Đại Lão Xuyên Nhanh: Cô Ấy Làm Pháo Hôi Ở Mỗi Thế Giới - Chương 347
Cập nhật lúc: 2026-04-21 16:40:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Năm nay bỏ lỡ kỳ thi, đến kỳ thi vẫn còn một năm nữa, Điền Tu Văn cũng ý định chép sách kiếm tiền, hơn nữa bài dịch và tranh minh họa của con gái cũng cho cảm hứng.
“Cha ơi, cha mộc ?
Có sách nào về lĩnh vực ạ?”
Lâm Lang nhớ mang máng trong tình tiết truyện, khi Điền Tu Văn đ-ánh gãy hai chân và đuổi khỏi thôn họ Điền, dựa tài thiết kế kiến trúc và nghề mộc mà phát gia trí phú, nhưng trong truyện rõ học nghề ở .
Điền Tu Văn khựng , lập tức từ trong tủ tường lấy một cuốn sách cũ nát, bìa hai chữ “Mộc Kinh".
Lâm Lang mở , mắt sáng rực, cuốn sách chính là giảng giải cách mộc, cách vẽ bản vẽ thiết kế.
“Cha ơi, sách của ai thế ạ?”
“Cha , đây là năm ngoái đường thi về, cha một trọng thương đang chạy trốn va , về đến nhà mới phát hiện .”
Cuốn sách Điền Tu Văn khi rảnh cũng lật xem, nhưng dám dùng, cũng dám để lộ ngoài.
Thậm chí còn nghĩ liệu đám đó tìm tới , và gia đình liệu gặp nguy hiểm .
Suốt một năm qua, lòng Điền Tu Văn luôn thấp thỏm yên, nhưng hôm nay hiểu lấy cho con gái xem.
“Cha ơi, cha giấu cho kỹ , đừng để ai .”
Lâm Lang lật sơ qua một lượt, cuốn sách tên tác giả, khả năng bản chính thức.
Trong tình tiết truyện, Điền Tu Thư khi cuốn sách và bản thảo của Điền Tu Văn ở bộ Công, còn truyền thụ nghề nghiệp, danh tiếng vang xa khắp thiên hạ.
Chỉ là tác giả của cuốn sách là ai, cũng khá lợi hại đấy.
Ám Dạ sẽ ở mãi bên , ông còn nhiệm vụ tìm kiếm Ngụy Thần, nay tìm thấy , lẽ bẩm báo với hoàng đế, nhưng vì Ngụy Thần, Ám Dạ giấu nhẹm .
Là một ám vệ hoàng gia, hoàng đế là chủ nhân của ông, nhưng hoàng đế một nữa ban ông cho Ngụy Thần, nên Ngụy Thần cũng là chủ nhân của ông.
So với hoàng đế, Ám Dạ thà ở bên cạnh Ngụy Thần hơn, gần vua như gần hổ, ở bên cạnh hoàng đế rốt cuộc thoải mái bằng ở bên Ngụy Thần.
Mà ở bên cạnh Ngụy Thần, Ám Dạ kiêm nhiệm nhiều chức vụ, là hộ vệ, là thầy giáo, là mưu sĩ, huấn luyện viên, còn là bảo mẫu.
Ngụy Thần thế lực, trưởng thành, lớn mạnh thì đương nhiên thể đơn thương độc mã .
Là ám vệ hoàng gia, Ám Dạ càng rõ cách huấn luyện ám vệ, nên ý định của Ngụy Thần, Ám Dạ tìm nhiều đứa trẻ ăn xin để bồi dưỡng nhân tài và tâm phúc cho .
Ám Dạ võ công cao cường, còn về phương diện sách thì kém một chút, ông lập tức nhắm Điền Tu Văn.
Ngụy Thần lắc đầu, ẩn náu ở thôn họ Điền, nhưng cũng kéo nhà họ Điền xuống nước.
Quay về nhà họ Điền, Ngụy Thần với Lâm Lang, cô bảo:
“Không cần cha em , em cũng thể dạy mà, em còn thể cùng luyện võ nữa.”
Ngụy Thần đưa Lâm Lang đến mặt Ám Dạ:
“Sư phụ, đây là Lâm Lang, cô thiên phú sách cực , nay học xong phần vỡ lòng .”
“Điền tiểu thư.”
Ám Dạ quả là một ám vệ chuyên nghiệp, hề cao ngạo hống hách, cũng tự ti tự đại, coi thường khác.
Đối mặt với một đứa nhóc con, một bé gái như Lâm Lang, ông vẫn giữ thái độ kiêu ngạo siểm nịnh, bình thản nội liễm.
