hai tháng nghỉ phép, đường mất ít nhất nửa tháng , giờ ông hy vọng gia đình đều theo ông kinh sinh sống.
Ông nội Điền và bà nội Điền cũng chút lung lay, nhưng kinh thành nhiều quý nhân, họ là quê mùa hiểu quy củ, lên mặt bàn, sợ đến kinh thành gây phiền phức cho con trai.
Ông nội Điền và bà nội Điền , ba em nhà họ Điền cũng dám , tuy họ hướng về kinh thành nhưng rốt cuộc cũng xa lạ, quý nhân nhiều, lỡ cẩn thận đắc tội thì .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-xuyen-nhanh-co-ay-lam-phao-hoi-o-moi-the-gioi/chuong-377.html.]
Chẳng thà cứ ở huyện Vân, tự do tự tại hơn, cũng ai dám bắt nạt họ.
Cuối cùng Điền Tu Văn đành đưa Dương thị và ba đứa con kinh, ông để tiền bạc, còn để cuốn sách về thợ thủ công lật đến rách nát , dặn dò đám cháu trai trong nhà cố gắng học hành cho là thể kinh tìm ông.
Có Điền Tu Văn tấm gương, đám trẻ nhà họ Điền cũng nỗ lực hơn hẳn.
Lúc chuyện Điền Tu Văn là con nuôi của Đàm huyện lệnh truyền ngoài, Tiêu Phủ doãn của phủ thành trực tiếp gọi con rể về.
“Cha con nhận Điền Thám hoa con nuôi, chuyện con ?"
Đàm Tiêu mím môi gật đầu:
“Biết ạ."
“Hồ đồ, chuyện lớn như mà con dám giấu."
Tiêu Phủ doãn ngờ đứa cháu ngoại kiêm con rể ngốc đến thế, khiến ông bỏ lỡ cơ hội kết giao như .
Đàm Tiêu thấy ấm ức, rõ ràng là , mợ và bà ngoại từ nhỏ với rằng chính sự lạnh nhạt của cha hại ch-ết .
Bất kể là thật giả, Đàm Tiêu đều nhà ngoại thích cha , cho nên cũng lời nhà ngoại.
Theo thấy, cha chẳng tiền đồ gì, huyện lệnh bao nhiêu năm vẫn là chính thất phẩm.
Còn khi trúng cử Nhân, nhờ mối quan hệ của mà Suy quan chính thất phẩm ở phủ thành, cùng phẩm cấp với huyện lệnh là cha .
Giờ cha nhận một Thám hoa lang con nuôi thì , mỗi ba năm đều một Trạng nguyên, Bảng nhãn, Thám hoa đời, nhưng thực sự tiền đồ thì ít càng ít.
Một Thám hoa cũng chẳng qua là tòng thất phẩm, còn cao bằng chức quan xuất Cử nhân của .
“Ngu xuẩn, Tiến sĩ thì Hàn Lâm, Hàn Lâm thì Nội các.
Dương T.ử Xương và Điền Tu Văn khởi điểm là Hàn Lâm, chức quan tuy cao nhưng là cận thần của thiên t.ử, vô hy vọng.
Còn con dù nỗ lực đến mấy, dựa phủ Tiêu Quốc công thì đời kịch kim cũng lên nổi ngũ phẩm, trừ phi con đại tài đại năng.
Có những đường tắt thăng tiến khác, nhưng con hạng đó ?
Con ?"
Tiêu Phủ doãn trong lòng đầy nghẹn khuất, sinh là đích t.ử, nhưng phía một cả là Thế t.ử, lúc ông đang nỗ lực thăng tiến thì cha ông lui về, cả kế thừa Quốc công phủ.
Vốn dĩ việc đứa con muộn của cả mất tích là một cơ hội đối với ông, giờ tìm thấy , cả còn đưa đến huyện Vân.
Ông thể suy nghĩ nhiều, vốn dĩ ông chuẩn sẵn sàng để đón tiếp Trạng nguyên, Thám hoa và cả , nhưng đến, tin cả ở huyện Vân, ông còn đích một chuyến.
Đàm Tiêu nghẹn lời, tham gia thi Hương tuy trúng Cử nhân nhưng thành tích bét bảng.
Lần vốn ý định tham gia thi Hội, nhưng biểu m.a.n.g t.h.a.i sức khỏe , chỉ mải quan tâm đến tâm trạng của biểu , sách vở chẳng thèm ngó ngàng tới, cũng bỏ lỡ .
Đàm Tiêu lúc trong lòng cũng đầy bất mãn, đây cứ ngỡ cưới biểu là sẽ nhận nhiều sự hỗ trợ hơn từ nhà ngoại, nhưng biểu thực sự quá ngang ngược, vì m.a.n.g t.h.a.i nên cứ bắt ở bên cạnh, nếu chừng cũng trúng Tiến sĩ .
Tiêu Phủ doãn nỗi oán hận của con rể, ông chỉ một đứa con gái đích duy nhất , gả cho ai cũng yên tâm, chỉ đứa cháu ngoại tự tay nuôi nấng là đáng tin cậy hơn một chút.
“Con về thu dọn đồ đạc, theo huyện Vân một chuyến."