Lâm Lang thầm khen một tiếng, đây đúng là một nhân tài, Ngụy Thần hời to .
“Cháu thể bái ông thầy ?
Cháu cũng học võ.”
Lâm Lang với Ám Dạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-xuyen-nhanh-co-ay-lam-phao-hoi-o-moi-the-gioi/chuong-347.html.]
Ám Dạ về phía Ngụy Thần, :
“Sư phụ, Lâm Lang thể cùng con luyện võ ?”
“Được, cháu cần bái thầy, bình thường cứ cùng công t.ử luyện võ là .”
Ám Dạ vốn đặt nhiều kỳ vọng Lâm Lang, nhưng ngờ thiên phú luyện võ của cô chẳng hề kém cạnh Ngụy Thần, mắt Ám Dạ sáng lên, tuy Ngụy Thần gọi ông một tiếng sư phụ nhưng trong lòng ông vẫn coi là tiểu chủ nhân.
Lúc Lâm Lang, ông thực sự coi như đồ ruột thịt mà truyền dạy, càng thêm phần tâm huyết.
Lâm Lang thấy t.h.ả.m, trung bình tấn là một việc cực kỳ hành hạ khác, ở chỗ Ám Dạ ba tiếng thì đến hai tiếng rưỡi là dùng để trung bình tấn.
Chỉ là thấy mấy đứa trẻ mà Ngụy Thần Ám Dạ tìm , Lâm Lang lén hỏi :
“Chẳng để em đến dạy mấy đứa trẻ sách nhận chữ , thấy chúng ?”
“Sư phụ tạm thời cần, chúng luyện võ , mới học nhận chữ .”
Đừng là Lâm Lang, ngay cả Ngụy Thần cũng còn gặp .
Ám Dạ tạm thời đưa tới, vấn đề chỗ ở giải quyết, hơn nữa Ám Dạ hiện giờ hành sự cẩn trọng, tuy ông tới đây nhưng huyện Vân rốt cuộc vẫn là đất phong của Ngụy Thần.
Ngụy Thần mất tích ở đây, nay ở huyện Vân mấy toán nhân mã đang tìm , khiến hành động của Ám Dạ cũng cực kỳ thuận lợi.
Lâm Lang nảy một ý:
“Hay là em bảo cha em mở lớp dạy vỡ lòng , những chúng thể học, mà sư phụ cũng thể đưa đến học.
Em dám gì khác, chứ dạy vỡ lòng xóa mù chữ thì chắc chắn thành vấn đề.”
“Cũng đấy, nhưng một ý tưởng .”
Ngụy Thần đến đây, Lâm Lang bảo:
“Đợi mạnh hơn, sẽ đ-ánh chiếm núi Hắc Hổ.”
“Núi Hắc Hổ em qua , đó là ổ thổ phỉ lớn nhất huyện Vân, quan phủ cũng chẳng gì bọn chúng.”
Lâm Lang cũng thấy hứng thú, nếu chiếm núi Hắc Hổ, ở đó đều thể Ngụy Thần sử dụng.
Thổ phỉ núi Hắc Hổ nửa chính nửa tà, chiếm giữ ngọn núi vị trí hiểm trở ở huyện Vân, tiến thể đ-ánh, lùi thể thủ, quan phủ luôn dẹp ổ núi Hắc Hổ nhưng bao giờ thành công.
Quay về nhà họ Điền, Lâm Lang tìm Điền Tu Văn, về chuyện mở lớp dạy vỡ lòng.
Cô còn đề nghị mua miếng đất bên cạnh để xây lớp học và xây nhà.
“Cha ơi, con cũng thể tiểu phu t.ử dạy vỡ lòng mà.”
Lâm Lang tự tin .
Điền Tu Văn lắc đầu:
“Không , lớp học của ông ngoại con ở thôn bên cạnh, sát vách với thôn họ Điền.
Cha cũng công danh, thể gương sáng cho khác .”
“Đọc sách nhận chữ nhất thiết giống cha để thi lấy công danh , chữ thì chẳng khác gì mù, đường còn chẳng nhận tên cửa tiệm, tính toán.
Con cảm thấy chỉ là dạy sách nhận chữ, vỡ lòng xóa mù chữ là đủ .
Lớp học của ông ngoại là dạy những học trò theo con đường khoa cử, hề xung đột với chúng , vả chuyện cũng thể mang thêm một khoản thu nhập cho gia đình.”
Lâm Lang đến đây bảo:
“Mấy ngày nữa Lục Hổ, Thất Hổ đầy tháng, con sẽ thưa chuyện với ông ngoại, ông chắc chắn sẽ tán thành thôi.”